Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 90: Thư Ký Của Vân Đỉnh

Chương 90: Thư Ký Của Vân Đỉnh

Tên của người phụ nữ ấy được khôi phục từ phần chip còn sót lại trong chiếc thẻ bị bẻ cong: Diệp Thanh. Ba năm trước, cô là thư ký hành chính cấp cao của Văn phòng Chủ tịch Vân Đỉnh; hai năm trước, tên cô biến mất khỏi cơ cấu nhân sự công khai; một tháng trước, cô dùng một địa chỉ thư điện tử chỉ tồn tại bốn mươi tám giờ để gửi cho Tô Mạn câu đầu tiên: “Tôi từng ghi biên bản cho những việc không được phép có biên bản.”

Trong bãi xe ngầm tòa Nam Đình, gió từ quạt thông gió thổi qua lạnh như nước. Tôi nhìn hai chữ “Văn phòng Chủ tịch” trên bản khôi phục thẻ, cảm giác một sợi dây đang kéo thẳng từ căn hộ 1706 đến căn phòng cao nhất của Vân Đỉnh. Không còn là tài khoản bẩn, không còn là công ty con, không còn là một đám blogger nhận tiền làm việc. Lần này, đầu dây nằm trong nơi Ôn Thừa Quân vẫn dùng để nói về “trật tự ngành”.

Tô Mạn không để chúng tôi đứng ở đó quá lâu. Chị yêu cầu trợ lý pháp lý chụp lại bản khôi phục, đưa vào biên bản bổ sung cùng giờ nhận, nguồn nhận và người chứng kiến. Sau đó chị ngẩng đầu nhìn Hạ Trầm Chu. “Không ai được tự vào Tân Uyển. Nếu cô ấy bị giữ ở đó, một bước sai sẽ biến chúng ta thành bên xâm phạm. Nếu cô ấy không ở đó, họ càng có lý do nói chúng ta dựng chuyện để kéo Kính Hải vào.”

Hạ Trầm Chu gật đầu. “Tôi đã yêu cầu luật sư của Kính Hải gửi công văn bảo toàn dữ liệu ra vào Tân Uyển, Bách Phong và bãi đổi biển. Phần kiểm tra hiện trường để cảnh sát làm.”

Anh nói rất bình tĩnh, nhưng tôi thấy khớp ngón tay anh trắng đi quanh mép điện thoại. Người khác nhìn vào có thể chỉ thấy một nhà đầu tư đang tính rủi ro pháp lý. Tôi lại nhớ đến câu anh từng nói rất khẽ: đến muộn cũng là sai. Sự bình tĩnh của anh chưa bao giờ là không sợ, mà là sợ đến mức không cho phép mình chọn sai cách.

Chúng tôi rời Nam Đình bằng hai xe khác nhau để tránh phóng viên bám theo. Tô Mạn đưa tôi đến phòng họp nhỏ ở văn phòng luật sư của chị, nơi rèm cửa luôn kéo một nửa và trên bàn lúc nào cũng có máy ghi âm, túi niêm phong, giấy trắng. Vừa bước vào, trợ lý của chị đã đặt một phong bì màu xám lên bàn. Trên phong bì có mã bưu kiện nội thành, giờ nhận là mười hai giờ mười bảy, người gửi không ghi tên. Nhưng ở góc phải, có một dòng chữ viết tay rất nhỏ: nếu tôi không kịp nói, hãy để hồ sơ tự nói.

Tôi đứng khựng lại.

Tô Mạn đeo găng tay trước khi chạm vào phong bì. “Diệp Thanh đăng ký cơ chế gửi dự phòng từ ba ngày trước, qua một văn phòng công chứng tư nhân. Điều kiện giao là sau khi phiên tòa đầu tiên kết thúc mà cô ấy không xuất hiện trong khung giờ đã hẹn. Về thủ tục, đây không phải chứng cứ hoàn chỉnh, nhưng có chuỗi giao nhận đủ để yêu cầu xác minh.”

“Cô ấy biết mình có thể không đến được,” tôi nói.

“Người từng làm thư ký cho Ôn Thừa Quân nếu muốn sống sót sẽ phải nghĩ đến khả năng đó.” Tô Mạn cắt mép phong bì theo đường niêm phong, cẩn thận đến mức tiếng kéo đi qua giấy cũng làm căn phòng im xuống. Bên trong là một USB kim loại, ba bản photo có dấu sao y của công chứng viên và một tờ giấy chỉ có mười một dòng. Không phải thư tuyệt mệnh, cũng không phải lời tố cáo dài dòng. Diệp Thanh viết như đang lập biên bản cho chính mình.

Tôi từng nhận lệnh sắp lịch họp không ghi vào hệ thống. Tôi từng chuyển bản phê duyệt miệng thành email hành chính. Tôi từng thấy tên các nghệ sĩ bị đưa vào bảng rủi ro truyền thông trước khi scandal xảy ra. Nếu tôi biến mất, xin đừng công khai ảnh của tôi. Tôi không muốn gia đình bị kéo lên mạng. Dữ liệu trong USB có bản băm lưu tại công chứng. Mật khẩu nằm trong câu ông ta luôn nói khi đóng cửa phòng họp.

Tôi nhìn dòng cuối cùng rất lâu. Ông ta luôn nói gì khi đóng cửa phòng họp? Tôi chưa từng bước vào Văn phòng Chủ tịch của Vân Đỉnh, nhưng từng ngồi đối diện Ôn Thừa Quân trong bữa tối lạnh đến mức mỗi món ăn đều giống một lời đe dọa. Ông nói về ngành, nói về trật tự, nói về những người “không biết đứng đúng vị trí”.

Hạ Trầm Chu đến sau đó mười phút. Anh chỉ nhìn tờ giấy một lần rồi nói: “Trật tự cần người biết im lặng.”

Mật khẩu mở ra.

Không ai trong phòng thở phào. Một USB mở được không đồng nghĩa với sự thật đã thắng. Tô Mạn lập tức cho kỹ thuật viên pháp chứng tạo bản sao kiểm tra, niêm phong bản gốc, ghi lại toàn bộ màn hình thao tác. Trên màn hình, từng thư mục hiện ra theo năm, theo quý, theo tên dự án. “Bách Phong – tư vấn rủi ro dư luận”, “Tân Tinh – quỹ truyền thông”, “Danh sách tài khoản khuếch đại”, “Chi phí xử lý nghệ sĩ mất kiểm soát”. Những cái tên khô khốc ấy nằm cạnh nhau, không có tiếng chửi mắng, không có máu, nhưng tôi lại thấy lạnh hơn bất kỳ bình luận ác ý nào đời trước.

Một bảng thanh toán tháng mười một được mở ra đầu tiên. Ba dòng chuyển tiền từ quỹ truyền thông liên kết Vân Đỉnh sang Bách Phong, sau đó chia nhỏ vào bảy công ty quảng cáo vỏ bọc. Cột ghi chú chỉ dùng mã: S17, NS, KTD, LTM. Tô Mạn chỉ vào dòng cuối cùng, giọng rất thấp. “LTM là em.”

Tôi không ngạc nhiên. Điều làm tôi khó thở là bên dưới bảng thanh toán ấy có thêm một phụ lục cũ hơn, lưu trong thư mục “tiền lệ xử lý”. Trong đó có tên mẹ tôi, không đầy đủ, chỉ là một dòng viết tắt đi kèm cụm từ “ổn định thân nhân, chặn truyền thông nghề nghiệp”. Tôi đã nghĩ mình đã nhìn vết thương ấy đủ nhiều để không run nữa. Nhưng khi tên mẹ nằm trong một bảng chi phí lạnh lẽo, tôi mới hiểu có những người thật sự xem sự im lặng của một gia đình là khoản mục có thể hạch toán.

Hạ Trầm Chu đặt tay lên lưng ghế tôi, không chạm vào tôi. Khoảng cách ấy rất nhỏ, nhưng đủ để tôi biết anh ở đó. Tôi hít một hơi, buộc mắt mình quay lại màn hình. Tôi không thể để nỗi đau của mẹ trở thành lý do khiến hồ sơ này bị dùng sai.

“Có chữ ký không?” tôi hỏi.

Kỹ thuật viên mở thư mục phê duyệt. Ba bản PDF scan hiện ra, đều là biểu mẫu nội bộ của Văn phòng Chủ tịch. Một bản ghi “duyệt theo phương án cũ”, một bản ghi “không để phát sinh nguồn ngoài”, một bản ghi “xử lý trước lễ trao giải, tránh ảnh hưởng dự án vốn”. Dưới ba dòng bút phê là cùng một chữ ký: Ôn Thừa Quân.

Trong phòng không ai nói ngay. Chữ ký ấy quá rõ, rõ đến mức ngược lại không thể lập tức dùng làm lưỡi dao. Tô Mạn phóng to nét bút, rồi đóng file lại. “Phải xác định đây là bản scan từ tài liệu gốc hay bản dựng. Cần công chứng viên xác nhận bản băm, cần Diệp Thanh làm rõ nguồn lấy tài liệu, cần đối chiếu chữ ký từ hồ sơ doanh nghiệp và tài liệu tòa có sẵn. Nếu chúng ta công khai bây giờ, Vân Đỉnh sẽ nói đây là hồ sơ giả do Kính Hải tạo ra.”

“Vậy không công khai.” Tôi nghe chính mình nói, bình tĩnh hơn cả tưởng tượng. “Nộp yêu cầu xác minh, bổ sung vào hồ sơ bảo toàn. Còn Diệp Thanh, tiếp tục tìm người.”

Tô Mạn nhìn tôi một thoáng, ánh mắt có chút mệt nhưng sáng. “Em biết hồ sơ này có thể xoay dư luận trong mười phút.”

“Tôi biết.” Tôi nhìn USB đang nằm trong túi niêm phong mới. “Nhưng tôi không muốn thắng bằng cách biến cô ấy thành người chết thứ hai trên mạng. Cô ấy đã nói đừng công khai ảnh của cô ấy.”

Hạ Trầm Chu đứng bên cạnh tôi, giọng thấp. “Tôi sẽ để Kính Hải đứng tên yêu cầu đối chiếu dữ liệu giao dịch liên quan đến Bách Phong. Phần hồ sơ của em do Tô Mạn nộp. Hai đường đi riêng, để họ không thể nói tất cả đều do một bên dựng.”

“Anh sẽ bị kéo vào,” tôi nói.

“Đã bị kéo rồi.” Anh nhìn màn hình điện thoại vừa sáng lên. “Chỉ là sớm hơn tôi nghĩ.”

Cùng lúc đó, điện thoại của Tô Mạn, trợ lý pháp lý và tôi gần như rung lên cùng một nhịp. Một hot search mới trèo lên đầu bảng với tốc độ không tự nhiên. Ảnh bìa là Hạ Trầm Chu trong bãi xe Nam Đình, góc chụp cắt mất cảnh sát và luật sư bên cạnh, chỉ để lại bóng lưng tôi mờ phía sau anh. Tiêu đề được viết bằng kiểu chữ đỏ quen thuộc: Nhà đầu tư Kính Hải thao túng nhân chứng, dựng hồ sơ giả để bao che Lạc Tinh Miên.

Bên dưới, tài khoản chính thức của Vân Đỉnh chia sẻ một tuyên bố ngắn. Ôn Thừa Quân không nhắc tên tôi, cũng không nhắc Diệp Thanh. Ông chỉ viết: “Ngành này không thể để vốn tư nhân dùng danh nghĩa công lý để khống chế nghệ sĩ, ép dư luận và can thiệp tư pháp.”

Tôi nhìn câu chữ ấy, bỗng thấy tiếng quạt thông gió ở bãi xe Nam Đình như vẫn còn thổi sau gáy. Hồ sơ dòng tiền vừa mở ra một khe sáng, bóng tối đã lập tức đẩy Hạ Trầm Chu ra trước ống kính.

Lần này, người bị yêu cầu im lặng không phải tôi. Là anh.