Chương 168 - Chương 168: Một Nửa Sự Thật - Đội Săn Yêu Không Tên
“Nếu không nhận tên cũ, vậy ta cho các ngươi một tên mới.”
Giọng nói ôn hòa kia vừa dứt, những vệt người ép mỏng trên vách hành lang đồng loạt nâng tay. Mỗi bàn tay đều cầm một mảnh giấy xám. Giấy không bay vào hốc đá ngay, mà mở ra từng nếp rất chậm, như đang chờ người trong hốc nhìn đủ lâu để thừa nhận sự tồn tại của chúng. Tạ Huyền lập tức hạ mắt, chỉ dùng Quan Linh Tâm Nhãn nhìn đường khí quanh mép giấy. Hắn thấy những đường mực trên giấy không nối về một người, mà nối về cùng một khoảng trống sau hành lang, nơi giọng nói kia đang đứng. Khoảng trống ấy sạch quá mức, sạch như một chỗ đã được lau hết dấu chân để tự xưng là ngoài cuộc.
Cố Dã chắn trước đội, sống đao nghiêng xuống, không để lưỡi đao phản quang vào mặt đứa trẻ linh nhãn. “Hắn muốn viết gì thì viết. Không nhìn là được?” Hắn hỏi rất khẽ. Tạ Huyền lắc đầu. Máu từ cổ tay hắn đã thấm qua dây chính, lạnh đi từng mảng trên da. “Không chỉ là nhìn. Tên mới cần một nửa sự thật để đứng được. Chúng ta đúng là một đội. Chúng ta đúng là mang chứng cứ. Chúng ta đúng là muốn rời khỏi nơi này. Ba câu đó đều thật. Hắn chỉ cần buộc thêm nửa câu giả vào sau, sổ sẽ có cớ ghi chúng ta.”
Đứa trẻ linh nhãn run lên. Tấm vải bịt mắt trên mặt nó phồng nhẹ, như có chữ đang bò phía sau lớp vải. Người đang ôm nó vội siết tay, nhưng không dám bịt miệng quá mạnh. Một đứa trẻ bị ép làm miệng ghi nhận, chỉ cần hoảng sợ bật ra một chữ cũng đủ thành đường. Tạ Vân Chi nghiêng người muốn tăng thêm tơ bạc quanh dây chính, song đầu gối nàng khuỵu xuống. Lục Thanh Hành đỡ kịp, sắc mặt cũng xấu đến cực điểm. Linh lực của cả đội đã cạn đến mức mỗi quyết định đều giống lấy xương làm tiền.
Mảnh giấy đầu tiên trên nền đá lại dựng lên. Dòng “Đội không tên, mời nhập sổ” tan ra, những nét mực mới bắt đầu kéo thành hai chữ đầu: Săn yêu. Ngay khoảnh khắc ấy, mặt nạ thứ mười tám phát ra tiếng rít khàn. Cái miệng vừa được trả lại méo xệch, như bị hai lực kéo ngược nhau. Tạ Huyền nhìn thấy mười tám chấm quanh vòng tròn cũ lóe lên trong bóng giấy. Hắn hiểu rồi. Tên mới không mới. Người kia không dám ném thẳng tên đội cũ vào họ nữa, nên dùng một nửa tên quen thuộc nhất của nghề này: đội săn yêu. Một cái tên nghe hợp lý, sạch sẽ, và đủ rộng để sổ tự quyết ai là yêu.
“Không ai đọc chữ đó.” Tạ Huyền nói. Giọng hắn khàn đến mức gần như bị nghiền trong cổ. “Cố Dã, đừng phủ nhận mình là đội săn. Phủ nhận sai chỗ cũng là nhận luật của hắn.” Cố Dã đang định mắng một câu, nghe vậy liền khựng lại. Hắn hiểu rất nhanh. Nếu họ gấp gáp nói “bọn ta không săn yêu”, sổ sẽ hỏi vậy các ngươi đang làm gì trong giếng cũ của đội săn, đang giữ dây săn, đang bắt lời chứng bằng mặt nạ săn? Cái bẫy này không cần họ sai. Nó chỉ cần họ trả lời theo câu hỏi của nó.
Tạ Huyền quay sang Lục Thừa Viễn. Lão già bị A Mộc giữ chặt, hai mắt đỏ ngầu vì đau và sợ. Dao không tiếng vẫn nằm dưới móng tay lão, chờ cắt xuống bất kỳ câu trả lời nào vượt luật. Tạ Huyền nâng cổ tay có vòng bạc lên lần nữa. Vết nứt trên vòng sáng một thoáng, máu tràn ra nhanh hơn. Hắn không dùng máu để mua may mắn, mà dùng chính sự hỗn loạn của nửa dấu ấn Tạ để làm bẩn đường nhận, ép sổ chậm lại nửa nhịp. “Người đứng ngoài cuộc có quyền làm chứng.” Hắn nói từng chữ. “Nhưng người đặt tên cho đội, có còn đứng ngoài cuộc không?”
Lục Thừa Viễn run bần bật. Dao không tiếng ép sát móng tay lão, khiến đầu ngón tay lão trắng bệch. A Mộc nghiến răng giữ vai lão, không để lão ngã về phía giấy. Một nhịp gõ vang lên. Đúng.
Hành lang ngoài kia bỗng im lặng. Những mảnh giấy xám đang viết hai chữ “săn yêu” cùng dừng lại giữa nét cuối. Cố Dã chậm rãi nhếch môi, nhưng không cười thành tiếng. Tạ Huyền không cho đối phương khoảng trống đổi luật. Hắn lập tức nói tiếp: “Người ngoài có thể ghi điều đã thấy, không thể ban tên cho điều mình muốn có. Nếu hắn ban tên, hắn không phải người ngoài. Nếu hắn không phải người ngoài, lời chứng của hắn không sạch.”
“Miệng lưỡi khá lắm.” Giọng ôn hòa trở lại, nhưng lớp ôn hòa đã mỏng đi như giấy bị thấm nước. “Ta chỉ thay sổ gọi đúng thứ các ngươi vốn là.”
“Vậy để sổ ghi người gọi trước.” Tạ Huyền đáp.
Câu ấy rơi xuống, dây chính trong tay mọi người đột nhiên nặng như bị treo thêm đá. Mảnh giấy trên nền xoay nửa vòng, mặt giấy hướng ra hành lang thay vì hướng vào hốc. Những vệt người cầm giấy bên ngoài đồng loạt lùi một tấc, động tác cứng đờ, không còn giống người sống. Tạ Huyền biết mình đã chạm trúng điểm yếu, nhưng cái giá đến ngay sau đó. Vòng bạc trên cổ tay hắn nứt thêm một đường, cơn đau buốt từ xương tay đâm thẳng lên vai. Trước mắt hắn tối sầm, suýt nữa quỳ hẳn xuống. Lục Thanh Hành muốn đỡ, hắn lại dùng ánh mắt ngăn lại. Lúc này chỉ cần một người rời vị trí dây, giấy sẽ chui vào khoảng trống.
Mặt nạ thứ mười tám run dữ dội. Tạ Vân Chi cắn răng, đoạn tơ bạc cháy đen trong tay nàng gần như hóa tro, nhưng nàng vẫn giữ nó quấn trên dây chính. Tạ Huyền nhìn mặt nạ, hỏi câu ngắn nhất có thể: “Tên đội cũ chỉ bị giấu một nửa, đúng không?” Mặt nạ há miệng. Giọng ngoài hành lang lập tức ép xuống như bàn tay vô hình bóp cổ. Nhưng lần này Cố Dã đã chém ra trước. Đao không chém giấy, cũng không chém miệng mặt nạ; hắn chém vào cái bóng đang nối từ khe cửa tới hàm nứt của mặt nạ. Bóng đứt một đoạn, mặt nạ phun ra một âm mảnh: “Đúng…”
Một nửa sự thật. Tạ Huyền thở ra rất nhẹ. Hắn không cần tên đầy đủ lúc này. Biết nó chỉ là một nửa đã đủ. Người kia đang dùng nửa tên sạch để che nửa tên bẩn, dùng “săn yêu” để che việc năm xưa có lẽ không chỉ săn yêu. Có thể họ săn người bị gọi là yêu, săn chứng cứ, săn miệng, săn những ai cần bị sổ biến mất. Nếu đội hiện tại nhận hai chữ đầu, phần còn lại sẽ do sổ viết thay.
“Lùi ngang.” Tạ Huyền nói. “Không tiến thẳng qua cửa. Dùng dây chính làm mép, ép giấy quay về người gọi tên.”
Cố Dã lập tức đổi thế. Hắn không còn che trước mặt đội như một cánh cửa, mà nghiêng người sang bên trái, dùng sống đao đè bóng giấy xuống sát nền. A Mộc kéo Lục Thừa Viễn theo nhịp, người ôm đứa trẻ áp sát vách đá, Lục Thanh Hành dìu Tạ Vân Chi lùi ngang từng tấc. Đường lui vốn đủ một người nghiêng vai chui qua, nhưng họ không bước vào trục giữa. Họ đi men theo mép hốc như một mũi dao cùn, chậm, xấu xí, nhưng không cắt vào điều kiện của giấy.
Những mảnh giấy xám ngoài hành lang đột nhiên lao tới. Chúng không bay loạn, mà xếp thành hàng, từng tờ nhằm đúng mắt bịt vải của đứa trẻ. Tạ Huyền đã đoán trước. Hắn búng một giọt máu lên dây chính, không để máu chạm giấy, chỉ để nó rơi vào khoảng không giữa dây và vải bịt mắt. Máu mang khí tức nửa dấu ấn Tạ, lại đang bị vòng bạc làm nhiễu. Trong mắt sổ, đó không phải câu trả lời, mà là một dấu hỏi. Các tờ giấy khựng lại đúng một hơi, như không biết nên ghi đứa trẻ là miệng, chứng nhân, hay vật bị bảo vệ.
Một hơi ấy đủ cho Cố Dã chém ra ba đao. Ba cái bóng cầm giấy bị cắt ngang cổ tay. Giấy rơi xuống nhưng không cháy. Tạ Huyền không thất vọng. Hắn vốn không mong phá được chúng. Chỉ cần giấy rơi khỏi đường mắt của đứa trẻ là đủ. Người ôm đứa trẻ lập tức xoay vai, áp trán nó vào ngực mình. Đứa trẻ nghẹn một tiếng, rốt cuộc không đọc ra chữ nào.
“Các ngươi kéo dài được bao lâu?” Giọng ôn hòa kia vang lên sát hơn, như người nói đã bước đến ngay sau lớp giấy. “Máu của ngươi còn đủ làm dấu hỏi mấy lần?”
Tạ Huyền không trả lời. Hắn nhìn mảnh giấy đầu tiên đang quay ra hành lang. Trên mặt giấy, dòng “săn yêu” bị gạch một nửa. Bên dưới nó, một hàng mới xuất hiện rất chậm: Người cấp tên. Mực đen run lên, như bị ép phải ghi thứ mà người cầm sổ không muốn ghi. Ngoài hành lang, những vệt người lần đầu rối loạn. Có một bàn tay thật sự thò ra giữa các bóng giấy, trắng bệch, khớp ngón dài, trên mu bàn tay có vết ấn bị sửa nét giống hệt nửa dấu ấn trên giấy xám.
Tạ Huyền nhìn bàn tay đó, lòng trầm xuống. Hắn đã kéo được người đặt tên ra khỏi lớp “ngoài cuộc”, nhưng điều lộ ra lại không nhẹ hơn. Mực trên giấy tiếp tục bò, từng nét chậm đến tàn nhẫn. Chữ đầu tiên hiện ra dưới hàng “Người cấp tên” là một chữ mà hắn quá quen thuộc.
Tạ.
Hành lang lạnh đi. Giọng ôn hòa kia khẽ cười, lần này không còn che giấu sát ý. “Ngươi muốn biết nửa còn lại của sự thật sao, Tạ Huyền?”
