Bỏ qua nội dung

Nha Tro Cuoi Hem

Chương 4: Mật Khẩu Của Bảo

Chương 4: Mật Khẩu Của Bảo

Câu nói của Bảo làm căn phòng quản lý im hẳn. Bên ngoài, mưa vẫn rơi đều lên mái tôn, từng tiếng lộp bộp kéo dài như có ai ngồi trên cao gõ ngón tay xuống đêm. Diệp Thanh nhìn thằng bé, rồi nhìn chiếc điện thoại đen nằm giữa bàn, màn hình đã tắt nhưng mấy chữ vừa ló ra vẫn như còn cháy âm ỉ trong mắt cô. Cô từng tự dặn mình không mở đồ riêng của người thuê nếu chưa được phép. Nguyên tắc đó không phải để làm màu. Ở một nơi người ta sống sát nhau đến mức nghe được tiếng nồi cơm phòng bên sôi, chút riêng tư còn lại đôi khi là tấm chăn cuối cùng giữ người ta khỏi thấy mình trần trụi.

Nhưng nguyên tắc cũng có lúc đứng trước một đứa trẻ mười tuổi đang run. Diệp Thanh kéo ghế ngồi xuống ngang tầm Bảo, không hỏi ngay mật khẩu. Cô rót cho nó nửa ly nước ấm, đẩy thêm cái bánh bao đã nguội một góc sang trước mặt. “Con nói rõ cho cô nghe,” cô chậm rãi. “Chị hai dặn thế nào? Dặn nguyên câu, nhớ được bao nhiêu nói bấy nhiêu. Không cần nói nhanh.” Bảo ôm chiếc áo khoác của Trần Thư như ôm phao, mũi đỏ lên vì khóc quá lâu. Nó mất một lúc mới trả lời: “Chị nói… nếu người nhà đến đón con, mà cô Thanh không cho đi, thì con nhập mật khẩu. Chị nói lúc đó con phải nghe cô, không nghe ai gọi ngoài cổng.”

Bà Tư Lành đứng cạnh quầy, cây chổi vẫn cầm trong tay, nghe đến đó thì mím môi. “Vậy là con nhỏ biết trước tụi kia sẽ tới.” Giọng bà không còn the thé như lúc chặn cổng nữa, mà khàn xuống, có cái gì vừa thương vừa giận. Diệp Thanh đưa mắt ra hiệu bà đừng nói thêm. Với người lớn, một câu suy đoán có thể chỉ là suy đoán. Với Bảo, nó có thể biến thành một cái đinh đóng thẳng vào nỗi sợ chị mình đang chịu khổ vì nó.

Diệp Thanh lấy quyển sổ thu tiền phòng, lật sang trang trắng phía sau. Cô ghi ngày, giờ, địa điểm, tên những người đang có mặt: Diệp Thanh, Tư Lành, Trần Bảo. Ghi xong, cô mở điện thoại của mình, bật quay video, đặt nghiêng trên chồng hóa đơn để màn hình Trần Thư nằm trong khung hình nhưng mặt Bảo không bị quay rõ. “Cô nói trước,” cô nhìn thằng bé. “Điện thoại này là của chị con. Bình thường cô không được mở. Nhưng nếu trong đó có tin giúp tìm chị hoặc bảo vệ con, cô cần xem. Con không muốn nhập thì nói không. Cô sẽ không ép.”

Bảo nhìn cô như thể hai chữ không ép là một thứ rất lạ. Nó cúi đầu, ngón tay miết lên đường chỉ sờn của tay áo. “Nếu con không nhập, chị hai có nghĩ con không nghe lời không?” Diệp Thanh nghe tim mình thụp xuống. Cô đã gặp quá nhiều đứa trẻ học cách biến lỗi của người lớn thành lỗi của mình, nhưng mỗi lần nghe vẫn không quen được. “Không,” cô đáp, chắc đến mức chính cô cũng hơi sợ. “Chị con dặn con nhập khi cần cứu người. Không phải dặn con chịu trách nhiệm thay người lớn.”

Bảo gật rất nhẹ. Nó lau tay vào quần, rồi cầm điện thoại. Diệp Thanh nhìn sang chỗ khác đúng lúc thằng bé bấm sáu con số. Cô không cần biết mật khẩu. Có những cánh cửa mở ra để cứu người, không phải để ai đó học thêm cách lục lọi. Tiếng khóa màn hình bật mở nhỏ đến mức gần như bị mưa nuốt mất, nhưng Bảo giật mình như vừa nghe tiếng cửa sắt ngoài cổng bị xô. Nó lập tức đặt điện thoại xuống bàn, đẩy về phía Diệp Thanh. “Cô xem đi. Con sợ bấm sai cái gì.”

Màn hình hiện ứng dụng nhắn tin đang mở dở. Dòng nháp chưa gửi nằm ở đầu khung thoại gửi cho số của Diệp Thanh, từng chữ rời rạc như được gõ trong lúc người viết phải giấu tay: “Cô Thanh ơi, cứu em trai em. Nếu họ đến đón Bảo, xin cô giữ nó lại đến khi em gọi video. Đừng tin giấy xác nhận. Em không tự ký nếu không có Bảo bên cạnh. Trong máy có ghi âm. Thư mục Bảo học…” Tin nhắn dừng ở đó, thiếu mất phần cuối, giống như Trần Thư bị giật khỏi câu nói của chính mình.

Bà Tư hít vào một tiếng. Diệp Thanh giơ tay chặn bà lại, rồi chụp ảnh màn hình bằng điện thoại của mình trong lúc video vẫn quay. Cô không mở lung tung. Trước hết là cuộc gọi gần nhất: ba cuộc gọi nhỡ từ một số không lưu tên, hai cuộc gọi đi thất bại tới số của cô, một cuộc gọi chưa đầy mười giây tới số có tên “Bảo học bài”. Cái tên ấy làm Bảo nhích lại gần, mắt mở to. “Đó là số của con hả?” Diệp Thanh hỏi. Bảo lắc đầu. “Chị hai hay lưu mấy cái tên lạ để người ta không biết. Hồi trước có chú mượn điện thoại chị xem, chị đổi hết tên.”

Một đứa trẻ mười tuổi không nên phải biết cách người lớn ngụy trang danh bạ. Diệp Thanh nuốt câu ấy xuống. Cô mở phần tin nhắn với số không lưu tên. Tin cuối cùng đến lúc 22:41, ngắn và lạnh: “Đến nơi ký cho xong. 78.600.000 không tự biến mất. Đừng để tụi tao phải nói chuyện với thằng nhỏ.” Tin trước đó là ảnh chụp một tờ cam kết nợ bị cắt mất góc, chỉ còn thấy chữ An Tín, tên Trần Thư, một khoản phí môi giới, phí đào tạo, phí phạt nghỉ việc và dòng chữ ký để trống. Những con số xếp thành hàng thẳng tắp, gọn gàng đến mức trông càng bẩn.

“Bảy mươi tám triệu?” Bà Tư bật ra, rồi vội lấy tay che miệng. Ở khu trọ cuối hẻm, bảy mươi tám triệu không phải một con số trên giấy. Nó là tiền phòng nhiều năm, là tiền thuốc của mẹ, là tiền học của em, là thứ có thể biến một người đang đi làm tăng ca thành con nợ trong một đêm. Bảo nhìn con số đó, mặt ngây ra vì chưa hiểu hết, nhưng nỗi sợ thì hiểu rất nhanh. “Chị hai đâu có mượn nhiều vậy. Chị nói chỉ nợ tiền xe về quê với tiền khám cho mẹ thôi.”

Diệp Thanh kéo điện thoại xa khỏi tầm mắt nó một chút. “Con không cần nhìn nữa.” Cô mở thư mục ảnh gần đây, chỉ lướt những ảnh có liên quan đến An Tín và tin nhắn, bỏ qua ảnh riêng tư của Trần Thư: vài tấm chụp biển hiệu công ty môi giới, một tờ giấy hẹn phỏng vấn việc làm ở khu công nghiệp, một ảnh mờ chụp ghế sau xe bảy chỗ với cái mũ bảo hiểm treo ở móc áo. Ở góc ảnh, qua kính xe loang nước, có bóng cánh cổng nhà trọ của cô. Diệp Thanh bỗng thấy lưng mình lạnh hơn cả áo mưa chưa khô. Họ không chỉ đến đón. Họ đã theo dõi từ trước.

Thư mục tên “Bảo học tiếng Anh” nằm ở trang thứ hai. Diệp Thanh dừng ngón tay trên đó một giây. Trần Thư đã gửi chìa khóa, giấu tin nhắn nháp, đặt mật khẩu trong tay em trai. Nếu còn có thứ gì trong thư mục này, cô gái phòng 302 đã phải tính đường trong lúc không còn nhiều đường để tính. Diệp Thanh mở thư mục. Bên trong không có bài học tiếng Anh nào, chỉ có ba file ghi âm, hai ảnh chụp hợp đồng và một ghi chú bị đặt tên “không xóa”. Cô không bấm nghe ngay. Cô nhìn đồng hồ, ghi lại tên file, thời gian tạo, dung lượng, rồi sao lưu phần danh sách bằng ảnh chụp màn hình.

“Sao không nghe?” Bà Tư hỏi nhỏ. Diệp Thanh đáp cũng nhỏ: “Nghe để biết thì dễ. Giữ cho nó còn dùng được mới khó.” Cô không chắc mình làm đúng hết, nhưng cô biết mình không được để cảm xúc kéo tay mình chạy trước đầu. Vụ Lý Tú Anh năm đó, cô đã từng vội vàng tin rằng chỉ cần đưa một cô gái ra khỏi nhà là xong. Sau này cô mới hiểu có những thứ không được giữ lại thành chứng cứ thì lời cầu cứu cũng bị người ta bẻ thành nói dối. Cô nhìn Bảo. “Sáng mai cô đưa con lên phường cùng bà Tư. Tối nay con ở phòng quản lý. Cửa khóa, camera mở, ai gọi cũng không ra.”

Bảo mím môi, rồi hỏi câu mà Diệp Thanh sợ nhất: “Cô có đi tìm chị hai con không?” Cô không trả lời ngay. Ngoài cổng, ông Bảy Lợi ho một tiếng, rồi tiếng dép kéo lê xa dần. Người đàn ông ấy đã nhận ra thanh niên đội mũ nhưng lại tránh như tránh lửa. Trên màn hình, ảnh chiếc xe bảy chỗ nằm yên trong thư mục của Trần Thư, còn cái khoản nợ 78.600.000 đồng giống một bàn tay đặt lên gáy cả căn phòng. Diệp Thanh có thể nói sẽ tìm. Cô cũng có thể nói người lớn sẽ lo. Nhưng cả hai câu ấy đều quá rộng, quá dễ làm trẻ con tin vào một thứ cô chưa nắm được.

“Cô sẽ tìm cách biết chị con đang ở đâu,” cô nói. “Và cô sẽ không để ai đem con đổi lấy chữ ký của chị con.” Bảo nhìn cô rất lâu, rồi gật đầu. Lần này nó không khóc. Chính điều đó làm Diệp Thanh đau hơn. Trẻ con khi hết khóc không phải lúc nào cũng là đã yên tâm. Có khi chỉ là nó hiểu khóc không đổi được gì.

Điện thoại Trần Thư rung lên lần nữa. Một tin nhắn mới từ số không lưu tên bật trên màn hình: “Sáng mai 8 giờ, đưa thằng nhỏ ra cổng. Giấy tờ tụi tao có đủ. Đừng tưởng cái nhà trọ rách che được nợ.” Diệp Thanh chưa kịp chụp màn hình thì camera cổng trên máy tính lóe sáng vì cảm biến chuyển động. Trong khung hình đen trắng, một bóng người đội áo mưa dừng trước cổng, cúi xuống rất nhanh rồi biến khỏi mép màn hình.

Bà Tư chạy ra trước, Diệp Thanh theo sau, tay vẫn giữ điện thoại Trần Thư như giữ một mảnh kính sắc. Mưa tạt vào mặt lạnh buốt. Trên song sắt cổng nhà trọ, dưới đúng mắt camera, một tờ giấy trắng được dán bằng băng keo trong. Mực đỏ trên giấy nhòe ra vì nước, nhưng mấy chữ đầu vẫn đủ rõ để cả hai người cùng đứng khựng lại: “GIAO TRẦN BẢO, HOẶC TRẢ NỢ THAY TRẦN THƯ.”