Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 91: Danh Tiếng Của Anh

Chương 91: Danh Tiếng Của Anh

Màn hình điện thoại của tôi sáng đến chói mắt. Dòng chữ đỏ trên hot search nhảy lên từng bậc như có ai đứng sau kéo dây, từ vị trí thứ chín lên thứ ba, rồi ghim thẳng ở đầu bảng chỉ trong vài phút. Ảnh Hạ Trầm Chu trong bãi xe Nam Đình bị cắt sát đến mức không còn thấy luật sư, không còn thấy trợ lý pháp lý đang cầm túi niêm phong, càng không thấy cảnh sát ở mép khung hình. Chỉ còn anh, bóng lưng tôi mờ phía sau, và một câu chuyện đã được dựng sẵn: nhà đầu tư dùng tiền làm sạch tội cho một nữ diễn viên thất thế.

Tôi từng nhìn thấy kiểu dựng chuyện ấy quá nhiều lần. Đời trước, một đoạn video khách sạn bị cắt mất phần tôi rời phòng đã đủ biến tôi thành kẻ đáng bị ném đá. Đời này, cùng một lưỡi dao được mài lại, chỉ đổi người đứng dưới ánh đèn. Lần này người bị buộc phải chứng minh mình trong sạch không phải tôi, mà là Hạ Trầm Chu. Tôi nhìn hàng nghìn bình luận trôi qua, những chữ như “bao che”, “thao túng”, “vốn bẩn”, “ép nhân chứng” đập vào mắt, bỗng hiểu danh tiếng của anh cũng có thể bị xé ra thành từng mảnh trong một đêm như thế.

Tô Mạn giật điện thoại khỏi tay tôi, không phải thô bạo, nhưng dứt khoát đến mức tôi tỉnh lại. “Đừng tiếp tục xem bằng tài khoản cá nhân. Trợ lý đang lưu toàn bộ ảnh chụp màn hình, đường dẫn gốc, thời điểm đăng, tài khoản khuếch đại và mẫu câu trùng lặp. Bây giờ việc của em không phải là đau theo từng bình luận.” Chị quay sang kỹ thuật viên pháp chứng. “Hot search này và tuyên bố của Vân Đỉnh phải vào hồ sơ riêng. So sánh với danh sách tài khoản khuếch đại trong USB, nhưng không được kết luận công khai trước khi có đối chiếu độc lập.”

Trong phòng, tiếng bàn phím vang lên gấp nhưng không loạn. Người của Tô Mạn mở thêm một màn hình, trên đó là biểu đồ lan truyền theo phút. Những điểm đỏ xuất hiện dày đặc quanh năm tài khoản giải trí lớn, rồi tách xuống hàng trăm tài khoản nhỏ dùng cùng một câu: “Tư bản đang viết lại sự thật.” Tôi nhìn câu ấy, cổ họng khô đi. Họ không cần chứng minh Hạ Trầm Chu đã làm gì. Họ chỉ cần gắn anh vào thứ công chúng luôn sợ: một người có tiền, có quyền, có khả năng khiến trắng thành đen.

Điện thoại của Hạ Trầm Chu rung lần thứ tư. Anh nhìn tên người gọi, bước ra gần cửa kính nhưng không tránh khỏi tầm mắt tôi. Tôi không nghe rõ toàn bộ, chỉ nghe được vài cụm rời rạc qua khoảng im lặng căng cứng: cổ đông, rủi ro hợp đồng, dự án đang thẩm định, tạm thời giữ khoảng cách với Lạc Tinh Miên. Giọng anh vẫn thấp, không nâng lên dù chỉ một chút. “Tất cả văn bản của Kính Hải trong vụ này đều có số công văn và người phụ trách pháp lý. Chuẩn bị gói tuân thủ, lịch trình, bản ghi liên lạc và báo cáo giao dịch liên quan. Nếu đối tác hỏi, trả lời rằng Kính Hải chấp nhận kiểm tra độc lập.”

Đầu dây bên kia không biết nói gì, nhưng tôi thấy ánh mắt anh tối xuống trong giây lát. Rồi anh nói tiếp, từng chữ rõ ràng: “Lạc Tinh Miên là nguyên đơn trong một vụ án vu khống và phá hợp đồng. Cô ấy không phải rủi ro thương mại để chúng ta xóa khỏi báo cáo.”

Câu ấy khiến ngực tôi đau hơn cả những lời mắng trên mạng. Một người từng không thích xuất hiện trước truyền thông đang bị kéo ra giữa quảng trường, chỉ vì anh đã đứng cạnh tôi ở nơi đáng lẽ phải thuộc về pháp lý. Tôi đã từng ghét sự im lặng của anh. Tôi đã từng nghĩ nếu anh chịu nói sớm hơn một câu ở đời trước, có lẽ tôi sẽ không bị dồn đến bước đường cùng. Nhưng đến lúc anh thật sự nói, tôi lại sợ chính giọng nói ấy trở thành bằng chứng để người khác hủy hoại anh.

Hạ Trầm Chu kết thúc cuộc gọi và quay lại. Tô Mạn đặt trước mặt anh một tập giấy vừa in ra. “Vân Đỉnh đã gửi công văn phản đối bổ sung chứng cứ. Lý do là Kính Hải can thiệp vào nhân chứng, tiếp xúc với Diệp Thanh trước khi phong bì dự phòng được bàn giao và có khả năng làm ô nhiễm nguồn dữ liệu. Họ yêu cầu tòa loại USB khỏi phạm vi xác minh sơ bộ.”

Tôi siết tay lại. “Nhưng Diệp Thanh gửi qua công chứng. Tô Mạn, chúng ta có chuỗi giao nhận.”

“Có,” chị đáp. “Nhưng họ đang đánh vào khoảng trống giữa lúc Diệp Thanh mất liên lạc và lúc phong bì đến tay tôi. Nếu chứng minh được Kính Hải có động cơ thao túng nhân chứng, họ sẽ khiến mọi dữ liệu liên quan đến Diệp Thanh bị nghi ngờ. Chưa cần thắng, chỉ cần kéo dài đủ lâu để hồ sơ mất giá trị trước dư luận.”

“Cách xử lý?” Hạ Trầm Chu hỏi.

Tô Mạn nhìn anh rất lâu. “Anh phải nộp tự nguyện toàn bộ lịch trình, bản ghi liên lạc, dữ liệu ra vào Nam Đình, Tân Uyển, Bách Phong, danh sách người Kính Hải cử đi làm công văn bảo toàn, và văn bản cam kết chưa từng tiếp xúc riêng với Diệp Thanh trước thời điểm công chứng bàn giao. Sau đó, anh phải chấp nhận ra tòa với tư cách người liên quan, để bên kia được quyền hỏi về vai trò của Kính Hải.”

Không khí trong phòng như bị kéo mỏng. Trợ lý pháp lý đang gõ phím cũng khựng lại một nhịp. Tôi biết điều đó nghĩa là gì. Nếu anh ký, mọi thứ riêng tư của anh sẽ bị lôi vào một cuộc kiểm tra công khai: anh vì sao giúp tôi, anh có quan hệ gì với tôi, Kính Hải được lợi gì khi Vân Đỉnh sụp đổ, anh có đang dùng danh nghĩa công lý để tranh giành thị phần hay không. Những câu hỏi ấy sẽ không chỉ ở trong tòa. Chúng sẽ bị cắt ra, giật tít, diễn giải, biến thành một phiên tòa thứ hai trên mạng.

“Không được.” Tôi nói trước khi kịp nghĩ kỹ. Giọng tôi bình tĩnh, nhưng lòng bàn tay đã lạnh toát. “Phần chứng cứ của Diệp Thanh để Tô Mạn xử lý. Kính Hải rút khỏi đường dây này. Anh không cần đặt mình vào giữa.”

Hạ Trầm Chu nhìn tôi. Ánh đèn phòng họp hắt lên sống mũi anh, làm gương mặt vốn đã lạnh càng giống một đường cắt sắc. “Bây giờ tôi rút, họ sẽ nói tôi sợ bị kiểm tra. Chuỗi bảo toàn dữ liệu do Kính Hải yêu cầu cũng sẽ bị xem là động tác che giấu sau khi bị lộ.”

“Vậy để họ nói tôi kéo anh xuống.” Tôi nghe thấy cổ họng mình khàn đi. “Tôi quen rồi.”

Anh im lặng một thoáng. Sự im lặng ấy không giống trước kia. Không phải bức tường, mà giống một bàn tay đặt lên vết thương, đủ nhẹ để không làm nó rách thêm. “Em không quen,” anh nói. “Em chỉ đã bị ép phải chịu quá lâu.”

Tôi quay mặt đi, nhìn màn hình đang đầy bình luận chửi mắng anh. Có người đào lại từng khoản đầu tư của Kính Hải, có người bịa rằng anh từng ép đạo diễn đổi vai, có người nhắc đến em gái anh bằng giọng thương hại độc ác. Tôi nhớ câu anh từng nói về chậm trễ, nhớ bóng lưng đứng ngoài phim trường, nhớ những lần anh lùi một bước chỉ để tôi có quyền tự quyết. Một người như vậy đáng lẽ không nên bị biến thành nhân vật phản diện trong câu chuyện của tôi.

“Danh tiếng của anh không nên dùng để bảo lãnh cho tôi,” tôi nói.

“Tôi không bảo lãnh cho em.” Anh đặt bút lên tập giấy Tô Mạn đưa, giọng thấp và rõ. “Tôi làm chứng cho phần mình đã làm. Giữ dữ liệu là giữ dữ liệu, gửi công văn là gửi công văn, đứng cạnh em là đứng cạnh em. Nếu họ muốn trộn tất cả lại thành một tội danh, tôi sẽ để tòa tách từng việc ra.”

Tô Mạn đẩy mắt kính lên, giọng lạnh nhưng không giấu được vẻ mệt. “Anh cần hiểu rằng khi anh chấp nhận ra tòa, họ sẽ hỏi cả quan hệ cá nhân giữa hai người. Nếu anh né, họ nói anh dối. Nếu anh nhận, họ nói chứng cứ có động cơ tình cảm. Nếu anh phủ nhận, họ lại kéo Tinh Miên xuống thành người tự biên tự diễn.”

Hạ Trầm Chu ký tên vào cuối trang đầu tiên. Nét bút của anh không nhanh, cũng không do dự. “Vậy trả lời sự thật.”

Tôi nhìn chữ ký của anh nằm trên giấy trắng, bỗng nghĩ đến ba bản scan trong USB của Diệp Thanh. Chữ ký của Ôn Thừa Quân nằm dưới những quyết định bẩn như một con dấu quyền lực. Chữ ký của Hạ Trầm Chu lại nằm dưới một bản cam kết để người khác kiểm tra mình. Cùng là danh tiếng, có người dùng nó để bắt cả ngành im lặng, có người dùng nó để bước vào nơi ánh đèn có thể thiêu đốt chính mình.

Bên ngoài văn phòng luật sư bắt đầu có tiếng ồn. Trợ lý kéo rèm nhìn xuống, mặt hơi biến sắc. “Phóng viên đến rồi. Không chỉ một nhóm. Có xe livestream dưới sảnh, còn có người cầm bảng yêu cầu Kính Hải giải thích.”

Tô Mạn lập tức đứng dậy. “Đi lối gara. Không trả lời ngay. Tuyên bố pháp lý sẽ được gửi sau khi tôi rà lại từng chữ.”

Hạ Trầm Chu cầm áo khoác lên. “Nếu bây giờ đi lối gara, họ sẽ dùng ảnh đó làm bằng chứng chúng ta trốn tránh.”

“Còn nếu anh đi cửa chính, chỉ cần một câu hỏi sai là đủ cho họ có thêm mười hot search,” Tô Mạn đáp gọn. “Tôi là luật sư, không phải người tổ chức họp báo cảm xúc.”

Tôi đứng dậy. Mọi người đều nhìn sang, có lẽ vì chiếc ghế dịch trên nền gạch phát ra âm thanh quá rõ. Tôi nhìn Hạ Trầm Chu, rồi nhìn Tô Mạn. “Vậy không họp báo. Chỉ nói điều có thể nộp vào hồ sơ.”

Tô Mạn nhíu mày. “Tinh Miên.”

“Em biết.” Tôi cắt lời chị rất khẽ. “Không nhắc nội dung USB. Không nhắc Diệp Thanh. Không trả lời quan hệ cá nhân. Không kích động công chúng. Chỉ xác nhận rằng mọi liên lạc, lịch trình và yêu cầu bảo toàn chứng cứ đều sẽ được nộp cho tòa, và những người cắt ảnh ở bãi xe Nam Đình nên giữ bản gốc để đối chiếu.”

Trong mắt Tô Mạn lóe lên một chút bất ngờ, rồi biến thành sự chấp nhận miễn cưỡng. “Một phút. Không hơn. Tôi đứng cạnh hai người. Nếu phóng viên hỏi lệch, tôi chặn.”

Thang máy đi xuống từng tầng. Số đỏ trên bảng điện tử thay đổi rất chậm. Tôi đứng bên cạnh Hạ Trầm Chu, nghe tiếng tim mình đập lẫn với âm thanh kim loại khép kín. Đời trước, mỗi lần đứng trước ống kính, tôi đều mong có ai đó bước lên nói rằng tôi không đáng bị kết án dễ dàng như vậy. Không ai bước lên. Đời này, khi một người thật sự đứng ở đó, tôi không thể để anh một mình gánh lấy thứ vốn thuộc về cả hệ thống bẩn phía sau.

Cửa thang máy mở ra. Ánh đèn máy quay ngoài sảnh lập tức tràn tới như một cơn mưa trắng. Tiếng gọi tên chồng lên nhau, sắc nhọn đến mức gần như không còn nghe ra câu chữ. “Hạ tổng, anh có thao túng nhân chứng không?” “Lạc Tinh Miên có phải người tình được Kính Hải bao che?” “Kính Hải muốn nuốt dự án của Vân Đỉnh nên mới dựng hồ sơ giả đúng không?”

Hạ Trầm Chu bước lên nửa bước. Anh chưa kịp mở miệng, tôi đã nhìn thấy một phóng viên giơ tấm ảnh cắt từ bãi xe Nam Đình, hỏi rất to: “Nếu trong sạch, vì sao hai người xuất hiện cùng nhau ngay trước khi hồ sơ giả được tung ra?”

Tôi bước ra khỏi bóng anh. Tiếng máy ảnh nổ dồn dập đến mức mặt sàn dưới chân như rung lên. Tôi không nắm tay anh, cũng không dựa vào anh. Tôi chỉ đứng ngang hàng, để tất cả ống kính hiểu rằng tôi không phải cái bóng mờ trong tấm ảnh bị cắt kia.

“Tôi là Lạc Tinh Miên,” tôi nói. Giọng tôi không lớn, nhưng micro đã đưa nó lan khắp sảnh. “Tôi là nguyên đơn trong vụ án này. Mọi tài liệu liên quan đến yêu cầu bảo toàn chứng cứ, lịch trình, người chứng kiến và liên lạc giữa tôi với Kính Hải sẽ được nộp cho tòa và cơ quan có thẩm quyền kiểm tra. Hạ Trầm Chu không cần dùng danh tiếng để bao che cho tôi. Nếu anh ấy sai, tòa có quyền kiểm tra anh ấy. Nếu người cắt ảnh bãi xe Nam Đình sai, tòa cũng có quyền kiểm tra bản gốc của họ.”

Một phóng viên lập tức chen vào: “Vậy cô thừa nhận quan hệ đặc biệt với Hạ tổng?”

Tô Mạn tiến lên một bước, nhưng tôi không để câu hỏi ấy kéo mình đi. Tôi nhìn thẳng vào ống kính gần nhất. “Tôi chỉ thừa nhận một điều: từ hôm nay, không ai trong vụ này được phép dùng ảnh cắt ghép thay cho chứng cứ hoàn chỉnh nữa.”

Bên cạnh tôi, Hạ Trầm Chu đưa bản cam kết đã ký cho trợ lý pháp lý. Anh nhìn qua đám đông, giọng trầm xuống, từng chữ rơi rất rõ giữa tiếng ồn. “Tôi sẽ có mặt tại phiên bổ sung của tòa. Kính Hải chấp nhận kiểm tra độc lập tất cả quy trình liên quan đến việc bảo toàn dữ liệu. Trước khi có kết luận pháp lý, mọi cáo buộc thao túng nhân chứng đều sẽ được xử lý bằng kiện tụng, không bằng tranh cãi trên hot search.”

Không ai im lặng vì bị thuyết phục. Họ im lặng vì câu trả lời ấy không để lại chỗ cho một màn diễn cảm xúc. Tôi biết sau tối nay, mạng vẫn sẽ cắt câu của tôi, cắt ánh mắt của anh, cắt khoảng cách giữa hai chúng tôi thành đủ kiểu câu chuyện. Nhưng ít nhất lần này, chúng tôi đã để lại một bản gốc trước ống kính. Một bản gốc có thể bị xuyên tạc, nhưng không còn là sự im lặng.

Khi chúng tôi quay người rời khỏi sảnh, điện thoại của Tô Mạn sáng lên. Chị chỉ nhìn một giây, sắc mặt đã thay đổi. Tôi còn chưa kịp hỏi, chị đã đưa màn hình về phía chúng tôi. Trên đó là thông báo mới từ hệ thống tòa án: phiên bổ sung chứng cứ được chấp thuận mở vào sáng mai. Dưới danh sách người cần có mặt, sau tên Hạ Trầm Chu, có thêm một cái tên khiến toàn bộ tiếng ồn ngoài sảnh như bị chặn lại sau lớp kính dày.

Diệp Thanh.