Chương 89 - Chương 89: Người Mất Tích
Chương 89: Người Mất Tích
Tin nhắn ấy nằm trên màn hình điện thoại của Hạ Trầm Chu, nhỏ đến mức chỉ cần nghiêng tay là ánh đèn hành lang đã nuốt mất. Nhưng tôi vẫn nhìn thấy rất rõ hai chữ trên mảnh giấy trắng trong bức ảnh: im lặng. Sau lưng tôi, phóng viên còn gọi tên, tiếng shutter va vào nhau như mưa kim loại. Vừa rồi tôi còn nói những người bị ép im lặng xứng đáng được bảo vệ. Chưa đầy một phút sau, người đầu tiên định làm chứng đã biến mất.
Hạ Trầm Chu thu điện thoại lại. “Lên xe trước.”
Giọng anh thấp, không ra lệnh, chỉ như kéo một đường ranh giữa chúng tôi và đám ống kính ngoài kia. Tô Mạn đi sát bên trái tôi, sắc mặt không đổi. Chị xoay người che nửa màn hình điện thoại của trợ lý pháp lý, nói nhanh: “Từ bây giờ, mọi tin nhắn liên quan đến nhân chứng dùng kênh mã hóa. Giữ nguyên hiện trường, không chạm vào điện thoại, thẻ nhân viên, giấy viết tay. Báo cảnh sát theo hướng nhân chứng trong vụ án đang mất liên lạc bất thường.”
Tôi nghe từng chữ, đầu óc ngược lại càng tỉnh. Đời trước, những người hẹn gặp từng biến mất như vậy: camera bị ghi đè, tài khoản bị xóa, lời khai đổi thành “tôi chưa từng gặp cô Lạc”. Lần này, tôi không để chữ “có lẽ” ăn mòn thêm bất kỳ giờ nào.
Xe rời khỏi cổng tòa bằng lối phụ. Bên ngoài kính xe, phóng viên vẫn bị an ninh giữ lại. Một blogger đã bắt đầu livestream: Nhân chứng bí mật không xuất hiện, sổ đen của Lạc Tinh Miên có phải vở diễn? Dư luận không cần chờ kết quả điều tra. Họ chỉ cần một khoảng trống, rồi tự nhét vào đó thứ họ muốn tin.
“Tô Mạn,” tôi nói, “đừng để sự vắng mặt của người đó trở thành một cái tội mới đổ lên đầu họ.”
Chị quay sang nhìn tôi. “Em lo cho nhân chứng trước, hay lo cho hồ sơ trước?”
“Tôi lo nếu chúng ta biến người đó thành vũ khí, họ sẽ không còn đường quay lại.” Tôi siết tập hồ sơ mỏng trên đầu gối. “Vân Đỉnh muốn người ta tin rằng người làm chứng cho tôi hoặc là giả, hoặc là bị tôi giấu đi. Chúng ta càng gào lên, họ càng có cớ nói tôi đang dựng kịch.”
Hạ Trầm Chu nhìn tôi qua gương chiếu hậu. Ánh mắt anh tối, nhưng không lạnh. “Vậy chỉ công bố một câu: bên luật sư đã nộp yêu cầu bảo toàn chứng cứ bổ sung, không tiết lộ danh tính nhân chứng, không suy đoán nguyên nhân mất liên lạc.”
Tô Mạn gật đầu. “Nói bằng thủ tục, không bằng cảm xúc.”
Điểm an toàn nằm trong khu căn hộ cũ phía tây thành phố, căn 1706, tòa Nam Đình, đường Tùng Mộc. Tô Mạn nói nơi này được chọn vì chủ nhà là thân chủ cũ đang ở nước ngoài, camera do ban quản lý độc lập lưu giữ. Tôi nhìn dòng địa chỉ trên màn hình, bỗng thấy lạnh ở đầu ngón tay. Một nơi đủ kín đáo cũng đủ dễ bị nuốt khỏi tầm nhìn.
Khi chúng tôi đến nơi, cảnh sát khu vực và ban quản lý đã đứng ngoài hành lang. Cửa căn 1706 khép hờ, phía dưới có một đường sáng mảnh rơi ra như lưỡi dao. Tô Mạn đưa giấy ủy quyền và thông báo bảo toàn chứng cứ. Tôi đứng trước ngưỡng cửa, nhìn ổ khóa điện tử còn sáng đèn xanh nhạt. Có những cánh cửa không cần bị phá; chỉ cần người bên trong tự mở, mọi thứ sẽ giống như họ tự chọn rời đi.
Trong căn hộ không có dấu hiệu giằng co. Ghế đặt thẳng, ly nước còn trên bàn, rèm cửa kéo kín một nửa. Điện thoại nằm cạnh thẻ nhân viên Vân Đỉnh bị bẻ cong. Mảnh giấy viết hai chữ “im lặng” đặt ngay ngắn dưới chân ly, nét bút gọn đến bất thường. Người để lại nó không muốn chúng tôi bỏ sót, hoặc người ép họ rời đi muốn chúng tôi chỉ nhìn thấy đúng hai chữ đó.
“Cửa mở từ trong lúc tám giờ ba mươi sáu,” nhân viên ban quản lý nói khi kiểm tra log khóa. “Sau đó không có lần quẹt thẻ nào từ bên ngoài. Camera hành lang ghi cô ấy ra khỏi phòng lúc tám giờ bốn mươi mốt.”
“Cô ấy?” Tôi ngẩng lên.
Người đó khựng lại, rồi nhìn sang Tô Mạn như nhận ra mình vừa nói quá nhiều. Tô Mạn không đổi sắc mặt. “Theo hình ảnh camera, nhân chứng là nữ?”
Nhân viên ban quản lý gật đầu. “Đeo khẩu trang, đội mũ, cúi mặt. Đi một mình đến lối thang bộ. Camera trong thang bộ tầng mười bảy bị nhiễu khoảng hơn một phút. Sau đó camera tầng hầm ghi lại một người mặc áo khoác xám đi cùng cô ấy ra bãi xe.”
“Đi cùng,” Hạ Trầm Chu nhắc lại. “Hay kéo đi?”
“Không thấy kéo. Khoảng cách nửa bước. Nhưng cô ấy không ngẩng đầu lần nào.”
Tôi nhắm mắt một giây. Không kéo, không đánh, không để lại dấu vết. Đây không phải đe dọa thô ráp, mà là cách một hệ thống quen dùng: đưa cho người ta lý do phải tự bước ra khỏi phòng, rồi để camera chứng minh rằng họ tự nguyện.
Mười phút sau, trợ lý của Hạ Trầm Chu mang đến bản sao camera tầng hầm. Chiếc xe đón nhân chứng là xe thương vụ màu đen, biển số bị bùn che mất hai ký tự cuối. Người đàn ông áo xám mở cửa sau. Trước khi lên xe, người phụ nữ quay đầu nhìn về phía camera rất ngắn. Hình ảnh mờ, nhưng đủ thấy bàn tay cô ấy siết chặt quai túi đến trắng bệch.
“Tôi đã yêu cầu giữ bản gốc video,” Tô Mạn nói với cảnh sát. “Và đề nghị đưa việc mất liên lạc của nhân chứng vào biên bản liên quan đến phiên sáng nay. Người này nằm trong danh sách nhân chứng đã được chuẩn bị nộp niêm phong cho tòa.”
Một cảnh sát trẻ hỏi: “Danh tính cụ thể?”
Tô Mạn im lặng một nhịp. Danh sách nhân chứng vốn được bảo vệ bằng mã, vì danh tính có thể giết chết họ trước khi lời khai kịp được ghi nhận. Nhưng nếu không cung cấp gì, việc tìm người sẽ chậm lại; nếu cung cấp quá sớm, người đó sẽ bị kéo ra trước dư luận như một món đồ chứng minh thật giả.
“Tôi cung cấp mã nhân chứng và hồ sơ liên lạc cho cơ quan chức năng, không đưa cho truyền thông, không gửi vào nhóm có bên thứ ba,” chị nói. “Biên bản ghi rõ phạm vi bảo mật.”
Hạ Trầm Chu đứng bên cửa sổ, nghe trợ lý báo cáo. “Xe ra khỏi tòa Nam Đình lúc tám giờ năm mươi hai, rẽ vào đường ven sông. Camera giao thông không mất, nhưng xe đổi biển ở bãi đỗ tầng hầm của trung tâm thương mại cũ. Người của chúng ta không tự ý bám theo, chỉ lấy dữ liệu công khai và phối hợp với cảnh sát.”
Tôi quay đầu nhìn anh. Anh nói câu cuối như để nhắc chính mình. Đời trước, có lẽ cũng vì muốn nhanh hơn thủ tục mà nhiều người chọn đi tắt, rồi để phản diện nắm được điểm sai. Lần này, anh sốt ruột, nhưng không vượt qua đường ranh.
“Có điểm đến không?” tôi hỏi.
“Có khả năng.” Anh đưa máy tính bảng cho tôi. Trên bản đồ là một chấm đỏ dừng ở rìa đông thành phố, gần khu nghỉ dưỡng y tế Tân Uyển đã đóng cửa một phần. “Xe đổi biển xuất hiện lần cuối ở cổng sau khu này. Tòa nhà thuộc công ty tư vấn Bách Phong, từng nhận phí cố vấn từ một quỹ truyền thông liên kết với Vân Đỉnh.”
Điện thoại của Tô Mạn rung lên. Chị đọc tin nhắn, sắc mặt cuối cùng cũng trầm xuống. “Thông cáo trung lập đã gửi. Nhưng Vân Đỉnh nhanh hơn một bước. Ba tài khoản lớn đồng loạt nói nhân chứng không tồn tại, còn ám chỉ chúng ta dựng hiện trường để gây thương hại.”
Tôi bật cười rất khẽ. Không phải vì buồn cười, mà vì mọi thứ quen thuộc đến tàn nhẫn. “Họ muốn chúng ta nóng vội công khai hình ảnh căn phòng.”
“Đúng,” Tô Mạn nói. “Một khi công khai, họ sẽ nói em tiết lộ thông tin nhân chứng, gây nguy hiểm cho người đó. Không công khai, họ nói chúng ta bịa.”
“Vậy không công khai.” Tôi nhìn chiếc điện thoại nằm trong túi chứng cứ trên bàn. “Người đó đã đủ sợ rồi. Tôi không muốn dùng căn phòng này để đổi lấy vài giờ dư luận thương hại.”
Hạ Trầm Chu nhìn tôi rất lâu. “Tôi sẽ đứng ra yêu cầu Kính Hải bảo toàn toàn bộ dữ liệu ra vào quanh Nam Đình và Tân Uyển trong phạm vi hợp pháp. Dư luận muốn nghi ngờ tôi, cứ để họ nghi ngờ.”
“Tôi không cần anh làm bia đỡ đạn.”
“Tôi biết.” Anh đáp nhanh, rồi chậm lại. “Nhưng đây không phải bia đỡ đạn. Đây là dữ liệu và lịch trình mà tòa đã yêu cầu bảo toàn. Nếu họ kéo Kính Hải vào, Kính Hải cũng có quyền tự bảo vệ.”
Tôi không nói nữa. Nếu đặt ở đầu truyện, tôi sẽ nghe câu ấy thành ngụy biện của người có quyền. Bây giờ tôi nghe ra một giới hạn khác: anh không thay tôi nói, cũng không để tôi giữ một mình khoảng trống họ cố tạo ra.
Trước khi rời căn 1706, tôi nhìn lại mảnh giấy trong túi chứng cứ. Hai chữ “im lặng” nằm yên sau lớp nhựa trong suốt, không còn giống một mệnh lệnh tuyệt đối. Nó giống một vết dao cũ được nhấc lên, nhắc tôi rằng có người từng dùng đúng chữ ấy để giết chết mẹ tôi, đời trước của tôi và nhiều nghệ sĩ không kịp để lại tên.
Khi chúng tôi xuống bãi xe, trợ lý của Hạ Trầm Chu chạy tới. Anh ta đưa một tập giấy mỏng, trên cùng là ảnh chụp thẻ nhân viên đã được khôi phục mã từ phần chip còn nguyên. Tên trên thẻ bị mờ một nửa, nhưng mã phòng ban thì rõ: Văn phòng Chủ tịch, Vân Đỉnh.
Dưới mã phòng ban là một dòng chữ nhỏ hơn: thư ký hành chính cấp cao.
Tô Mạn cầm tờ giấy, ngón tay dừng trên ảnh thẻ cũ. “Không phải nhân viên bình thường.”
Hạ Trầm Chu nhìn về phía con đường dẫn ra khỏi tầng hầm, giọng thấp đến mức gần như bị tiếng quạt thông gió nuốt mất. “Người mất tích là thư ký cũ của Ôn Thừa Quân.”
Tôi bỗng hiểu vì sao cửa phòng phải được mở từ bên trong, vì sao điện thoại bị bỏ lại, vì sao mảnh giấy chỉ có hai chữ. Một thư ký cũ không chỉ biết người ta đã làm gì. Cô ấy biết ai từng ra lệnh, lúc nào, và những chữ ký nào không bao giờ nên xuất hiện dưới ánh đèn.
Ngoài kia, trời Minh Hải sáng trắng sau phiên tòa đầu tiên. Nhưng lần này, ánh sáng ấy không làm tôi thấy an toàn. Nó chỉ khiến tôi nhìn rõ hơn: người chúng tôi cần tìm không hề mất tích. Cô ấy đang bị giấu đi, trước khi kịp nói ra cái tên của bóng tối.
