Bỏ qua nội dung

Ho So Huy Danh

Chương 21: Mật Danh Null

Chương 21: Mật Danh Null

Email phản hồi Minh Đức được Bảo Châu gửi lúc 6:12 sáng, sau khi cả nhóm đọc đi đọc lại từng chữ đến mức chữ nào cũng bắt đầu có gai. Nội dung không dài, nhưng đủ khiến một người quen dùng lời lịch sự làm lớp sơn phủ lên áp lực phải khó chịu: đề nghị nhà trường xác định căn cứ pháp lý của yêu cầu Mai Anh im lặng, mô tả biện pháp bảo vệ nhân sự trước hành vi quấy rối, xác nhận mọi trao đổi tiếp theo phải bằng văn bản, và bảo toàn toàn bộ dữ liệu liên quan đến các email, thông báo nội bộ, biên bản họp, camera khu vực văn phòng trong ba ngày gần nhất. Vũ ngồi ở sảnh chung cư, lưng tê vì chiếc ghế nhựa của bảo vệ không được thiết kế cho người thức qua đêm. Anh đọc dòng cuối của Bảo Châu, rồi ngẩng lên nhìn cửa thang máy. Tầng Mai Anh vẫn im. Thành phố ngoài lớp kính vừa chuyển từ mưa đêm sang một thứ sáng xám, lạnh và mệt như mặt người chưa kịp rửa.

‘Gửi rồi,’ Bảo Châu nói trong cuộc gọi nhóm. Giọng cô khàn hơn thường ngày, nhưng cách ngắt câu vẫn sắc. ‘Từ giờ Minh Đức hoặc sẽ trả lời cẩn thận hơn, hoặc sẽ tự tạo thêm chứng cứ.’ Lý Tường lập tức chen vào: ‘Em thích lựa chọn thứ hai hơn, nghe có vẻ tiết kiệm thời gian.’ Đỗ Nam đáp khô khốc: ‘Cậu thích là một chuyện. Dùng được hay không là chuyện khác.’ Vũ cười nhạt, không đủ sức cà khịa cho trọn vẹn. Anh nhìn danh sách việc Bảo Châu vừa gửi: yêu cầu bảo toàn dữ liệu ở nền tảng đăng bài cũ của Duy, lưu bản chụp bình luận đe dọa theo quy trình, lập biên bản thời gian nhận email Minh Đức, và tách tuyến Diệp khỏi mọi tài liệu công khai. Không có bước nào hào nhoáng. Không có cảnh anh gõ vài dòng là thế giới tự mở khóa. Chỉ có những việc nhỏ, chậm, hợp pháp, và vì thế mới bền.

Mai Anh nhắn xuống lúc 6:27: ‘Trường gửi gì vậy anh?’ Vũ nhìn tin nhắn một lúc rồi trả lời bằng bản tóm tắt ngắn nhất có thể: ‘Họ muốn em im. Bảo Châu đã trả lời. Em không cần tự xử lý.’ Ba chấm hiện lên. ‘Em có cần đọc không?’ Anh định gõ không, rồi xóa. Mai Anh ghét bị bọc trong bông như thể chỉ cần chạm nhẹ là vỡ. Vũ đổi câu: ‘Có. Nhưng đọc sau khi ăn gì đó. Não em đang chạy bằng sợ hãi và nước lọc, hai thứ đó không hợp làm cố vấn pháp lý.’ Lần này cô gửi một biểu tượng cười rất mỏng. Chỉ vậy thôi, mà Vũ thấy ngực mình bớt căng một chút.

Họ bắt đầu bằng phần dễ làm nhất: lưu giữ mọi thứ nhóm đã có bằng cách không làm bẩn nó. Đỗ Nam yêu cầu mỗi bản chụp phải đi kèm thời gian, nguồn, người thực hiện và lý do thu thập. Bảo Châu nhắc lại ba lần rằng không ai được tự ý liên hệ Nguyễn Ngọc Diệp. Lâm Từ được giao kiểm tra lại các bài viết cũ chỉ trong phạm vi công khai và lưu đường dẫn gốc, không viết nháp, không đặt tiêu đề, không kể câu chuyện của Diệp dưới bất cứ dạng ‘ẩn danh cảm động’ nào. Lý Tường, bị kẹp giữa hưng phấn và sợ làm sai, ngoan ngoãn mở bảng ghi chú như học sinh bị gọi lên bảng. Vũ nghe mọi người nói, thỉnh thoảng thêm một câu, phần lớn thời gian chỉ quan sát cách một nhóm hỗn tạp đang học cách đi qua một bãi mìn mà không dẫm lên người nằm dưới đó.

Dấu hiệu đầu tiên không đến từ Minh Đức. Nó đến từ bài tìm người cũ của Duy. Lâm Từ phát hiện bản lưu trên một trang sao chép nội dung đột ngột biến mất trong vòng mười phút sau khi Bảo Châu gửi yêu cầu bảo toàn đến nền tảng chính. Trang sao chép vốn không nằm trong email yêu cầu. Vũ nghe cô nói xong thì tỉnh hẳn, như có ai vừa giội nước lạnh vào gáy. ‘Không phải trùng hợp,’ anh nói. Lý Tường hỏi ngay: ‘Có người theo dõi hộp thư của Bảo Châu à?’ Bảo Châu lạnh giọng: ‘Nếu có, tôi sẽ rất vui được làm họ mất vui bằng một đơn khác. Nhưng đừng nhảy.’ Đỗ Nam tiếp lời: ‘Khả năng khác: họ theo dõi từ khóa, theo dõi URL, hoặc có người trong nền tảng báo động. Chưa kết luận.’ Vũ gật đầu, dù không ai nhìn thấy. Đối thủ không cần biết toàn bộ kế hoạch. Chỉ cần biết họ bắt đầu chạm vào dữ liệu cũ là đủ để dọn rác.

Vấn đề là rác không biến mất gọn như người ta muốn. Bản lưu phụ đã mất, nhưng thời điểm mất lại trở thành một dấu vết mới. Vũ yêu cầu Lý Tường ghi lại chuỗi sự kiện, không truy cập sâu, không thử phục hồi bằng công cụ lạ, chỉ đối chiếu những gì đã được lưu trước đó. Cậu thực tập sinh mất ba phút để trả lời thay vì ba giây, dấu hiệu hiếm hoi cho thấy cậu đang tự cắn lưỡi giữ mình. ‘Em ghi rồi. Nhưng anh Vũ, có một thứ hơi kỳ.’ ‘Nói.’ ‘Trước khi bản lưu phụ mất, có một tài khoản vừa bình luận lại dưới bản sao. Nội dung chỉ là một dấu chấm. Tên hiển thị: Null.’

Cả cuộc gọi im xuống. Một cái tên trống rỗng đôi khi đáng sợ hơn một lời đe dọa dài. Null không phải tên người dùng muốn được nhớ. Nó giống một lỗ hổng được đặt tên, một chỗ vắng mặt cố tình khoét vào giữa màn hình. Vũ nhìn chữ đó trong ảnh chụp Lý Tường gửi. Không avatar, không mô tả, tài khoản mới tạo, nhưng thời điểm xuất hiện chính xác đến khó chịu: sau email bảo toàn dữ liệu, trước khi bản sao biến mất. ‘Đừng bấm vào hồ sơ,’ Vũ nói. ‘Đã bấm rồi thì nói thật.’ Lý Tường im một nhịp. ‘Em chưa. Em lớn rồi.’ ‘Hai mươi hai tuổi không được tính là lớn trong luật phòng chống tò mò.’ Bảo Châu cắt ngang: ‘Tập trung. Null là người dọn dữ liệu hay người muốn chúng ta thấy có người dọn?’ Không ai trả lời ngay, vì cả hai khả năng đều xấu theo những cách khác nhau.

Đến 7:03, Minh Đức phản hồi bằng một email ngắn hơn, lạnh hơn. Họ khẳng định nhà trường chỉ ‘khuyến nghị truyền thông thận trọng’, phủ nhận việc gây áp lực, đồng thời nói hệ thống camera khu văn phòng ‘được ghi đè định kỳ’ và đề nghị nhóm gửi văn bản qua bộ phận hành chính. Bảo Châu đọc xong, cười một tiếng không có vui. ‘Ghi đè định kỳ là câu tôi thích thứ hai, sau câu chúng tôi rất tiếc.’ Đỗ Nam nói: ‘Gửi yêu cầu khẩn. Ghi rõ từ thời điểm nhận email này, mọi việc xóa, sửa, ghi đè dữ liệu liên quan có thể bị xem xét như hành vi cản trở xác minh.’ Lâm Từ hỏi nhỏ: ‘Họ có sợ không?’ Vũ đáp: ‘Người sợ thường im. Người tự tin sẽ giải thích. Người quen làm bẩn dữ liệu sẽ dùng từ kỹ thuật để làm nó nghe như thời tiết.’

Tin nhắn từ Null đến sau đó bốn phút, không qua email của nhóm, không qua trang sao chép, mà xuất hiện trong hộp liên hệ công khai của website Vũ dùng cho khách hàng doanh nghiệp. Chủ đề chỉ có hai chữ: ‘Bảo toàn’. Nội dung càng ngắn: ‘Muốn dữ liệu sạch thì đừng nhặt thứ người khác đặt sẵn. K-Void đáng lẽ biết điều đó.’ Lý Tường đọc lên rồi chửi thề một tiếng bị Bảo Châu quát ngay. Đỗ Nam yêu cầu Vũ chuyển tiếp nguyên văn, giữ header, không trả lời. Lâm Từ thì im lặng bất thường. Vũ nhìn dòng chữ K-Void, cảm giác mất ngủ trong người bỗng rút thành một sợi kim loại mảnh chạy dọc sống lưng. Biệt danh đó không phải chưa từng lộ. Nhưng người dùng nó đúng lúc này, sau một chuỗi dọn dữ liệu cũ, không phải kẻ qua đường nhặt được một mẩu chuyện trên diễn đàn.

Mai Anh gọi xuống trước khi Vũ kịp nói gì. Giọng cô còn khàn vì thiếu ngủ. ‘Anh ổn không?’ Câu hỏi đi thẳng qua những lớp phòng thủ rẻ tiền của anh. Vũ nhìn màn hình máy tính, nhìn chữ Null, nhìn tên cũ của mình nằm trong một câu đe dọa được viết như lời nhắc nghề nghiệp. ‘Ổn theo tiêu chuẩn người ngồi ở sảnh chung cư từ tối qua,’ anh đáp. ‘Tức là rất không ổn nhưng còn biết nói dối có văn hóa.’ Mai Anh im vài giây, rồi nói: ‘Đừng để họ kéo anh chạy theo nhịp của họ.’ Vũ nhắm mắt. Cô không biết toàn bộ, nhưng lại nói trúng phần nguy hiểm nhất. Null không chỉ xóa dấu. Null đang thử bấm vào phản xạ cũ của anh: tự ái kỹ thuật, ham muốn chứng minh mình nhanh hơn, và cái tên K-Void anh vẫn chưa đủ can đảm chôn cất đàng hoàng.

Cao trào nhỏ của buổi sáng đến từ một tập tin đính kèm thứ hai. Nó được gửi vào hộp thư của Lý Tường từ một địa chỉ rác, tên file nghe quá vừa vặn: ‘minhduc_camera_backup’. Lý Tường tái mặt ngay cả qua giọng nói. ‘Em chưa mở. Em thề lần này thề có dấu chấm câu.’ Vũ nói rất chậm: ‘Không mở. Không tải lại. Cắt kết nối hộp thư đó khỏi mọi phiên làm việc đang dùng. Chụp màn hình danh sách thư. Đỗ Nam, anh ghi nhận giúp em ấy như người nhận thụ động.’ Đỗ Nam đáp ngay: ‘Được. Đây là mồi.’ Bảo Châu thêm: ‘Và nếu trong đó có thứ thật, nó vẫn là mồi. Dữ liệu không sạch chỉ vì nó đúng.’ Câu đó rơi xuống cuộc gọi như một cái khóa. Vũ nhìn Lý Tường hít thở, nhìn cả nhóm cùng lùi một bước khỏi thứ có thể giải quyết quá nhiều vấn đề nếu họ tự cho phép mình ngu đi trong mười giây.

Khi cuộc gọi tạm ngắt, sảnh chung cư đã có người đi làm. Ánh sáng ban ngày làm mọi thứ trông bình thường hơn, vì ban ngày luôn có thói quen phủ một lớp hợp lý lên những chuyện không hề hợp lý. Vũ đứng dậy, cổ đau, mắt rát, tay vẫn cầm điện thoại. Một tin nhắn mới từ tài khoản Null hiện lên qua form liên hệ, như thể người gửi biết chính xác khi nào anh còn lại một mình. ‘Cà phê đen không đường, ghế cạnh ổ cắm, 4:40 sáng mới chịu đứng dậy. Một số thói quen không đổi, K-Void.’

Vũ không trả lời. Anh chỉ nhìn chiếc ly cà phê đen đã nguội trên bàn bảo vệ, nhìn ổ cắm bên chân ghế mình ngồi suốt đêm, rồi chậm rãi úp màn hình điện thoại xuống. Lần đầu từ khi nhận vụ Mai Anh, anh có cảm giác kẻ ở phía bên kia không chỉ đang nhìn dữ liệu của họ. Hắn đang nhìn anh.