Chương 11 - Chương 11: Lá Đơn Rút Lại
Lê An tắt cuộc gọi khi tiếng khóc của Minh Châu vẫn còn vướng trong loa điện thoại. Trên cầu vượt Nam Phong, mưa lất phất quét qua mặt lan can, làm vệt sơn đen dưới lớp phủ mới càng chìm vào bóng tối. Cô nhìn nó thêm một giây, đủ lâu để tự nhắc mình rằng bằng chứng ngoài kia không biết chờ ai, nhưng người sống càng không thể để chậm thêm. Bà Lành đang ở bệnh viện Minh Đức, trước mặt là một tờ giấy có thể bẻ gãy lời khai của con gái bà trước khi nó kịp được bảo vệ đúng nghĩa.
‘Anh Sâm, anh gửi cho tôi ghi chú chuyên môn sơ bộ về vị trí vết xước, chỉ ghi nhận quan sát, không kết luận,’ Lê An nói. ‘Kha, anh chuyển toàn bộ ảnh hiện trường vào thư mục riêng, giữ nguyên metadata. Không đăng.’ Kha đã mở miệng, có lẽ để phản đối việc để Phạm Bảo Nam chạy trước thêm một vòng. Nhưng anh nhìn mặt cô, rồi nuốt câu đó xuống. Đỗ Quang Sâm kéo khóa áo mưa cao hơn. ‘Tôi ở lại chụp bổ sung mốc đường. Cô đi đi. Giấy trên tay người bệnh đôi khi còn nguy hiểm hơn mảnh sơn trên lan can.’
Câu ấy theo Lê An xuống cầu. Trong xe, Kha ngồi ghế phụ, máy ảnh đặt trên đùi, hai tay vẫn căng như thể chỉ cần buông ra anh sẽ lập tức gõ một bài phản công dài nghìn chữ. Lê An gọi Mai Hạnh, dặn không đưa Minh Châu đến bệnh viện, giữ em ở văn phòng và ghi âm mọi cuộc gọi nếu Châu đồng ý. ‘Nếu Châu hoảng, nhắc em ấy một câu: người ký hay không ký không phải là người trên mạng quyết định.’ Ở đầu dây bên kia, Hạnh đáp rất nhanh: ‘Em hiểu. Châu đang run, nhưng còn nghe được.’
Kha quay sang cô. ‘Nếu bà ấy đã ký rồi thì sao?’ ‘Thì chúng ta kiểm tra ký trong hoàn cảnh nào, ai soạn, ai đưa, ai chứng kiến, người bệnh có hiểu nội dung không, và văn bản đó được gửi cho ai.’ ‘Nghe như còn rất nhiều đường sống.’ Giọng anh khàn đi vì giận. Lê An nhìn hàng đèn xe đỏ loang trên kính chắn gió. ‘Không. Nghe như bên kia đã chọn đánh bằng giấy, nên mình cũng phải đánh bằng giấy. Chỉ khác là giấy của mình phải đứng được khi bị soi.’
Khu hành chính của bệnh viện Minh Đức sáng trắng và lạnh hơn cả hành lang cấp cứu. Một nhân viên nữ mặc áo khoác bệnh viện đứng cạnh bàn, trước mặt bà Lành là tập giấy kẹp trên bìa nhựa xanh. Bà ngồi trên xe lăn, vai co lại dưới chiếc khăn mỏng, tay phải cầm bút mà đầu bút chưa chạm hẳn xuống dòng ký tên. Bên cạnh bà là một người đàn ông áo sơ mi xám, đeo khẩu trang, tay cầm điện thoại quay nghiêng như đang đọc tin nhắn. Khi thấy Lê An và Kha bước vào, anh ta lập tức nhét điện thoại vào túi.
‘Cô Lành,’ Lê An gọi trước khi bất kỳ ai kịp hỏi cô là ai. ‘Cô đặt bút xuống giúp cháu.’ Bà Lành ngẩng lên, mắt đỏ hoe. Đầu bút rơi khỏi tay bà, lăn một vòng trên tập giấy. Nhân viên nữ cau mày. ‘Chị là người nhà bệnh nhân?’ ‘Tôi là luật sư bảo vệ quyền lợi cho Minh Châu, con gái cô Lành. Và hiện tại tôi cần biết chị tên gì, thuộc bộ phận nào, vì sao chị đưa một văn bản liên quan lời khai trong vụ tai nạn cho người bệnh ký tại khu hành chính bệnh viện.’ Người phụ nữ chớp mắt. Người đàn ông áo xám lùi nửa bước về phía cửa.
Kha không chặn đường anh ta. Anh chỉ nâng máy ảnh lên, không chụp mặt bà Lành, chỉ lấy toàn cảnh bàn, cửa phòng, bảng tên khu hành chính và tập giấy trên bìa xanh. Người áo xám dừng lại ngay. Nhân viên nữ nói bệnh viện chỉ hỗ trợ gia đình làm thủ tục. Lê An đáp bình tĩnh: ‘Bệnh viện không có thẩm quyền hướng dẫn rút lời khai của nhân chứng. Nếu đây là đơn gửi cơ quan điều tra, người có lời khai là Minh Châu, không phải mẹ em ấy. Nếu đây là cam kết dân sự, tôi cần biết ai soạn, ai yêu cầu và bệnh viện dựa vào quy chế nào để đặt nó trước mặt bệnh nhân.’
Bà Lành bật ho, bàn tay bấu vào mép xe lăn đến trắng bệch. Lê An rót nước đặt vào tay bà thay vì chạm vào tập giấy. Bà nhấp một ngụm rồi thì thào: ‘Họ nói nếu ký thì Châu đỡ bị kiện. Họ nói con bé bị người ta xúi, cứ rút lại là người ta bỏ qua. Còn viện phí… họ nói sau này xin hỗ trợ cũng dễ hơn.’ Không khí trong phòng như bị bóp lại. Kha hít vào rất nhẹ.
‘Ai nói với cô câu đó?’ Lê An hỏi. Bà Lành nhìn nhân viên nữ, rồi nhìn người áo xám. Người đàn ông lập tức đưa hai tay lên. ‘Tôi chỉ đi cùng người quen. Tôi không biết gì về giấy tờ.’ ‘Tên anh?’ ‘Tôi không có nghĩa vụ trả lời.’ Kha hạ máy ảnh xuống, giọng lạnh hơn bình thường: ‘Anh vừa đứng trong khu hành chính bệnh viện cạnh một bệnh nhân đang bị yêu cầu ký đơn rút lời. Anh có thể không trả lời chị ấy, nhưng camera hành lang chắc sẽ trả lời thay.’ Người kia liếc lên góc trần. Camera vẫn sáng đèn đỏ. Anh ta im.
Lê An kéo ghế ngồi xuống ngang tầm bà Lành. Cô xoay tập giấy về phía mình nhưng không cầm rời khỏi bàn. Dòng tiêu đề đập vào mắt cô: Đơn xin rút lại nội dung trình bày và cam kết không tiếp tục khiếu nại. Bên dưới là tên Minh Châu, số căn cước, địa chỉ trọ cũ và những câu chữ quá trơn tru đối với một người mẹ đang thở còn khó. Cụm ‘do bị tác động tâm lý và được một số cá nhân định hướng sai lệch’ nằm giữa trang như một lưỡi dao nhỏ. Tờ đơn không chỉ muốn rút lời khai. Nó còn muốn dựng sẵn câu chuyện để giết uy tín của lời khai ấy.
‘Cô Lành, cô có muốn rút lại lời Minh Châu đã nói không?’ Lê An hỏi. Bà Lành lắc đầu ngay, nước mắt rơi xuống khăn. ‘Tôi chỉ sợ nó khổ. Tôi sợ người ta đến tận bệnh viện. Tôi sợ tôi nằm đây làm nó bị kéo xuống theo.’ ‘Sợ là thật. Nhưng ký một tờ giấy cô không hiểu không làm Châu yên. Nó chỉ làm người khác có thêm giấy để nói thay con cô.’ Bà Lành mím môi, rồi đẩy tập giấy ra xa bằng hai ngón tay yếu ớt. Động tác nhỏ, gần như không có sức, nhưng khiến nhân viên nữ tái mặt. ‘Tôi không ký,’ bà nói. ‘Tôi chưa ký gì hết.’
Điện thoại của Kha rung. Anh nhìn màn hình, sắc mặt đổi hẳn. ‘Bảo Nam đăng rồi.’ Trên trang cá nhân của Phạm Bảo Nam là một ảnh chụp mờ từ góc nghiêng, đúng tập giấy bìa xanh trên bàn hành chính, tên Minh Châu bị làm nhòe vụng về nhưng vẫn đủ nhận ra vài chữ đầu. Dòng trạng thái viết: Gia đình nhân chứng đã chuẩn bị rút lại lời khai, hé lộ khả năng có người đứng sau kích động vụ việc. Lê An nhìn thời gian đăng. Nó xuất hiện trước khi bà Lành kịp ký. Nghĩa là với họ, chữ ký không quan trọng bằng việc khiến cả thành phố tin rằng chữ ký ấy đã tồn tại.
‘Tôi không gửi gì cho báo hết,’ nhân viên nữ lí nhí. ‘Tôi chưa nói chị gửi,’ Lê An đáp. ‘Nhưng từ bây giờ, chị gọi trưởng ca trực, bộ phận pháp chế nếu có và bác sĩ điều trị của cô Lành đến đây. Chúng tôi sẽ lập ghi nhận về việc có người đưa văn bản này cho bệnh nhân ký trong tình trạng đang điều trị. Anh Kha, gửi ảnh bài đăng cho Hạnh, lưu link, chụp cả thời gian. Đừng tranh luận với bình luận.’ Kha gật đầu.
Lê An gọi cho Mai Hạnh. Khi loa vừa bật, giọng Minh Châu đã vang lên trước, vỡ nhưng rõ: ‘Mẹ con có ký không chị?’ Bà Lành nghe tiếng con thì bật khóc. Lê An đưa máy lại gần bà. Bà nắm lấy điện thoại bằng cả hai tay. ‘Mẹ không ký. Mẹ xin lỗi. Mẹ sợ quá.’ Ở đầu dây bên kia, Minh Châu im lặng vài giây, rồi nói rất nhỏ: ‘Mẹ đừng xin lỗi nữa. Con cũng sợ.’ Lê An quay mặt đi, không phải vì muốn tránh cảm xúc, mà vì có những khoảnh khắc nếu nhìn quá lâu, người ta sẽ quên mất mình còn phải chiến đấu tiếp.
Trưởng ca trực đến sau đó năm phút, mang theo vẻ khó chịu của người bị lôi vào một chuyện lẽ ra không nên xảy ra trong ca mình. Lê An không to tiếng. Cô chỉ yêu cầu niêm phong bản photo tờ đơn, ghi nhận ai có mặt, ai đã tiếp xúc với bệnh nhân và trích xuất camera hành lang từ tám giờ ba mươi đến chín giờ mười lăm. Bệnh viện chưa đồng ý ngay. Người áo xám đã biến mất khỏi cửa phụ trong lúc mọi người xôn xao. Nhưng Kha kịp chụp bảng tên phòng, thời gian và bóng lưng anh ta phản chiếu trên kính tủ thuốc. Không đủ để gọi là thắng. Nhưng đủ để hỏi: ai cần lá đơn này được lan ra trước cả khi nó có chữ ký?
Khi Lê An rời khu hành chính, bà Lành đã được đưa về phòng bệnh, tập giấy bìa xanh nằm trong túi hồ sơ niêm tạm của bệnh viện với một dòng ghi nhận khô khốc: bệnh nhân chưa ký. Ngoài hành lang, mưa gõ lên mái kính như tiếng móng tay kiên nhẫn. Kha đứng cạnh thang máy, màn hình điện thoại vẫn sáng bài đăng của Bảo Nam. ‘Họ sẽ nói bà ấy bị cô ép không ký.’ ‘Ừ.’ ‘Rồi họ sẽ ép Minh Châu tự nói.’ ‘Ừ.’ Lê An bấm gọi lại cho Mai Hạnh. ‘Không phải bình tĩnh. Là chưa đến lượt mình được sụp.’
Đầu dây vừa nối, cô nói ngay: ‘Hạnh, chuẩn bị phòng ghi nhận lời trình bày bổ sung. Không livestream, không họp báo, không để Châu đọc bài của Bảo Nam. Chúng ta cần một văn bản duy nhất từ chính Minh Châu, ghi rõ em ấy không rút lời khai và yêu cầu bảo vệ mẹ khỏi mọi tiếp xúc ép ký. Làm ngay trong tối nay, trước khi họ biến một tờ đơn chưa có chữ ký thành sự thật đã đóng dấu.’ Trong điện thoại, Minh Châu hít một hơi rất sâu. Lần này giọng cô vẫn run, nhưng không đứt: ‘Chị An, em không rút.’ Trên màn hình của Kha, bài đăng của Bảo Nam vừa được ghim lên đầu trang. Và trong tiếng mưa rơi đều ngoài bệnh viện Minh Đức, một lời không rút còn chưa kịp đặt lên giấy đã phải chạy đua với cả thành phố đang được dạy cách không tin nó.
