Chương 164 - Chương 164: Lưỡi Dao Không Tiếng - Đội Săn Yêu Không Tên
Bốn chữ “Ấn giữ sổ: Tạ” chưa kịp tắt, vòng bạc trên cổ tay Tạ Huyền đã siết vào thịt như một lưỡi dao lạnh. Không có tiếng cắt, không có máu phun ra, nhưng toàn bộ linh mạch quanh cổ tay hắn đồng loạt co rút. Tài nguyên trong vòng niêm chứng cứ cháy thành ánh xám, từng viên yêu hạch nghèo nàn của đội săn bị hút mất linh khí nhanh đến mức bề mặt nứt ra những đường nhỏ. Cảm giác ấy rất giống có người ở phía bên kia cửa đặt bút xuống, không hỏi hắn có đồng ý hay không, chỉ chờ chữ ký tự hiện lên bằng máu.
Tạ Huyền lập tức ép đầu ngón tay xuống dây da mục. Đau làm tầm mắt hắn tối đi một nhịp, nhưng chính nhịp tối ấy kéo lý trí về đúng chỗ. Nếu sổ nợ muốn hắn ký nhận, điều nó cần không phải tên Tạ Huyền, mà là sự thừa nhận của người mang phản ứng với ấn “Tạ”. Hắn không được phủ nhận vội, cũng không được giải thích dài. Phủ nhận trước mặt khế ước cổ đôi khi cũng là một cách đáp lời. Hắn cắn răng, giọng khàn nhưng rõ: “Không ai nói chữ Tạ thêm lần nữa.”
Cố Dã không hỏi vì sao. Hắn giật dây phụ một nhịp, đao trong tay dựng ngang trước mặt Tạ Huyền, lưỡi đao không chém vào chữ bạc mà chém vào khoảng không giữa chữ và người. “Che mắt. Khóa miệng. Giữ vòng.” Lệnh ngắn rơi xuống, đội săn lập tức đổi thế. Hai người phía sau kéo đứa trẻ linh nhãn lùi vào giữa vòng bảo hộ. Một người lấy mảnh vải thấm thuốc cầm máu bịt lên mắt mình để khỏi nhìn vệt bạc. A Mộc ghì Lục Thừa Viễn xuống sâu hơn, đầu gối ép vào sống lưng lão nhưng vẫn tránh huyệt chết. Trong hốc đá, không ai còn giống một đội thắng trận; họ giống những kẻ nghèo kiệt sức, đang dùng phần xương cuối cùng để chống lại một cuốn sổ biết ăn người.
Tạ Vân Chi đặt ba mũi ngân châm mới xuống nền. Tay nàng run rất nhẹ, nhưng mũi châm rơi không lệch nửa phân. “Ấn này không giống ấn truyền thừa bình thường,” nàng nói. “Nó không gọi huyết mạch. Nó gọi trách nhiệm giữ sổ. Nếu ngươi đáp sai, nó sẽ coi ngươi là người kế nhiệm.”
“Vậy không đáp bằng họ tên.” Tạ Huyền nhìn đường nứt ở chỗ miệng mặt nạ thứ mười tám. “Đáp bằng chức phận.”
Lục Thừa Viễn bỗng cười rít. “Ngươi dám sao? Trên người ngươi có phong ấn Tạ gia, có vòng bạc, có hơi Quy Khư. Sổ nợ đã nhận ra ngươi rồi. Đội săn yêu không tên các ngươi có thể không bán người sống, nhưng Tạ gia năm xưa thì sao? Ngươi lấy gì đảm bảo tổ tiên ngươi sạch?”
Lời ấy như một mũi gai cắm thẳng vào vòng người. Lục Thanh Hành nghiêng mặt nhìn Tạ Huyền, trong mắt có đau, có nghi ngờ, nhưng nghi ngờ ấy không nhắm vào hắn như dao. Nó nhắm vào một lịch sử bị che kín quá lâu. Cố Dã thì càng đơn giản hơn. Hắn bước nửa bước, vai chắn trước Tạ Huyền, giọng nặng xuống: “Nếu muốn hỏi tội Tạ gia, sống ra ngoài rồi hỏi. Ở đây ai ép hắn ký, ta chém người đó trước.”
Tạ Huyền không nói cảm ơn. Hắn đang không còn sức cho những thứ mềm. Quan Linh Tâm Nhãn mở đến giới hạn, khiến vách đá, mặt nạ, dây da và chữ bạc đều hiện thành những đường linh khí chồng lên nhau. Dòng chữ “Ấn giữ sổ: Tạ” không nối thẳng vào cổ tay hắn. Nó đi qua Lục Thừa Viễn trước, qua vệt bạc dưới da lão, rồi mới quấn vào vòng bạc. Nghĩa là Lục Thừa Viễn vẫn là cọc mồi trung gian. Nếu cắt sai, sổ nợ sẽ mất đường cũ và tìm đường mới trên người Tạ Huyền. Nếu không cắt, nó sẽ ép hắn kế nhiệm. Cả hai đường đều là bẫy.
Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh yêu hạch đã cháy xám bằng hai ngón tay. Mảnh ấy nóng rát, nhưng không còn đủ linh khí để bị tính thành giá. “Không chém chữ. Không chém ấn. Chém đường nhận.”
Tạ Vân Chi hiểu trước tiên. Nàng rút một sợi tơ bạc từ hộp châm, quấn qua chuôi châm thành hình lưỡi dao mỏng đến gần như không thấy. Đó không phải pháp khí sát thương. Nó là dao cắt mạch thuốc, thứ dùng để tách độc khỏi linh lực mà không làm đứt kinh mạch người bệnh. Dùng nó trong hoàn cảnh này chẳng khác nào dùng kim khâu áo đi cắt xiềng xích cổ. Nhưng họ không có lựa chọn tốt hơn.
“Ta chỉ giữ được ba hơi.” Tạ Vân Chi nói.
“Hai hơi là đủ.” Tạ Huyền đáp.
Cố Dã ném viên yêu hạch nứt cuối cùng của mình vào sát chân Lục Thừa Viễn. Viên đá vỡ làm đôi, ánh xám bốc lên, khiến đường bạc dưới da lão hiện rõ hơn. A Mộc gầm khẽ, ép vai lão cố định. Lục Thanh Hành quỳ một gối xuống trước mặt Lục Thừa Viễn, dùng bàn tay rớm máu ấn lên nền đá. “Lục gia đời sau không nhận món nợ tính người thành hạch. Nếu người giữ mồi là Lục Thừa Viễn, ta làm chứng: hắn còn sống, hắn phải tự trả lời.”
Câu “hắn còn sống” vừa rơi xuống, sổ nợ khựng lại.
Chỉ một khoảng ngừng rất nhỏ, nhưng đủ để Tạ Huyền đẩy mảnh yêu hạch cháy xám vào giữa vòng bạc và vệt chữ. Tạ Vân Chi búng sợi tơ bạc. Không tiếng gió, không ánh đao, chỉ có một vệt lạnh mảnh như ý nghĩ lướt qua. Đường bạc từ Lục Thừa Viễn đến cổ tay Tạ Huyền bị cắt lệch nửa tấc. Vòng bạc lập tức siết ngược, đau đến mức Tạ Huyền suýt khuỵu xuống. Hắn không lui. Hắn dùng cổ tay bị cắt làm điểm neo, ép giọng mình rơi đúng vào khoảng trống của khế ước.
“Người hiện diện chỉ giữ chứng cứ. Không nhận sổ. Không mở cửa. Không kế nhiệm người thu.”
Mặt nạ thứ mười tám rung bần bật. Đường nứt nơi miệng nó mở rộng thêm, nhưng vẫn không thành môi. Từ trong khe nứt bật ra tiếng trẻ con nghẹn ngào, lần này không còn giống đứa trẻ linh nhãn, mà khàn hơn, xa hơn, như tiếng ai đã học nói lại sau nhiều năm bị bịt miệng: “Không phải… Tạ Huyền.”
Cả đội lặng đi.
Tạ Huyền cảm thấy tim mình chìm xuống. Bốn chữ ấy cứu hắn khỏi một phần bẫy, nhưng cũng mở ra một cái hố sâu hơn. Nếu ấn giữ sổ không nhận hắn là người thu, nghĩa là chữ “Tạ” kia không phải vu vạ đơn giản. Nó thuộc về một người khác. Một người mang danh Tạ, từng giữ sổ, từng đứng đủ gần giao dịch năm xưa để để lại ấn, nhưng không phải hắn.
Lục Thừa Viễn đột nhiên giãy mạnh. Đường bạc dưới da lão bị cắt lệch khiến nửa bên cổ phồng lên như có thứ gì muốn chui ra. A Mộc bị kéo trượt một đoạn, Cố Dã lập tức đạp chuôi đao xuống chặn vai lão. Tạ Vân Chi phụt ra một ngụm máu nhỏ, sợi tơ bạc đứt thành bụi. Ba hơi đã hết.
Nhưng sổ nợ chưa chịu buông.
Những chữ bạc trên nền đá tan ra, không bay về phía Tạ Huyền nữa mà bò ngược vào lồng ngực Lục Thừa Viễn. Lão già há miệng, lần đầu tiên trong mắt lộ ra sợ thật. “Không… không thể. Ta chỉ giữ mồi. Ta không phải người thu sổ. Người thu sổ đã chết rồi!”
“Tên.” Lục Thanh Hành ép giọng qua kẽ răng. “Nói tên người đó.”
Lục Thừa Viễn nhìn hắn, rồi nhìn Tạ Huyền. Cổ họng lão phát ra tiếng cọt kẹt như chuông bị nhét bùn. Một chữ đầu tiên bị đẩy lên, nhưng chưa kịp thành tiếng, mặt nạ thứ mười tám trên vách bỗng nghiêng xuống. Đường nứt không phát ra âm thanh nữa. Nó chỉ mở, rất mỏng, rất yên lặng.
Tạ Huyền lạnh sống lưng. “Cố Dã, kéo lão ra khỏi bóng mặt nạ!”
Muộn nửa nhịp.
Một lưỡi dao không tiếng xuất hiện trong bóng của Lục Thừa Viễn. Nó không có cán, không có ánh kim, chỉ là một vệt đen mảnh cắt ngang cổ họng lão từ bên trong. Không máu. Không tiếng hét. Chỉ có chữ đang chuẩn bị bật ra bị cắt đứt sạch sẽ. Lục Thừa Viễn trợn mắt, cơ thể co giật dữ dội, nhưng lão vẫn còn sống. Cái bị cắt không phải mạng, mà là quyền nói ra cái tên ấy.
Đứa trẻ linh nhãn trong vòng bảo hộ òa khóc không thành tiếng. Nó chỉ tay về phía nền đá sau lưng Tạ Huyền. Nơi ánh xám của tài nguyên vừa tắt, một hàng chữ mới hiện lên, không viết bằng bạc nữa, mà bằng bóng tối rất mỏng.
Người thu sổ chưa chết. Hắn đang nghe.
Tạ Huyền chậm rãi siết bàn tay bị thương. Vòng bạc trên cổ tay đã lỏng ra một chút, nhưng vết cắt lạnh vẫn nằm đó, như lời nhắc rằng bọn họ vừa tránh được chữ ký, chưa thoát khỏi người cầm dao.
