Bỏ qua nội dung

Nhung Canh Cua Im Lang

Chương 9: Rèm Cửa Không Mở

Chương 9: Rèm Cửa Không Mở

An Nhiên xuống đến chiếu nghỉ tầng sáu đúng lúc Kiệt kéo áo khoác bảo vệ lên che nửa cằm. Cô không hỏi thằng bé đã thấy gì ở 1207, cũng không nhìn nó bằng kiểu ánh mắt thương hại khiến trẻ con chỉ muốn biến mất. Cô chỉ đứng cách Minh hai bậc thang, nhìn qua chiếc cặp, hộp sữa rỗng, cuốn vở bị thiếu một trang, rồi nói với Bình: “Anh giúp tôi chặn cửa thoát hiểm tầng sáu. Nếu có cư dân hỏi, nói ban quản lý đang xử lý việc trẻ vị thành niên, không cung cấp thêm.” Bình gật đầu nhanh như người vừa được giao một việc cụ thể để bớt thấy mình vô dụng. Minh nhìn An Nhiên. Cô hiểu ý anh, hạ giọng: “Tôi ở lại với Kiệt đến khi liên hệ được người giám hộ. Anh đi tìm người kéo rèm đi. Nhưng nhớ, gõ cửa chứ đừng phá cửa.”

“Cô nghĩ tôi là đội công trình lưu động à?” Minh đáp, giọng khô vừa đủ để không làm bầu không khí nghẹt thêm. An Nhiên liếc anh. “Anh có vẻ giống người từng muốn dùng tua-vít giải quyết rất nhiều vấn đề.” Kiệt ngẩng lên nhìn hai người trong một thoáng, khóe miệng động rất khẽ rồi lại cúi xuống. Chừng đó thôi cũng đủ khiến Minh nhẹ đi nửa nhịp. Anh nhắn cho phòng trực phụ tiếp tục gọi số liên hệ của mẹ Kiệt trong hồ sơ cư dân, đồng thời yêu cầu không ai nhắc tên thằng bé trong nhóm chat nữa. Sau đó anh quay sang Bình: “Căn có rèm đóng, có đèn tròn quay video, tầng chín đúng không?” Bình há miệng, rồi khép lại. “Tôi chưa nói tầng nào.” “Anh nhìn lên trên lúc Kiệt nói đèn tròn. Tầng chín có cô Mai Vy hay livestream bán đồ. Căn 907.” Bình xoa gáy. “Anh làm quản lý hay làm máy soi lỗi người khác vậy?” Minh đi lên cầu thang. “Lương quản lý không đủ cao để soi miễn phí. Nhưng lỗi tự chạy qua trước mặt thì tôi cũng khó tránh.”

Họ chưa kịp ra thang máy thì bộ đàm của Bình rè lên. Giọng cô trực quầy lẫn trong tiếng mưa và tiếng người cãi nhau ở sảnh: “Anh Bình, hộ 807 báo trần nhà vệ sinh nhỏ nước, nghi từ 907. Chủ nhà 907 không nghe điện thoại. Cư dân 807 đang đòi lên đập cửa.” Bình nhìn Minh bằng vẻ mặt rất muốn nói ông trời biết chọn thời điểm. Minh chỉ đáp: “Đỡ mất lý do gõ cửa.” Nhưng ngay khi câu nói rơi xuống, anh biết chuyện này không hề tiện lợi như một mảnh ghép tự rơi vào tay. Một sự cố nước có thể là thật, cũng có thể là cái cớ bị người nào đó đẩy ra đúng lúc để kéo anh tới nơi cần tới. Ở An Lạc, nước rò và tin đồn có điểm giống nhau: đều chảy theo khe nứt có sẵn.

Tầng chín sáng hơn tầng sáu một chút, nhưng không ấm hơn. Cửa căn 907 nằm gần cuối hành lang, phía trước dán một miếng sticker hình ly cà phê đã phai màu: “Đang quay, xin gõ nhẹ.” Rèm cửa ban công bên trong kéo kín sau lớp kính mờ; dù đứng ngoài hành lang, Minh vẫn thấy một quầng sáng tròn phản lên tường, thứ ánh sáng quen thuộc của đèn livestream. Trái với những video Mai Vy đăng trong nhóm cư dân, nơi cô cười tươi trước phông nền màu kem và cây xanh giả, khe cửa căn 907 chỉ thở ra một mùi phòng đóng lâu: ẩm, nước hoa ngọt quá tay, và chút gì đó như giấy carton ướt.

Minh gõ ba tiếng. “Cô Mai Vy, tôi là Minh, quản lý tòa nhà. Hộ 807 báo rò nước từ căn cô. Cần kiểm tra khu vực nhà vệ sinh.” Không có tiếng trả lời. Bình định gõ mạnh hơn, Minh đưa tay chặn. Sau cánh cửa, có tiếng đồ vật bị kéo vội trên sàn, rồi tiếng công tắc tắt phụt. Quầng sáng tròn biến mất. Một lúc sau, Mai Vy mở cửa bằng dây xích chặn, chỉ để lộ một khoảng mặt trắng nhợt và đôi mắt kẻ eyeliner chưa đều. Cô mặc áo khoác rộng kéo kín cổ, tóc buộc vội, hoàn toàn khác cô gái trong ảnh đại diện vừa cười vừa cầm ly matcha như đời chưa từng có hóa đơn điện.

“Nhà tôi không rò,” cô nói ngay. “Chắc 807 lại làm quá. Cô đó hở tí là gọi ban quản lý.” Minh nhìn khe cửa hẹp, không cố nhìn sâu hơn mức cần thiết. “Tôi cần kiểm tra điểm cấp thoát nước. Nếu đúng không rò, cô ký xác nhận, tôi xuống báo 807.” Mai Vy siết tay trên mép cửa. “Tôi đang bận. Mai được không?” Bình sốt ruột: “Nước nó nhỏ xuống nhà người ta, mai là nhà người ta nuôi cá luôn rồi cô.” Minh quay sang nhìn anh. Bình ho khan, hạ giọng: “Ý tôi là… mình xử lý sớm cho đẹp lòng hàng xóm.” Mai Vy cười nhạt. “Đẹp lòng hàng xóm ở cái chung cư này là môn thể thao mạo hiểm.”

Câu đó đáng lẽ phải buồn cười, nếu Minh không nhìn thấy phần sàn phía sau cô tối đến mức không giống một căn phòng có người đang sống. Anh thấy cạnh chân cửa có một túi rác buộc kín, vài hộp giao hàng chưa bóc, một đôi dép nữ đặt lệch như chủ nhà đã lâu không đi ra ban công. Trên bàn gần cửa, một cuốn sổ vẽ học sinh nằm dưới hộp phấn trang điểm, góc giấy lộ ra nét chì trẻ con. Minh không nhìn lâu. Nhìn lâu sẽ biến quan sát thành xâm phạm, mà anh vừa nhắc chính mình ở cầu thang rằng không được dùng người yếu thế làm vật chứng.

“Cô từng nói chuyện với Cao Tuấn Kiệt?” anh hỏi. Mai Vy cứng lại rất nhanh. Dây xích cửa rung một tiếng nhỏ. “Ai?” “Đứa trẻ hay ngồi cầu thang tầng sáu.” “Tôi hỏi nó vài câu thôi. Nó ngồi đó suốt, ai đi qua chẳng thấy.” Giọng cô lên cao, rồi tự hạ xuống như sợ âm thanh trong nhà dội lại. “Tôi không làm gì nó. Tôi chỉ bảo nó đừng ngủ ở cầu thang, nguy hiểm. Nó kể lung tung chuyện tầng mười hai, tôi bảo vẽ ra cho đỡ sợ. Vậy thôi.” Minh giữ mắt ở ngang tầm mặt cô. “Trang vẽ của nó mất sáng nay.” Mai Vy mím môi. Lần này cô không phủ nhận ngay, và khoảng im ấy có trọng lượng hơn một câu thú nhận. “Tôi không đăng lên nhóm,” cô nói cuối cùng. “Tôi thề. Tôi chỉ chụp lại, vì… vì tôi tưởng cần báo cho ban quản lý. Nhưng tôi chưa kịp gửi cho anh.”

“Vậy ảnh vào tay Tầng12_NhaCu bằng cách nào?” Bình buột miệng. Mai Vy nhìn anh, ánh mắt vừa tức vừa hoảng. “Tôi không biết. Điện thoại tôi có mất đâu.” Minh nghe chữ “mất” trong câu ấy và nhận ra cô đang tránh một thứ khác, không phải điện thoại. Anh hỏi chậm hơn: “Cô có quay video hành lang tối hôm đó không?” Mai Vy lùi nửa bước, khiến dây xích căng thêm. “Tôi quay nhiều thứ. Tôi làm nội dung, không phạm luật.” “Tôi chưa nói cô phạm luật. Nhưng nếu trong video có hình ảnh trẻ vị thành niên hoặc người giao đồ ăn lên 1207, cô không được đăng công khai. Cô có thể giao cho cơ quan phù hợp hoặc lưu lại theo hướng dẫn pháp lý.”

Tên “pháp lý” làm mặt Mai Vy đổi sắc. Cô nhìn qua vai Minh, nhìn hành lang, rồi nhìn khe cửa đối diện như sợ rèm nhà mình không phải thứ duy nhất đang bị kéo kín. “Anh không hiểu đâu,” cô nói nhỏ. “Ở đây ai cũng nhìn. Mở cửa một chút là người ta hỏi sao dạo này không đi làm, sao mặt mộc khác trên mạng, sao nhà tối thế, sao mua nhiều đồ ăn một người. Tôi kéo rèm vì tôi mệt. Không phải vì tôi giấu xác hay gì đâu.” Cô cười, nhưng nụ cười rơi xuống rất nhanh. “Mấy người trong nhóm chat thích bí ẩn lắm, còn đời thật chỉ là một đống đồ chưa dọn và một người không muốn bị quay lại lúc xấu nhất.”

Minh không đáp ngay. Anh từng tin rằng chỉ cần cửa đóng thì không phải việc của mình. Nhưng An Lạc càng ngày càng chứng minh cửa đóng không phải lúc nào cũng là quyền riêng tư nguyên vẹn; đôi khi nó là tiếng cầu cứu được bọc bằng sự xấu hổ. Anh nói: “Tôi không cần cô mở rộng cửa để cả hành lang nhìn vào. Cô cho tôi và anh Bình kiểm tra nhà vệ sinh. Cửa có thể khép, tôi đứng ở vị trí cô nhìn thấy. Nếu cô không thoải mái, tôi gọi An Nhiên lên làm chứng.” Mai Vy nhìn anh rất lâu. Có lẽ cô đang cân giữa nỗi sợ nước nhỏ xuống tầng dưới và nỗi sợ một người lạ nhìn thấy căn phòng không giống video. Cuối cùng, cô tháo dây xích, mở cửa vừa đủ cho hai người bước vào.

Căn hộ 907 không bừa theo kiểu lười, mà bừa theo kiểu một người đã cạn pin quá lâu. Rèm hai lớp kéo kín, băng dính dán mép vải vào tường để không lọt sáng. Góc quay livestream được dựng ngay ngắn đến kỳ quặc: đèn tròn, phông nền sạch, một chậu cây giả, kệ mỹ phẩm quay nhãn ra ngoài. Chỉ cần bước lệch nửa mét, thế giới ấy kết thúc. Phần còn lại là thùng carton, quần áo chưa gấp, bát mì khô trên bàn và một chồng hóa đơn úp mặt xuống. Bình im bặt, hiếm khi anh biết lịch sự đúng lúc đến vậy. Minh kiểm tra nhà vệ sinh. Ống nối dưới lavabo rỉ nước thật, từng giọt chậm và đều rơi xuống sàn, đi qua khe cổ ống xuống tầng dưới. Một lỗi nhỏ, đủ làm 807 nổi điên, không đủ giải thích vì sao Tầng12_NhaCu biết “người kéo rèm”.

“Cần khóa van, thay gioăng,” Minh nói. “Mười phút.” Mai Vy khoanh tay trước ngực. “Anh làm đi.” Khi Bình cúi xuống mở túi dụng cụ, Minh nhìn thấy trên kệ cạnh máy giặt một túi giấy giữ nhiệt đã gấp lại. Trên nhãn dán còn sót dòng chữ mờ: “1207 – ít cay – để trước cửa nếu không ai nhận.” Anh không chạm vào. “Cô từng nhận đồ ăn của 1207?” Mai Vy quay phắt lại. “Không. Tôi chỉ… có lần shipper giao nhầm lên đây vì thang máy báo lỗi tầng. Tôi bảo đem lên mười hai.” “Lần nào?” “Tôi không nhớ.” “Cô có nhớ người mang cơm không?” Cô im. Ngoài hành lang, điện thoại cô trên bàn sáng lên vì tin nhắn mới, màn hình hiện tên người gửi bị che một nửa bởi vết nứt kính. Minh chỉ thấy mấy chữ cuối: “…đừng mở rèm.”

Mai Vy chộp lấy điện thoại úp xuống. “Anh sửa nước xong thì về đi.” Giọng cô sắc lên, nhưng bàn tay run. Minh không ép. Anh chỉ nói: “Nếu có người dùng cô để đưa ảnh của Kiệt lên mạng, cô càng im càng dễ bị kéo vào sâu hơn.” Cô nhìn anh bằng ánh mắt kiệt sức của người đã nghe quá nhiều lời khuyên đúng nhưng đến muộn. “Anh Minh, anh nghĩ ai cũng có quyền chọn im hay nói à? Có người chỉ cần mở miệng là mất việc. Có người chỉ cần một video phòng thật bị tung ra là mọi hợp đồng xong hết. Tôi không phải người xấu. Tôi chỉ không muốn cả tòa nhà nhìn thấy tôi đang sống thế nào.”

Bình thay xong gioăng, khóa dụng cụ lại. Tiếng nước ngừng rơi làm căn phòng im đến mức tiếng mưa ngoài cửa kính nghe rõ hơn. Minh đặt biên bản xác nhận rò nước lên bàn, không đẩy sâu vào vùng đồ đạc của cô. “Ký phần sự cố. Chuyện còn lại, cô có thể gửi riêng đoạn video cho tôi hoặc cho An Nhiên. Không đăng nhóm chat.” Mai Vy cầm bút, ngập ngừng ở dòng chữ ký. Đúng lúc đó chuông cửa vang lên. Cả ba người cùng nhìn ra ngoài. Mai Vy tái mặt. “Tôi không đặt gì.”

Minh ra hiệu cho Bình đứng lại trong nhà, còn anh bước ra cửa cùng Mai Vy. Người giao hàng đứng ngoài hành lang, áo mưa nhỏ nước xuống thảm, tay cầm một gói giấy buộc kín bằng dây thun. “Chị Mai Vy 907 đúng không? Có người dặn đưa cái này cho chị. Bảo là nếu chị không nhận thì để trước cửa 1207.” Mai Vy không đưa tay. Minh nhìn xuống nhãn giấy. Trên đó không có tên người gửi, chỉ có hai dòng viết bằng bút đen: “1207” và “Người kéo rèm giữ rồi thì trả lại.” Trong khe cửa sau lưng Mai Vy, căn phòng tối như nuốt hết ánh đèn tròn vừa tắt. Còn Minh, lần đầu trong tối nay, hiểu rằng không phải chỉ có Kiệt bị ai đó chọn làm người đưa tin.