Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 88 - Chương 88: Phiên Tòa Đầu Tiên

Chương 88: Phiên Tòa Đầu Tiên

Phong bì niêm phong được mở trong phòng chờ phía sau lễ trao giải. Trên trang đầu là dấu tòa án, dưới đó là thời gian phiên xem xét yêu cầu khẩn cấp: chín giờ sáng hôm sau. Vân Đỉnh không chỉ muốn tôi xin lỗi và giao nộp bản sao sổ đen. Họ muốn tòa tạm thời cấm tôi tiếp tục phát ngôn về “tài liệu chưa được xác minh”, cấm Tô Mạn đại diện công bố thông tin, đồng thời yêu cầu Kính Hải bảo toàn toàn bộ thư từ liên lạc với tôi trong sáu tháng gần nhất.

Tôi nhìn dòng chữ “bảo toàn thư từ liên lạc”, bỗng hiểu vì sao tên Hạ Trầm Chu bị kéo lên hot search nhanh như vậy. Ôn Thừa Quân chỉ cần đặt nghi vấn vào hồ sơ, rồi để truyền thông biến nghi vấn thành cái bóng phủ lên mọi bằng chứng chúng tôi đưa ra.

“Phiên đầu tiên sẽ không xét đúng sai cuối cùng,” Tô Mạn nói. “Nhưng nếu họ xin được lệnh bịt miệng, dư luận sẽ hiểu thành em thua. Còn nếu họ buộc được em giao toàn bộ bản sao trước khi tòa kiểm tra nguồn gốc, những nhân chứng trong hồ sơ sẽ nguy hiểm.”

Hạ Trầm Chu đứng bên cửa sổ, ánh đèn hành lang cắt bóng anh thành một đường thẳng. “Kính Hải sẽ nộp hồ sơ phản hồi riêng. Nhưng phần của em vẫn do em quyết định.”

Tôi gật đầu. Câu ấy nếu nghe ở những tháng đầu tiên, tôi sẽ thấy như đẩy tôi ra chịu trận. Bây giờ tôi biết anh đang trả lại cho tôi thứ đời trước ai cũng giành mất: quyền tự đứng tên trước hậu quả của mình.

Đêm đó văn phòng Tô Mạn sáng đèn đến gần sáng. Trên bàn là bản sao đã ẩn danh của sổ đen, bảng thời gian hot search, hồ sơ hợp đồng Tinh Diệu và đơn phản tố mới: kiện Vân Đỉnh vì vu khống, đồng thời yêu cầu xác định điều khoản khống chế hình ảnh và ép nhận lỗi của Tinh Diệu là vi phạm. Tôi ký tên ở cuối từng trang. Nét bút đầu tiên hơi nặng, nhưng đến trang thứ ba, cổ tay tôi đã ổn định.

Trước khi trời sáng, Tô Mạn hỏi lại lần cuối: “Nhân chứng nội bộ của Vân Đỉnh vẫn xác nhận sẽ tham gia qua đường truyền kín chứ?”

Trợ lý pháp lý kiểm tra điện thoại. “Tin nhắn cuối lúc hai giờ mười bảy. Người đó nói đã đến điểm an toàn, chín giờ sẽ kết nối.”

Mật khẩu người đó để lại chỉ có hai chữ: ánh đèn. Tôi nhìn màn hình trong vài giây, rồi khép hồ sơ lại. “Vậy không đặt toàn bộ trọng lượng lên người đó.”

Tô Mạn nhìn tôi, ánh mắt thoáng dịu đi. “Đúng. Nhân chứng là chìa khóa, không phải cây cầu duy nhất.”

Tòa án Minh Hải buổi sáng không có thảm đỏ, nhưng ống kính trước cổng còn dày hơn lễ trao giải. Nhân viên an ninh kéo dây phân luồng. Tôi bước xuống xe, áo khoác đen kéo kín cổ, trên tay chỉ cầm một tập hồ sơ mỏng. Có người gọi tên tôi, có người hỏi tôi có sợ bị phong sát không, có người hỏi Hạ Trầm Chu có trả tiền cho tôi kiện ngược không. Những câu hỏi ấy va vào nhau, ồn ào như tiếng mưa đời trước trên mặt kính bệnh viện.

Hạ Trầm Chu đi bên cạnh tôi, không nắm tay, không chắn ống kính, chỉ giữ khoảng cách nửa bước. Sự hiện diện của anh đã đủ thành một lời tuyên bố, nhưng anh vẫn để tôi đi trước qua cửa kiểm tra an ninh.

Phòng xét xử nhỏ hơn tôi tưởng. Không có ánh đèn sân khấu, chỉ có hàng ghế gỗ, biểu tượng pháp đình và mùi giấy cũ. Vân Đỉnh cử một nhóm luật sư bốn người. Ôn Thừa Quân không xuất hiện; trên ghế đại diện chỉ có phó tổng pháp chế đeo kính gọng bạc, lễ độ đến mức khó tìm được kẽ hở.

Luật sư của Vân Đỉnh đứng dậy trước. Giọng ông ta bình tĩnh, câu chữ sạch như được lau qua nhiều lần. “Thân chủ chúng tôi không phủ nhận quyền tố giác của bất kỳ cá nhân nào. Tuy nhiên, quyền tố giác không bao gồm việc công khai tài liệu nội bộ, dữ liệu đời tư nghệ sĩ và thông tin có khả năng ảnh hưởng nghiêm trọng đến hoạt động thương mại của nhiều doanh nghiệp. Bị đơn đã dùng một lễ trao giải công khai để tạo áp lực dư luận, khiến công chúng hiểu lầm rằng Vân Đỉnh đứng sau mọi hoạt động của Tinh Diệu, trong khi chưa có bất kỳ kết luận điều tra nào.”

Ông ta đặt lên bàn một tập phụ lục: thiệt hại nhãn hàng, thiệt hại cổ phần, email đối tác yêu cầu tạm dừng hợp tác. Những con số xếp hàng ngay ngắn, như một đoàn người bị thương được dẫn vào để chỉ mặt tôi.

Tô Mạn chờ đối phương đọc hết, rồi mới đứng dậy. “Chúng tôi đồng ý rằng tòa án không phải mạng xã hội. Vì vậy hôm nay chúng tôi mang đến hồ sơ có niêm phong, nhật ký sao lưu, mã kiểm chứng thời gian và danh sách dữ liệu đã được che trước khi công bố. Thân chủ tôi chưa từng công khai bản đầy đủ của sổ đen. Bản đầy đủ đã được chuyển cho tổ điều tra liên ngành trước khi Vân Đỉnh nộp yêu cầu khẩn cấp.”

Luật sư Vân Đỉnh lập tức nói: “Nguồn gốc tài liệu vẫn bất hợp pháp.”

“Vậy tôi xin hỏi,” Tô Mạn quay sang nhìn ông ta, “Vân Đỉnh đang yêu cầu tòa buộc thân chủ tôi giao nộp toàn bộ bản sao sổ đen cho Vân Đỉnh dựa trên quyền sở hữu nào? Nếu đây là tài liệu của Tinh Diệu, Vân Đỉnh không phải chủ thể trực tiếp. Nếu Vân Đỉnh có quyền đòi lại, đề nghị quý bên làm rõ mối quan hệ kiểm soát giữa Vân Đỉnh, Tinh Diệu và hệ thống hồ sơ khống chế nghệ sĩ được nhắc đến.”

Không khí trong phòng khựng lại rất nhẹ. Chỉ một nhịp thôi, nhưng đủ để tôi nghe thấy tiếng bút của thư ký tòa dừng trên giấy.

Đối phương không mất bình tĩnh. Ông ta đáp: “Vân Đỉnh có lợi ích thương mại liên đới với các công ty trong hệ sinh thái đầu tư. Yêu cầu giao nộp nhằm ngăn chặn việc tài liệu bị phát tán tiếp, không đồng nghĩa thừa nhận quyền sở hữu đối với mọi nội dung trong đó.”

Một câu trả lời kín. Không sai, nhưng cũng không đủ sạch. Tô Mạn không ép thêm. Chị chỉ gật đầu, như đã đóng một chiếc ghim nhỏ vào hồ sơ.

Sau đó đến lượt đơn phản tố của chúng tôi. Tôi nghe tên mình được đọc trong phòng xét xử, không phải trong hot search. Lạc Tinh Miên, nguyên đơn phản tố yêu cầu bảo vệ danh dự và xác định việc Tinh Diệu đình chỉ hoạt động, ép nhận lỗi, dùng điều khoản hình ảnh để khống chế nghệ sĩ là hành vi vi phạm. Cái tên ấy từng bị kéo lê dưới hàng nghìn bình luận nguyền rủa. Hôm nay nó nằm trên giấy, cùng bằng chứng và chữ ký.

Luật sư Vân Đỉnh chuyển hướng. “Ngoài ra, chúng tôi đề nghị tòa xem xét động cơ cá nhân của cô Lạc. Trong nhiều năm qua, gia đình cô Lạc từng có tranh chấp cũ với một số đơn vị truyền thông. Việc cô ấy đưa câu chuyện người thân đã khuất vào dư luận…”

“Phản đối,” Tô Mạn ngắt ngay. “Người nhắc đến người đã khuất trong họp báo trực tuyến là Chủ tịch Ôn Thừa Quân. Chúng tôi đã nộp bản ghi phát ngôn ấy như dấu hiệu gây áp lực tinh thần đối với người tố giác. Đề nghị không đảo ngược trình tự sự kiện.”

Tôi đặt tay lên tập hồ sơ trước mặt. Móng tay chạm vào mép giấy, không còn run. Mẹ tôi không ngồi trong phòng xử này, nhưng cũng không còn bị họ kéo ra làm bóng đen phía sau lưng tôi nữa.

Chủ tọa yêu cầu hai bên trở lại trọng tâm chứng cứ. Tô Mạn ra hiệu cho trợ lý kết nối đường truyền kín với nhân chứng nội bộ Vân Đỉnh. Màn hình phụ bên phải bật sáng. Ô trống màu xám hiện lên, bên dưới là dòng chữ: đang chờ người tham gia.

Một phút trôi qua. Rồi ba phút. Trợ lý pháp lý bắt đầu gọi lần thứ hai. Đầu dây bên kia không ai nghe máy. Trong phòng xử, luật sư Vân Đỉnh không cười, nhưng sự im lặng của ông ta lúc này còn giống một nụ cười hơn bất kỳ biểu cảm nào.

“Thưa tòa,” ông ta nói, “bên bị đơn từng tuyên bố có nhân chứng xác thực nguồn tài liệu liên quan đến Vân Đỉnh. Nếu nhân chứng không xuất hiện, chúng tôi cho rằng toàn bộ chuỗi chứng cứ vẫn thiếu mắt xích quan trọng.”

Tôi nhìn ô xám trên màn hình. Đời trước, đã có quá nhiều ô xám như vậy: camera bị xóa, nhân chứng đổi lời, người hẹn gặp biến mất, file đến muộn. Khi một hệ thống muốn nghiền nát một người, nó không cần đánh gãy xương. Nó chỉ cần lần lượt lấy đi những thứ có thể chứng minh người đó từng đứng thẳng.

Hạ Trầm Chu ngồi phía sau tôi. Điện thoại của anh rung một lần, rất khẽ. Vài giây sau, một mảnh giấy được trợ lý chuyển lên bàn Tô Mạn. Chị liếc qua, sắc mặt không thay đổi, chỉ khép nắp bút lại.

Chủ tọa tạm thời không chấp nhận yêu cầu buộc tôi xin lỗi công khai trong hai mươi bốn giờ, cũng không ban lệnh cấm phát ngôn tuyệt đối. Nhưng tòa yêu cầu tôi không công bố thêm dữ liệu chưa được ẩn danh, đồng thời hai bên phải bảo toàn bản gốc, nhật ký sao lưu, thư từ và danh sách nhân chứng cho phiên tiếp theo. Một chiến thắng nhỏ, nếu có thể gọi việc chưa bị bịt miệng là chiến thắng. Nhưng ô xám trên màn hình vẫn ở đó, như một chiếc ghế trống trong căn phòng đầy người.

Khi bước ra hành lang, phóng viên lại ùa đến sau vạch an ninh. “Cô Lạc, tòa chưa kết luận tài liệu hợp pháp, cô có gì muốn nói không?”

Tôi dừng lại. Ánh đèn trắng trên trần tòa án rơi xuống mặt tôi, không nóng như sân khấu, nhưng lạnh và rõ. “Đúng, tòa chưa kết luận. Vì vậy xin đừng thay tòa kết luận rằng tôi sai. Tôi sẽ chỉ nói trong hồ sơ, bằng chứng và lời khai hợp pháp. Những người từng bị ép im lặng xứng đáng được bảo vệ trước khi bị yêu cầu chứng minh mình đáng được tin.”

Không thêm một chữ. Đến cuối hành lang, Hạ Trầm Chu mới đưa điện thoại cho tôi xem.

Tin nhắn đến từ người phụ trách điểm an toàn của nhân chứng: Cửa phòng mở từ bên trong. Điện thoại để lại trên bàn. Người không còn ở đó.

Dưới dòng chữ ấy là một bức ảnh mờ. Trên bàn có chiếc thẻ nhân viên Vân Đỉnh bị bẻ cong, cạnh đó là mảnh giấy chỉ viết hai chữ: im lặng.

Tôi nhìn hai chữ ấy rất lâu. Phiên tòa đầu tiên chưa kịp khép lại, nhân chứng đầu tiên đã biến mất.