Chương 23 - Chương 23: Danh Sách Người Mua
Chương 23: Danh Sách Người Mua
Sau cuộc gọi với bà Bảy Lan, không ai trong nhà Nguyễn ngủ được nữa. Cái đồng hồ treo tường chạy qua mười hai giờ, rồi một giờ, tiếng kim nhích đều đều như có người đang ngồi trong bóng tối ghi lại từng lỗi lầm của họ. Kha đặt điện thoại xuống bàn, mở một ghi chú mới và bắt đầu lập bảng diễn biến theo đúng lời Linh Chi dặn: thời điểm Duy nhận tin, nội dung tin nhắn, số gửi, ai có mặt, ai nhìn thấy, ai đồng ý cho chụp màn hình. Anh viết từng dòng chậm rãi, cố giữ tay mình không run. Càng bình tĩnh, anh càng thấy rõ một điều rất khó chịu: căn nhà này đã quen xử lý mọi chuyện bằng nước mắt, giận dữ và im lặng quá lâu, đến mức khi cần một sự thật có thể đứng vững trước pháp luật, họ gần như không biết phải bắt đầu từ đâu.
Duy ngồi ở mép ghế, hai tay ôm điện thoại như ôm một vật vừa cứu mạng vừa có thể cắn ngược mình bất cứ lúc nào. Anh ta vẫn không chịu đưa máy cho Kha, nhưng cũng không dám úp màn hình xuống nữa. An Nhi đứng cạnh cửa sổ, mặt tái vì thiếu ngủ. Mấy lần bà Thu định gọi cô vào phòng nghỉ, cô đều lắc đầu. Ông Hợi im lặng hút thuốc ngoài sân, khói bay vào phòng khách thành một vệt mỏng đắng ngắt. Kha nhìn em gái, muốn nói tiếp câu trả lời bị cắt ngang lúc nửa đêm, nhưng câu nói mắc trong cổ họng. Lúc này, mọi lời giải thích về tám năm vắng mặt đều nhỏ hơn nguy cơ tên An Nhi bị lôi vào một bộ hồ sơ mà cô chưa từng ký.
Gần năm giờ sáng, Linh Chi gọi lại. Giọng cô hơi khàn, chứng tỏ cô cũng không ngủ. Kha bật loa sau khi hỏi Duy có đồng ý không. Linh Chi yêu cầu Duy tuyệt đối không bấm link, không trả tiền qua bất kỳ tài khoản lạ nào trước khi biết chủ thể nhận tiền, đồng thời chụp lại thêm màn hình lịch sử tin nhắn nếu Duy tự nguyện. Duy cười khẩy một tiếng, nhưng không còn sức để chọc ngoáy. Anh ta tự kéo màn hình, để Kha chụp từng tin một, mỗi tấm đều có giờ, số gửi và phần đầu nội dung. Khi Kha hỏi trước đây có bấm link chưa, Duy im rất lâu rồi nói: “Có một lần. Nó bảo xác minh để gia hạn. Tôi chỉ nhập số điện thoại với căn cước, chưa nhập OTP.” Câu “chưa nhập OTP” rơi xuống phòng khách không nhẹ hơn chút nào. Bà Thu đưa tay bịt miệng. An Nhi nhắm mắt, hít một hơi dài, như người ta cố giữ mình đứng yên khi sàn nhà dưới chân đang nứt.
Sáu giờ kém, Kha bảo cả nhà chuẩn bị sang nhà bà Bảy. Ông Hợi lập tức đứng dậy. “Tao đi.” Kha nhìn cha. “Ba ở nhà với mẹ. Con cần người từng bị lấy giấy tờ đi cùng.” An Nhi quay sang anh, hiểu ngay. Duy cũng hiểu, mặt anh ta xám lại. “Ý anh là tôi?” Kha đáp: “Em là người nhận tin, là người vay, và là người đồng ý cho chụp chứng cứ. Nếu em muốn người khác không nói thay mình nữa, em phải có mặt.” Duy nhìn mẹ, rồi nhìn cha. Không ai cứu anh ta khỏi câu đó. Cuối cùng anh ta nhét điện thoại vào túi, đứng dậy, giọng còn gằn nhưng đã rỗng hơn nhiều: “Đi thì đi. Nhưng anh đừng có đem tôi ra làm trò trước mặt người ngoài.”
Nhà bà Bảy Lan nằm sau chợ cũ, nơi sáng nào cũng có mùi bún nóng, rau thơm và nước rửa sạp trộn vào nhau. Bà mở quán nước nhỏ trước hiên, tóc bạc búi vội, mắt thâm vì bị gọi dậy giữa đêm. Thấy Kha, bà không hỏi thăm theo kiểu lâu ngày gặp lại. Bà chỉ kéo cái ghế nhựa ra, nói: “Ngồi đi. Đêm qua dì lục sổ rồi.” Trên bàn là một cuốn sổ bìa xanh đã sờn gáy, bên ngoài quấn dây thun, cạnh đó có một phong bì giấy đã ố vàng. Kha không chạm vào ngay. Anh lấy điện thoại, mở ghi âm nhưng đặt màn hình trước mặt bà. “Dì Bảy, nếu dì đồng ý, con xin ghi lại việc dì tự nguyện cho xem sổ và cho chụp những trang liên quan. Nếu dì không muốn ghi âm, con sẽ chỉ ghi chú bằng tay.” Bà Bảy nhìn anh một lúc, rồi gật đầu. “Ghi đi. Dì già rồi, nhưng dì không muốn sau này ai bảo dì đặt điều.”
Cuốn sổ mở ra, mùi giấy cũ và mồ hôi tay bốc lên rất nhẹ. Kha thấy tên mình xuất hiện nhiều lần trong những dòng chữ nhỏ, đều và sắc: ngày gửi, số tiền, người chuyển, người nhận. Có những tháng anh gửi một triệu rưỡi, có tháng ba triệu, có đợt sau Tết chỉ tám trăm nghìn. Không đều, không nhiều, nhưng có. Người nhận lúc là bà Thu, lúc là ông Hợi, lúc là Duy. An Nhi cúi xuống nhìn, môi mím chặt. Duy ban đầu đứng khoanh tay, đến khi thấy tên mình trong dòng “nhận hộ tiền thuốc của mẹ”, anh ta khựng lại. Bà Bảy nói nhỏ: “Hồi đó mày tới lấy hai lần. Dì hỏi tiền của ai, mày bảo của anh Kha gửi. Dì tưởng mày về nói với cả nhà rồi.” Duy mở miệng, nhưng không ra tiếng. Kha không nhìn em trai. Anh sợ nếu nhìn, mình sẽ không giữ được giọng bình tĩnh.
Những dòng đầu chỉ chứng minh Kha không hoàn toàn biến mất. Nhưng đến gần cuối cuốn sổ, nét chữ của bà Bảy bắt đầu có thêm ghi chú bên lề. “Tấn nhận hộ – nói trừ tiền lãi.” “Hợi ký giấy bên Sáng.” “Thu đưa bản photo hộ khẩu.” Và một dòng khiến An Nhi đưa tay bấu vào cạnh bàn: “Có CCCD An Nhi trong xấp hồ sơ.” Kha ngẩng lên. Bà Bảy thở dài, kéo phong bì ố vàng đến gần hơn nhưng vẫn giữ tay bên trên, như sợ chỉ cần buông ra là mọi thứ sẽ trôi khỏi khả năng kiểm soát của bà. “Dì nói trước. Cái này không phải dì ăn cắp. Hôm đó Tấn nhờ dì photocopy thêm mấy bản ở tiệm đầu chợ, rồi bỏ quên tờ ghi chú trong xấp giấy. Dì thấy tên con bé nên giữ lại. Dì định đưa cho mẹ con, nhưng mấy hôm sau nhà con đóng cửa, còn Tấn thì dặn dì đừng xen vào chuyện người ta làm ăn.”
Kha không vội cầm phong bì. Anh nhắn cho Linh Chi một câu ngắn: “Bà Bảy có bản ghi chú Tấn bỏ quên, có tên An Nhi. Có nên xem/chụp không?” Linh Chi trả lời sau chưa đầy một phút: “Nếu bà Bảy tự nguyện giao và xác nhận nguồn gốc, được xem để định hướng bảo vệ. Chụp toàn cảnh phong bì, hiện trạng giấy, tay người giao, thời gian. Không sửa, không đánh dấu lên bản gốc.” Kha đọc tin nhắn cho mọi người nghe. Duy sốt ruột: “Giờ còn thủ tục gì nữa? Mở đi.” An Nhi nhìn anh trai mình, giọng rất khẽ nhưng rõ: “Làm đúng đi anh. Em không muốn tên em bị lôi ra thêm một lần chỉ vì mình nóng.” Câu đó làm Kha thấy ngực mình đau, nhưng cũng làm tay anh vững lại.
Tờ giấy trong phong bì không phải hợp đồng. Nó giống một danh sách chắp vá được in từ bảng tính, mép giấy nhăn, một góc dính vệt cà phê đã khô. Tiêu đề trên cùng chỉ có bốn chữ: “Danh sách người mua”. Bên dưới là các dòng mã hồ sơ, số điện thoại bị che một phần, mức phí và ghi chú. Có dòng ghi “gói liên hệ cấp 1”, có dòng ghi “có sổ hộ khẩu”, có dòng ghi “nợ gia hạn, dễ ép”. Kha nhìn rất lâu trước khi để mắt mình trượt xuống dòng gần cuối. Mã hồ sơ không ghi đủ tên, nhưng phần ghi chú thì quá rõ: “N.N.A.N – nữ, đi làm xưởng, CCCD đủ, gia đình đang cần ký lại. Chuyển trước 9:00.” An Nhi lùi một bước. Duy chửi thề, nhưng tiếng chửi tắt giữa chừng vì không có ai để anh ta đổ lỗi cho ngoài cái khoảng tối anh ta đã tự bước vào.
Bà Bảy nói: “Dì không hiểu mấy chữ đó. Dì chỉ biết sau hôm ấy có mấy người lạ hỏi đường đến nhà con. Một người tự xưng bên mua nợ, một người hỏi nhà còn ai đi làm có lương đều. Dì thấy không ổn nên ghi lại biển số xe trong sổ, nhưng dì không dám nói. Nhà con lúc đó cứ cãi nhau, dì xen vào sợ bị bảo nhiều chuyện.” Kha chụp từng trang theo đúng trình tự Linh Chi dặn. Anh không phóng to riêng dòng tên An Nhi trước mặt cô, không đọc lớn thêm những từ đã đủ làm em gái anh run. Nhưng An Nhi vẫn thấy. Cô kéo ghế ngồi xuống, hai tay đặt lên đầu gối, rất thẳng, rất im. Kha biết kiểu im lặng đó. Đó không phải là yếu đuối. Đó là một người đang cố giữ phần đời của mình khỏi bị người khác định giá như một món hàng.
Duy bất ngờ rút điện thoại ra. “Tấn từng gửi tôi một tin.” Anh ta nói nhanh, như sợ nếu chậm một chút thì lòng tự ái sẽ kéo mình lùi lại. “Tôi tưởng nó khoe mối cho vay thôi. Nó bảo nếu cần xoay tiền thì có khách mua hồ sơ, không cần thế chấp ngay. Tôi xóa rồi.” Kha nhìn anh ta. “Tin ở đâu?” “Zalo.” “Đừng khôi phục lung tung. Mở phần tìm kiếm trong cuộc trò chuyện, gõ đúng từ em nhớ, không tải file lạ.” Duy làm theo, tay run rõ đến mức bà Bảy phải đẩy ly trà đá sang trước mặt anh ta. Sau vài lần tìm, một tin cũ hiện ra, chỉ còn phần chữ vì ảnh đính kèm đã hết hạn: “Danh sách bên mua sáng mai chốt, nhà mày có hồ sơ đủ thì đừng để lỡ.” Thời gian gửi trùng với dòng bà Bảy ghi “Thu đưa bản photo hộ khẩu”.
Không ai nói gì trong mấy giây. Ngoài chợ, người bán cá bắt đầu rao, tiếng xe máy lăn qua con hẻm ướt. Đời sống vẫn đi tiếp theo kiểu rất vô tình của nó, trong khi trên chiếc bàn nhựa, một gia đình nhìn thấy tên mình nằm trong đường dây mua bán dữ liệu như nhìn thấy ảnh thờ bị đặt nhầm chỗ. Kha gọi Linh Chi. Cô nghe xong, im lặng lâu hơn thường lệ. “Việc đầu tiên là bảo vệ An Nhi và khóa mọi thao tác phát sinh từ hồ sơ đó. Việc thứ hai là tìm Cậu Tư Sáng, nhưng không đi một mình. Nếu danh sách này thật, Tấn không chỉ dụ vay. Hắn đang bán khả năng ép người.”
Điện thoại của Duy rung ngay lúc Linh Chi vừa dứt lời. Lần này anh ta không giấu nữa. Anh ta đặt máy xuống bàn, để tất cả cùng nhìn thấy tin nhắn mới hiện trên màn hình: “09:00 không xác nhận, hồ sơ N.N.A.N chuyển người mua tiếp theo.” Bên dưới vẫn là đường link rút gọn, nhưng dòng cuối cùng không còn là bốn số căn cước của Duy. Nó là bốn số cuối căn cước của An Nhi.
