Bỏ qua nội dung

Loi Khai Cuoi Cung

Chương 19 - Chương 19: Lời Xin Lỗi Không Đủ

Chương 19: Lời Xin Lỗi Không Đủ

Cái tên Phạm Minh Quân nằm ở góc giấy như một vết bẩn không thể lau bằng tay áo. Quân nhìn nó thêm vài giây, đủ lâu để những nét chữ nắn nót kia trở nên xa lạ hơn cả một lời vu khống. Mười hai năm trước, anh không nhớ mình từng bước vào phòng làm việc nào của Minh Thịnh Plaza, càng không nhớ mình từng thay mặt mẹ ký một tờ xác nhận rằng thân nhân đã được giải thích. Nếu ký tên có thể kéo một người vào quá khứ mà người đó không hề biết, vậy thì suốt mười hai năm qua, ai đã sống hộ anh trong đống hồ sơ kia?

An Nhiên tắt màn hình trước khi bà Mai từ gian trong đi ra. Nhưng Quân đã đứng chắn nửa bước theo bản năng, như thể một tấm lưng người sống có thể ngăn tên mình đâm vào mẹ. Bà Mai vẫn nhìn thấy sắc mặt anh. Bà không hỏi ngay. Bàn tay bà còn ôm phong bì niêm tạm, chữ ký run ngang mép dán chưa khô hẳn. Trong căn kho vải, tiếng mưa còn rơi lộp bộp trên mái tôn, mỗi giọt nghe như một nhịp đếm ngược đến sáng mai.

“Cho tôi xem lại,” Quân nói. Giọng anh thấp, khàn vì đã kìm quá nhiều. An Nhiên không đưa điện thoại ngay. Cô kéo ghế, đặt máy xuống thùng vải, bật chế độ ghi màn hình, rồi mới mở lại email. “Chỉ xem. Không tải xuống máy anh, không chuyển tiếp, không trả lời. Email này có thể là mồi, cũng có thể là một người đang sợ. Dù là gì, mình không để nó kéo mình ra khỏi quy trình.” Quân muốn bật lại rằng đây là tên anh, đời anh, cha anh, mẹ anh. Nhưng chữ “quy trình” tối nay đã trở thành sợi dây mỏng duy nhất giữ sự thật khỏi rơi xuống bùn.

Ảnh đính kèm rất mờ. Nửa trên bị cắt mất, chỉ còn logo Minh Thịnh Plaza, vài dòng chữ vỡ hạt và ô ký tên dưới cùng. An Nhiên phóng to từng phần, không cố đọc những chữ không đủ nét. Cô ghi lại những gì nhìn thấy được: cụm “xác nhận thay mặt thân nhân đã được giải thích”, một dòng giống “không khiếu nại thêm”, khoảng trống nơi đáng lẽ phải có tên người lập, và chữ ký Phạm Minh Quân được viết ngay ngắn đến mức không giống chữ ký của một người đang hoảng loạn sau tai nạn. Quân nhìn chữ ký ấy, chợt nhớ những lần anh ký nhận đơn hàng trên app Cửu An, nét bút nhanh, hơi nghiêng, luôn thiếu kiên nhẫn ở chữ cuối. Tên trong ảnh quá sạch. Sạch đến giả.

“Không phải chữ ký của tôi.” Anh nói từng chữ. Hùng ở cửa quay lại ngay. “Thì càng tốt, kiện nó giả mạo chữ ký.” An Nhiên ngước mắt, ánh nhìn làm câu của Hùng rơi xuống. “Chưa đủ. Một ảnh mờ gửi từ email nặc danh không chứng minh được giả mạo. Nó chỉ chứng minh có người muốn chúng ta biết có một tờ giấy như vậy tồn tại.” “Vậy lời xin lỗi để làm gì?” Quân hỏi. Lần này cơn giận của anh không bùng, chỉ cháy âm dưới da. “Xin lỗi bác Mai, rồi đưa một cái ảnh có tên tôi. Người đó nghĩ xin lỗi là đủ để ném mẹ tôi trở lại mười hai năm trước à?”

Bà Mai nghe đến tên mình thì bước hẳn ra. “Ai xin lỗi mẹ?” Không ai trả lời nhanh. Im lặng làm bà hiểu nhanh hơn lời nói. An Nhiên đứng dậy, giữ giọng mềm đi một chút nhưng vẫn rõ ràng: “Có người gửi email, nói không phải họ gửi tin đe dọa. Họ nói biên nhận trong túi áo là thật nhưng chưa đủ, và xin lỗi bác.” Bà Mai nhìn điện thoại, rồi nhìn phong bì trong tay. “Xin lỗi vì cái gì?” Câu hỏi ấy không có nước mắt. Nó khô đến mức Quân thấy cổ mình đau. Những người bị ép im lặng quá lâu đôi khi không khóc nữa; họ chỉ hỏi thẳng vào chỗ người khác né tránh.

An Nhiên không giấu mãi được. Cô cho bà Mai xem ảnh, chỉ ở khoảng cách vừa đủ, không để bà chạm vào màn hình. Khi bà thấy ô ký tên, vai bà co lại. “Không,” bà nói rất nhỏ. “Hồi đó thằng Quân còn đang thi nghề. Nó không ký gì hết. Tôi… tôi nhớ người ta bảo chỉ cần tôi ký nhận đồ của ông Đạt, còn mấy giấy khác họ đã làm xong.” Bà ngừng, mắt lạc đi một nhịp. “Có một người đưa tôi ly nước. Tôi không đọc kịp. Họ nói nếu không ký thì thi thể chồng tôi phải nằm lại lâu hơn.”

Quân bấu tay vào cạnh thùng vải. Anh muốn đập vỡ thứ gì đó, nhưng trong kho này thứ dễ vỡ nhất là mẹ anh. “Mẹ ký những gì?” Bà Mai lắc đầu, không phải phủ nhận mà là không còn chắc. “Mẹ chỉ nhớ nhiều giấy. Mẹ nhớ có người nói tên con, hỏi con đâu. Mẹ nói con đang chạy từ trường về. Họ bảo vậy để họ ghi lại sau.” Nói đến đó, bà Mai tái mặt như vừa nghe chính mình thú nhận một tội. “Có phải vì mẹ nói tên con nên họ mới…” “Không phải lỗi của mẹ,” Quân cắt ngang, nhanh đến mức gần như gắt. Rồi anh chậm lại, cố sửa giọng. “Không phải.”

Lời phủ nhận ấy đứng giữa hai mẹ con, quá mỏng để che mười hai năm tự trách. Bà Mai nhìn anh như muốn tin, nhưng nỗi sợ cũ đã quen đường quay lại. An Nhiên đặt một tờ giấy mới cạnh bản ghi nhận lúc nãy. “Bác Mai, cháu cần bác ghi lại đúng những gì bác vừa nhớ, chỉ những gì bác nhớ. Không đoán, không thêm. Ai đưa nước, bác có nhớ mặt không? Có bảng tên không? Có ai mặc đồng phục Minh Thịnh, ai mặc vest? Người nói tên anh Quân là nam hay nữ?” Cách cô hỏi không dỗ dành, nhưng cũng không dồn ép. Mỗi câu như dựng một bậc thang để bà Mai bước ra khỏi đống ký ức lộn xộn mà không ngã.

Bà Mai ngồi xuống. Tay bà run, Quân đưa bút rồi rút lại, sợ mình làm bà run hơn. Cuối cùng dì Sáu lặng lẽ đặt chén trà nóng bên cạnh, còn Hùng thôi đứng gồng ở cửa, kéo rèm kín hơn. Bà Mai viết chậm. Có lúc chỉ được ba chữ rồi dừng. Có lúc bà nhìn khoảng không rất lâu trước khi nói: “Người phụ nữ đeo thẻ màu xanh. Tóc ngắn. Cổ tay có vòng bạc. Bà ấy nói ‘cứ ghi tên con trai chị vào phần liên hệ, sau này khỏi phiền chị đi lại’.” An Nhiên ghi riêng cụm đó, gạch dưới một lần. Quân đọc xong, ngực lạnh đi. Phần liên hệ có thể đã biến thành người xác nhận. Một câu nói tưởng giúp người góa phụ khỏi đi lại có thể trở thành cái khóa cài lên miệng cả nhà.

Điện thoại An Nhiên lại sáng, lần này là lịch nhắc buổi làm việc Cửu An còn chưa đầy mười tiếng. Quân cười khan. “Họ đánh hai đầu. Tối nay ném tờ giấy Minh Thịnh ra, sáng mai ép tôi giải trình bên thứ ba. Nếu tôi mất bình tĩnh, họ có câu chuyện. Nếu tôi giấu, họ nói tôi quanh co.” “Vậy sáng mai anh không kể chuyện email trước,” An Nhiên nói. Quân ngẩng lên. Cô nhìn thẳng vào anh. “Anh chỉ yêu cầu họ nêu căn cứ cáo buộc. Họ nói bên thứ ba là ai, thời điểm nào, dữ liệu nào bị cung cấp, ai lập biên bản, ai truy cập hồ sơ căn 908. Mình không tự đưa Minh Thịnh vào bàn của Cửu An khi chưa biết họ đang cầm gì.”

“Còn email VK?” “Tôi sẽ lưu header, sao lưu bản gốc, kiểm tra đường gửi. Nhưng không trả lời bằng cảm xúc.” An Nhiên dừng một nhịp, rồi thêm: “Và lời xin lỗi không đủ. Nếu người đó thật sự muốn xin lỗi bác Mai, họ phải đưa nguồn tài liệu, thời điểm, người giữ, và lý do tại sao bây giờ mới nói. Một câu xin lỗi không rửa sạch được một chữ ký giả.” Quân nhìn cô. Trong ánh đèn kho vải, khuôn mặt An Nhiên mệt đến tái, nhưng câu cuối của cô cứng như mép dấu mộc. Lần đầu trong đêm, cơn giận của anh có hình dạng để đi theo, không còn chỉ là lửa muốn thiêu hết mọi thứ.

Họ rời kho bằng lối sau lúc gần nửa đêm. Dì Sáu khóa hai lớp cửa, dặn Hùng đưa bà Mai đi sát vào trong, còn Quân đi sau cùng. Ngoài chợ, nước mưa đọng thành những vệt đen dưới chân cột điện. Không thấy bóng áo mưa, không thấy người cầm điện thoại, nhưng cảm giác bị nhìn vẫn bám trên gáy. Bà Mai đi rất chậm, phong bì ôm trước ngực. Quân muốn đỡ mẹ, lại sợ động tác ấy làm bà thấy mình yếu. Sau một lúc, chính bà đưa phong bì cho anh. “Con giữ cùng mẹ,” bà nói. “Mẹ sợ, nhưng mẹ không muốn sợ một mình nữa.”

Quân nhận phong bì bằng hai tay. Mép giấy chạm vào lòng bàn tay anh, nhẹ đến vô lý so với những thứ nó đang kéo theo. “Sáng mai con họp xong, mình đi lập vi bằng,” anh nói. Bà Mai gật đầu. An Nhiên đi bên cạnh, không chen vào lời hứa ấy. Cô chỉ nhắn cho Quân một danh sách ngắn: không mở phong bì, không chụp thêm, không bàn qua điện thoại, ghi lại tuyến di chuyển, chín giờ vào phòng họp bằng máy có ghi màn hình hợp lệ nếu nền tảng cho phép. Quân đọc danh sách mà bật ra một hơi thở gần như cười. Đến cả hy vọng bây giờ cũng phải có hướng dẫn sử dụng.

Sáng hôm sau, màn hình laptop ở văn phòng nhỏ của Hùng hiện logo Cửu An đúng chín giờ. Quân ngồi thẳng lưng, áo đã khô nhưng mắt vẫn đỏ vì thiếu ngủ. An Nhiên ngồi ngoài khung hình, trước mặt là sổ ghi chú và điện thoại bật chế độ im lặng. Đại diện Cửu An xuất hiện cùng một người phụ nữ phòng pháp chế, giọng lịch sự đến lạnh: “Anh Phạm Minh Quân, buổi làm việc hôm nay liên quan đến khiếu nại bồi thường căn 908, khoản tạm treo 18.600.000 đồng, và nghi vấn anh đã chuyển thông tin khách hàng cho một bên không có thẩm quyền.” Quân đặt hai tay lên bàn. Anh nghe giọng An Nhiên tối qua trong đầu: buộc họ nói rõ căn cứ.

“Tôi đề nghị Cửu An nêu rõ bên không có thẩm quyền là ai,” anh nói. “Thông tin nào, chuyển lúc nào, bằng kênh nào, và căn cứ nào xác định người chuyển là tôi.” Người phụ nữ pháp chế hơi cúi xuống nhìn tài liệu. Một giây im lặng trôi qua, rất ngắn nhưng đủ làm An Nhiên ngẩng mắt. Rồi cô ta chia sẻ màn hình. Trên đó không phải biên bản nội bộ của Cửu An, cũng không phải log truy cập căn 908. Đó là một ảnh chụp email in ra giấy, dòng người gửi bị che một nửa, dòng tiêu đề để trống. Ở phần nội dung, chỉ có ba chữ hiện rõ như đã được cố ý phóng lớn: “Tôi xin lỗi.”

Quân thấy máu trong người mình chậm lại. Người phụ nữ pháp chế nói tiếp, giọng vẫn đều: “Theo tài liệu chúng tôi nhận được, anh đang liên hệ với một cá nhân dùng tên VK và đã cung cấp thông tin vụ việc cho người này. Trước khi tiếp tục, anh có xác nhận quen biết VK không?” Ngoài khung hình, tay An Nhiên đã dừng trên trang giấy. Đêm qua, email VK chỉ gửi đến hộp thư của cô. Sáng nay, Cửu An đã có một bản in. Và phần được giữ lại rõ nhất lại chính là lời xin lỗi không đủ để cứu ai, nhưng quá đủ để mở một cái bẫy khác.