Chương 163 - Chương 163: Mồi Nhử Trong Bóng Tối - Đội Săn Yêu Không Tên
Chương 163: Mồi Nhử Trong Bóng Tối – Đội Săn Yêu Không Tên
Tạ Huyền không đọc tiếp.
Chỉ ba chữ im lặng ấy đã khiến nửa mảnh huyền thạch treo trước cổ tay hắn run lên. Vệt bạc trên mặt đá như một con sâu nhỏ bò qua từng nét chữ cổ, cố kéo ánh mắt hắn xuống dòng sổ nợ còn lại. Vòng bạc trên cổ tay cũng đáp lại bằng một nhịp đau sắc lạnh, đau đến mức xương ngón tay hắn gần như mất cảm giác. Nhưng hắn vẫn giữ mắt mình dừng ở khoảng trống sau chữ “một lần”, không cho ý nghĩ tự động ghép phần thiếu vào miệng.
“Đừng ai đọc thành tiếng.” Tạ Huyền nói rất khẽ.
Cố Dã lập tức hiểu. Hắn kéo dây phụ một nhịp, ép cả đội đang cúi nhìn phải ngẩng đầu. “Nhìn người sống, đừng nhìn chữ.”
Một thợ săn mặt trắng bệch lùi nửa bước, suýt kéo lệch vòng. Cố Dã không mắng, chỉ dùng chuôi đao gõ xuống nền đá. Âm thanh khô và nặng đánh bật người kia khỏi cơn mê. Những người còn lại cũng rụt mắt về, thở dốc như vừa bị kéo khỏi mặt nước. Tạ Vân Chi đặt ba mũi ngân châm thành hình tam giác quanh nửa mảnh bạc, đầu châm rung mảnh như sắp gãy. Nàng nhìn Tạ Huyền, giọng khàn đi vì linh lực cạn: “Nó thiếu người đọc. Ai đọc đủ dòng sổ nợ, người đó thành miệng cho mặt nạ thứ mười tám.”
Chỗ trống trên vách đá như nghe thấy lời ấy. Nửa khuôn mặt không miệng hơi nghiêng xuống. Hai hốc mắt rỗng nhìn thẳng vào Tạ Huyền, kiên nhẫn đến rợn người. Nó không cần vội. Trong hốc đá này, người mệt hơn là bọn họ, người mất máu là bọn họ, người còn phải giữ dây, giữ chứng cứ, giữ Lục Thừa Viễn, cũng là bọn họ.
Tạ Huyền hít vào một hơi rất chậm. Quan Linh Tâm Nhãn đau đến mức mọi đường linh khí trong mắt hắn đều có viền đỏ. Nhưng chính vì đau, hắn càng biết phần nào là thật. Dòng chữ bạc trước mặt không vận hành như chú văn mở cửa. Nó vận hành như một sổ chia phần: giá, vật đổi, quyền nhận. Nhưng một giao dịch muốn có hiệu lực còn thiếu người ký nhận và kẻ thu sổ. Phần thiếu ấy không nằm trong mảnh đá. Nó đang nằm trong tiếng chuông dưới lồng ngực Lục Thừa Viễn.
“Lão không phải chỉ biết chuyện.” Tạ Huyền nói. “Lão là mồi ghi sổ còn sống.”
A Mộc đang ghì Lục Thừa Viễn lập tức cúi thấp người hơn. Lão già dưới chân hắn bật cười, tiếng cười vỡ thành những nhịp chuông nghẹt trong xương sườn. Đường bạc trên cổ lão bò thêm nửa tấc, lấp ló dưới lớp da nhăn nheo. Lục Thanh Hành nhìn thấy đường bạc ấy, sắc mặt như bị ai tát một cái từ mười mấy năm trước. Hắn khàn giọng: “Mồi ghi sổ là gì?”
Tạ Huyền không rời mắt khỏi Lục Thừa Viễn. “Năm xưa nếu bọn họ thật sự chỉ bỏ lại một người giữ cửa, giếng đã lấy người đó rồi đóng. Nhưng sổ nợ ghi đổi quyền mở cửa một lần. Nghĩa là có người muốn đi vào, hoặc muốn lấy thứ gì đó từ trong cửa ra. Người nghe giếng bị dùng làm mồi. Ba mươi sáu viên yêu hạch là tiền đặt xuống để mồi không bị tính là người nữa.”
Lục Thừa Viễn ngẩng mặt lên một chút. Máu bầm ở khóe miệng lão kéo ra thành nụ cười mỏng. “Nói hay lắm. Vậy ngươi định làm gì? Giết ta? Hay dùng ta đổi lối ra?”
Cố Dã bước lên một bước, dây phụ căng theo vai hắn. “Đội ta không đổi người.”
“Thế thì chờ chết.” Lục Thừa Viễn thở ra. “Giếng Da Khô không nhận lời đạo đức. Nó nhận giá.”
“Vậy để nó nhận đúng giá cũ.” Tạ Huyền nói.
Cố Dã nghiêng đầu nhìn hắn. Trong ánh mắt bộc trực của thiếu niên săn yêu nghèo ấy không có sợ hãi, chỉ có một câu hỏi rất rõ: làm sao để không biến thành thứ mình đang chống lại. Tạ Huyền hiểu ánh mắt đó. Hắn không có sức giải thích dài, nên chỉ nói từng chữ: “Không lấy mạng lão. Không mở cửa. Chỉ để sổ nợ tự nhận chủ.”
Tạ Vân Chi lập tức nối được ý hắn. Nàng búng một mũi châm xuống cạnh cổ Lục Thừa Viễn, không đâm vào huyệt chết, chỉ chặn đường bạc đang bò lên cằm. “Dùng lão làm mồi phản chiếu. Nếu đường bạc trên người lão từng ký vào giao dịch, nửa mảnh đá sẽ tìm đúng chỗ khớp.”
“Nếu khớp sai?” A Mộc hỏi.
“Ta mất một đoạn linh mạch.” Tạ Vân Chi đáp rất bình tĩnh.
“Không.” Tạ Huyền lập tức nói.
Nàng liếc hắn một cái, ánh mắt lạnh nhưng không yếu. “Ngươi đã cắt phần của mình rồi. Chương này đến lượt người khác được làm việc.”
Câu nói ấy đáng lẽ có thể khiến Cố Dã bật cười một tiếng, nếu không phải trong hốc đá lúc này, mỗi tiếng cười đều có thể bị mặt nạ mượn. Hắn chỉ nắm chặt dây, ra hiệu cho cả đội đổi thế đứng. Những thợ săn mất tài nguyên trong vòng niêm chứng cứ nghiến răng bước theo. Không ai thích đem phần thuốc và yêu hạch ít ỏi của mình ra đốt tiếp vào một phép thử chưa chắc sống. Nhưng cũng không ai rút lại. Cái nghèo khiến họ sợ, nhưng chính cái nghèo cũng khiến họ hiểu cảm giác bị kẻ khác tính thành giá.
Tạ Huyền dùng đầu ngón tay còn cảm giác gõ nhẹ vào dây da mục ba nhịp. “Không gọi tên người thứ mười tám. Không hỏi giếng. Chỉ hỏi sổ.”
Lục Thanh Hành đứng đối diện Lục Thừa Viễn. Máu trên lòng bàn tay hắn đã khô thành vệt đen, nhưng khi hắn nắm lại, vết thương lại nứt ra. Hắn nhìn lão già từng giữ bí mật nhiều năm, từng biến ác mộng của người chết thành luật im lặng của người sống. “Ai ký nhận phần chia?”
Lục Thừa Viễn cười khẩy. Không đáp.
Nửa mảnh bạc treo giữa không trung hơi nghiêng về phía Tạ Huyền. Vệt chữ trên đá sáng lên, như đang mời hắn thay lão trả lời. Tạ Huyền nhắm mắt một nhịp, để tiếng chuông trong ngực Lục Thừa Viễn đi qua tai thay vì đi qua mắt. Chuông gõ ba nhịp ngắn, sáu nhịp dài, rồi ngừng ở nhịp thứ nhất. Ba mươi sáu và một. Nhưng sau nhịp thứ nhất còn một khoảng trống rất mỏng, giống như tiếng chuông bị ai bóp tắt trước khi kịp rơi xuống.
“Không phải thiếu tên người ký.” Tạ Huyền mở mắt. “Thiếu món thứ ba mươi bảy.”
Lục Thừa Viễn đột nhiên ngừng cười.
Cố Dã lập tức quát: “Giữ!”
Đường bạc trên cổ Lục Thừa Viễn bùng lên như lửa lạnh. A Mộc ghì lão xuống, hai gối trượt trên nền đá vì lực giãy bất ngờ. Tạ Vân Chi chấm ngón tay lên chuôi châm, linh lực lạnh rót xuống thành một đường mỏng. Nửa mảnh bạc trước cổ tay Tạ Huyền rít lên. Chỗ trống mặt nạ thứ mười tám mở rộng thêm, không có miệng nhưng trong hốc mắt lại chảy ra hai dòng hơi trắng như nước mắt.
Một giọng trẻ vang lên từ sau lưng đội săn, rất giống giọng đứa trẻ linh nhãn: “Ca ca, đọc đi. Đọc xong là thấy đường.”
Đứa trẻ thật đang được Tạ Vân Chi che phía sau lập tức bịt miệng mình, mắt mở to vì sợ. Cố Dã không quay đầu. Hắn chỉ quát: “Giả.”
Tạ Huyền cắn đầu lưỡi lần nữa. Máu nóng tràn ra, đè tiếng gọi kia xuống. Hắn hiểu rồi. Món thứ ba mươi bảy không phải yêu hạch. Không phải xương. Đó là một cái miệng. Người nghe giếng năm xưa bị lấy miệng trước khi bị tính thành đoạn xương, để hắn không thể gọi tên kẻ đặt mồi. Vì vậy mặt nạ thứ mười tám hiện hình không có miệng. Vì vậy nó cần Tạ Huyền đọc nốt dòng sổ. Không phải để dẫn về. Mà để mượn miệng hắn hoàn tất lời khai đã bị cắt mất.
“Món thứ ba mươi bảy,” Tạ Huyền nói chậm rãi, “là quyền gọi tên.”
Ngay khi bốn chữ ấy rơi xuống, nửa mảnh bạc đổi hướng. Nó không lao về Tạ Huyền nữa, mà quay phắt về phía Lục Thừa Viễn. Vệt bạc trên cổ lão nứt ra, hiện một hàng chữ nhỏ nằm sát dưới da. Tạ Vân Chi tái mặt nhưng vẫn giữ châm. Lục Thanh Hành cúi xuống đọc, mỗi chữ như cắm qua mắt hắn: “Người giữ mồi: Lục Thừa Viễn. Người thu sổ…”
Hắn không đọc tiếp được.
Không phải vì chữ mờ. Mà vì hàng chữ sau cùng không thuộc ký hiệu đội săn yêu. Nó là một ấn ký cổ hơn, mảnh hơn, giống một nét xương trắng đặt trong vòng tròn không khép kín. Tạ Huyền chưa từng thấy tận mắt, nhưng máu trong người hắn lạnh đi trước khi lý trí kịp đặt tên. Phong ấn trong cổ tay hắn khẽ rung. Cửu Khố Ấn nằm sâu trong linh mạch đáp lại bằng một nhịp đau âm trầm.
Tạ Vân Chi nhìn sắc mặt hắn, môi mím chặt. “Ngươi nhận ra?”
Tạ Huyền không đáp ngay. Hắn nhìn ấn ký dưới da Lục Thừa Viễn, rồi nhìn mặt nạ thứ mười tám không miệng trên vách đá. Trong khoảnh khắc ấy, hốc đá yên tĩnh đến mức tiếng thở của từng người đều giống như đang bị ghi vào sổ.
Lục Thừa Viễn bật cười. Lần này tiếng cười không còn nghẹn trong lồng ngực. Nó thoát ra ngoài, khô khốc và độc ác. “Các ngươi tưởng năm xưa chỉ có Lục gia dám mua cửa à?”
Nửa mặt nạ thứ mười tám bỗng nghiêng xuống. Ở nơi lẽ ra là miệng, một đường nứt mảnh mở ra, không phát ra tiếng người, chỉ thổi ra bốn chữ bạc rơi xuống nền đá.
Ấn giữ sổ: Tạ.
Vòng bạc trên cổ tay Tạ Huyền siết mạnh. Cùng lúc đó, toàn bộ tài nguyên trong vòng niêm chứng cứ cháy lên ánh xám, như có ai từ phía bên kia cánh cửa vừa đặt tay lên sổ nợ và chờ hắn ký nhận.
