Chương 18: Một Đêm Không Ngủ
Chương 18: Một Đêm Không Ngủ
Tin nhắn ‘Đừng tin Bách’ nằm trên màn hình như một vết bẩn không ai dám lau đi trước. Vũ nhìn bốn chữ ấy lâu hơn cần thiết, rồi tự nhắc mình rằng lâu nay những thứ nguy hiểm nhất không bao giờ xuất hiện với hình dáng nguy hiểm. Chúng đến như một lời nhắc tốt bụng, một cảnh báo vô danh, một bàn tay kéo người ta tránh khỏi mép vực, để rồi đẩy họ xuống một cái hố khác đã đào sẵn. Lâm Từ không chạm vào điện thoại ngay. Đỗ Nam cũng không. Cả căn phòng như cùng hiểu rằng nếu họ vồ lấy cái tên Bách lúc này, họ sẽ làm đúng điều người gửi tin muốn: biến một manh mối chưa kiểm chứng thành trọng tâm của cảm xúc.
‘Ghi nhận như tín hiệu rủi ro, không phải kết luận,’ Đỗ Nam nói. Giọng anh vẫn đều, nhưng Vũ nghe ra phần căng trong đó. Lý Tường lập tức mở thêm một cột trên timeline: nguồn ẩn danh, nội dung cảnh báo, mức tin cậy chưa xác định. Cậu gõ rất nhanh, rồi ngừng lại ở ô ‘động cơ’. Vũ nhìn ô trống đó, trong đầu hiện lên quá nhiều khả năng đến mức không cái nào đáng tin. Có thể người gửi muốn cứu họ. Có thể muốn dọa họ khỏi đường của Bách. Cũng có thể chính Bách muốn họ biết tên mình quá sớm, để mọi đường kiểm chứng sau này đều nhiễm mùi định kiến.
Lâm Từ cuối cùng mới úp điện thoại xuống. ‘Tôi sẽ không hỏi nguồn lúc này,’ cô nói. ‘Nguồn trong công ty truyền thông hẹn tôi sau chín giờ. Trước đó, tôi chỉ kiểm tra brief ở mức nghiệp vụ báo chí. Không bẻ khóa, không moi metadata trái phép.’ Câu cuối hướng về Vũ. Anh nhướng mày. ‘Tôi trông giống người cần biển cảnh báo lắm à?’ ‘Anh trông giống người đọc biển rồi vẫn tính cách vượt qua.’ Lý Tường cúi đầu giả vờ uống nước.
17:30 trôi qua bằng một tiếng rung điện thoại của Bảo Châu. Quách An không bàn giao quyền truy cập. Cô gửi văn bản yêu cầu Nam Tín nêu rõ căn cứ, phạm vi, người nhận và trách nhiệm lưu vết. Đổi lại, phòng nhân sự gửi thêm một email lạnh như giấy in: nếu việc chậm bàn giao gây ảnh hưởng đến hoạt động rà soát, cô phải chịu trách nhiệm. Bảo Châu đọc nguyên văn, rồi nói: ‘Tôi đã bảo cô ấy trả lời rằng mọi quyền truy cập phục vụ kiểm soát nội bộ phải được bàn giao theo biên bản, có chữ ký của bộ phận pháp chế và IT. Nếu họ tước quyền đơn phương, yêu cầu lưu log và người ra lệnh.’ Vũ thở ra. Không phải vì Quách An đã an toàn. Vì ít nhất cô chưa bị kéo vào căn phòng không có camera, nơi mọi câu nói sau này đều biến thành trí nhớ của người mạnh hơn.
Mai Anh thì im lặng lâu hơn. Tin cuối cùng Bảo Châu nhận được từ cô là 17:42: ‘Họ nói tôi làm mọi chuyện căng thêm. Mẹ tôi đang run.’ Sau đó không còn gì. Mười phút, mười lăm phút, rồi nửa tiếng. Vũ biết mình không nên gọi dồn. Người bị ép trong một cuộc họp không cần thêm một màn hình sáng liên tục nhắc rằng mình đang được cả thế giới chờ. Nhưng biết là một chuyện. Ngồi yên là chuyện khác. Mưa đã nhỏ lại, thành những đường nước mảnh chạy trên kính. Thành phố bên ngoài lên đèn, còn trong văn phòng, mỗi người đều chọn một việc để không phải nhìn thẳng vào nỗi bất lực của mình.
18:21, Mai Anh gọi. Không phải gọi vào nhóm, mà gọi thẳng cho Vũ. Anh bắt máy nhanh đến mức chính mình cũng thấy lộ. Đầu dây bên kia có tiếng thở đứt quãng, tiếng cửa xe, tiếng người phụ nữ lớn tuổi nói rất nhỏ: ‘Con ngồi xuống đi.’ Vũ đứng dậy. ‘Cô ở đâu?’ Mai Anh không trả lời ngay. Một khoảng im lặng kéo dài, rồi giọng cô vang lên, mỏng như vừa đi qua rất nhiều cửa đóng: ‘Tôi không ký. Nhưng họ nói nếu tôi còn làm căng, phụ huynh sẽ yêu cầu công khai toàn bộ sự việc trong buổi họp ngày mai. Họ hỏi tôi có chịu nổi không nếu học sinh phải nghe hết những thứ trên mạng.’
Câu đó làm Vũ thấy tay mình siết chặt điện thoại. Anh đã đọc đủ kiểu đe dọa để biết loại này hiểm hơn lời chửi thẳng. Nó không nói ‘chúng tôi sẽ hại cô’. Nó nói ‘cô tự chịu trách nhiệm nếu người khác tổn thương vì cô không im lặng’. Đỗ Nam ra hiệu mở loa. Vũ không làm ngay. Anh hỏi trước, rất chậm: ‘Mai Anh, tôi đang ở cùng luật sư Bảo Châu, Đỗ Nam và Lâm Từ. Cô có đồng ý để tôi mở loa để mọi người cùng nghe và hỗ trợ không?’ Bên kia, Mai Anh hít vào một hơi run. ‘Được. Nhưng đừng để phóng viên hỏi mẹ tôi.’ Lâm Từ lập tức nói vọng đủ nghe: ‘Tôi không hỏi gì cả. Tôi chỉ nghe nếu cô đồng ý.’
Vũ bật loa. Mai Anh kể ngắt quãng: hội đồng không ép ký bản tạm nghỉ nữa, nhưng chuyển sang ‘khuyên’ cô nghỉ vài ngày để trường ổn định tâm lý phụ huynh. Một phó hiệu trưởng nói nếu cô thật sự nghĩ cho học sinh, cô nên tránh xuất hiện đến khi dư luận lắng xuống. Đến lúc ra khỏi phòng, Mai Anh nhận tin nhắn từ số lạ: ‘Cô không nghỉ thì ngày mai cả trường sẽ biết cô là loại người gì.’ Kèm theo đó là ảnh chụp cổng chung cư nhà cô, thời gian mới cách đây hai mươi phút.
Không ai trong phòng nói ngay. Cái im lặng ấy không giống im lặng trước một dữ liệu mới. Nó giống khoảnh khắc mọi người cùng nhìn thấy một người thật bị kéo khỏi màn hình. Vũ nghe tiếng Mai Anh cố nén khóc, và một phần rất cũ trong anh lập tức muốn làm điều mình giỏi nhất: truy số, lần đường, bẻ mọi lớp ẩn danh cho đến khi tìm ra kẻ đứng sau. Nhưng Đỗ Nam đã nhìn anh. Không cần nói. Chỉ một ánh nhìn đặt giữa cơn giận và đường ranh. Vũ nhắm mắt một giây. Khi mở ra, anh nói: ‘Cô chụp lại màn hình, không trả lời. Gửi cho Bảo Châu. Nếu mẹ cô đồng ý, hai người vào khu vực có bảo vệ hoặc sang nhà người thân trong tối nay. Tôi sẽ đến dưới chung cư, nhưng chỉ khi cô đồng ý.’
Mai Anh im lặng. Vũ nghe tiếng mưa lẫn tiếng xe chạy qua loa điện thoại. Rồi cô hỏi rất khẽ: ‘Anh đến để làm gì? Anh đâu phải bảo vệ.’ Câu hỏi ấy không sắc, chỉ mệt. Chính vì mệt nên nó làm anh khó trả lời hơn mọi lời buộc tội. Anh nhìn màn hình laptop còn mở timeline, nhìn những mũi tên, những mốc giờ, những giả thuyết được đặt tên gọn gàng. Tất cả đều cần thiết. Nhưng không cái nào đứng được trước cửa thang máy thay một người đang sợ. ‘Tôi đến để nếu có ai đứng ngoài đó, họ biết cô không một mình,’ anh nói. ‘Tôi không tự ý gặp ai, không gây chuyện, không ghi hình người khác. Tôi chỉ ở khu vực công cộng, phối hợp với bảo vệ và chờ Đỗ Nam xử lý phần trình báo.’
Đỗ Nam gật rất nhẹ. Bảo Châu đã bắt đầu soạn hướng dẫn cho Mai Anh: lưu tin nhắn, lưu ảnh gốc, ghi nhận thời gian nhận, không đăng lên mạng, không đối chất với người lạ. Lâm Từ xin phép chỉ lấy mốc sự kiện ẩn danh để đối chiếu với brief truyền thông. Lý Tường mở bản đồ khu vực, kiểm tra tuyến đường từ văn phòng đến chung cư. Không ai nói ‘sẽ ổn thôi’. Họ chỉ chia việc, từng mảnh nhỏ, để nỗi sợ không chiếm hết căn phòng.
19:06, Vũ đến chung cư của Mai Anh. Anh không lên nhà ngay. Anh gặp bảo vệ, giới thiệu mình là người được cư dân nhờ hỗ trợ, gọi điện để Mai Anh xác nhận trước mặt họ, rồi ngồi ở băng ghế gần sảnh, nơi camera nhìn rõ và cửa ra vào không bị khuất. Mẹ Mai Anh xuống trước. Bà mặc áo khoác mỏng, tóc còn ướt ở đuôi, mắt đỏ nhưng lưng thẳng. Bà nhìn Vũ một lúc, có lẽ đang cân xem người đàn ông trẻ sống về đêm và nói chuyện khó nghe này có đáng tin hơn đám người đã dùng những chữ rất đẹp để ép con gái bà biến mất hay không. Cuối cùng bà nói: ‘Cảm ơn cháu.’ Vũ đáp: ‘Cháu chưa làm được gì nhiều.’ Bà nhìn ra màn mưa ngoài cửa. ‘Có người ngồi đây cũng là nhiều rồi.’
Mai Anh không xuống. Cô nhắn rằng mình đang tắm cho tỉnh, rồi sẽ ăn chút gì đó. Vũ không thúc. Anh ngồi dưới sảnh, laptop đặt trên đùi nhưng không mở những thứ không nên mở. Anh chỉ sắp xếp lại timeline bằng dữ liệu hợp pháp: tin nhắn đe dọa, mốc ảnh chụp cổng, email Nam Tín, bài đăng Minh Béo Review, brief truyền thông chưa xác thực, cảnh báo về Bách. Càng xếp, anh càng thấy một nhịp quen thuộc: ép người ta vào cô lập, khiến họ tự chọn rời khỏi vị trí của mình, rồi dùng lựa chọn bị ép đó làm bằng chứng rằng họ có vấn đề. Nó không cần dao. Nó dùng chính sự mệt mỏi của nạn nhân làm công cụ.
Gần mười giờ, Lâm Từ gọi. ‘Nguồn của tôi xác nhận brief kia dùng mẫu nội bộ của một công ty truyền thông tên Trục Sáng. Nhưng người đó chưa dám đưa file gốc. Họ chỉ nói có một mã đơn hàng cũ, ba năm trước, cũng dùng câu hỏi mở để ép một nhân sự kiểm soát nội bộ tự nghỉ.’ Vũ ngẩng đầu. ‘Liên quan Bách?’ Lâm Từ im vài giây. ‘Tên Bách không nằm trên giấy. Nhưng người phê duyệt mẫu chiến dịch khi đó dùng chữ ký tắt P.D.B.’
Vũ nhìn lên tầng cao nơi cửa sổ nhà Mai Anh còn sáng. Trong điện thoại, Lâm Từ nói cô sẽ không công bố gì nếu chưa có file gốc và nguồn đồng ý làm chứng. Đỗ Nam nhắn rằng trình báo về tin đe dọa đã được tiếp nhận ở mức ghi nhận ban đầu. Mọi thứ vẫn chưa đủ: chưa đủ để buộc tội, chưa đủ để kết thúc, chưa đủ để Mai Anh ngủ yên. Nhưng lần đầu từ khi bước vào vụ này, Vũ hiểu có những đêm nhiệm vụ quan trọng nhất không phải phá một cánh cửa số, mà là ngồi lại trước một cánh cửa thật.
0:17, Mai Anh nhắn xuống: ‘Anh còn ở đó không?’ Vũ nhìn màn hình, rồi nhìn cơn mưa đã mỏng như bụi trên mái kính. Anh gõ: ‘Còn.’ Ba giây sau, cô trả lời: ‘Vậy tôi thử ngủ một chút.’ Vũ đặt điện thoại xuống, kéo cao cổ áo khoác và tựa lưng vào băng ghế cứng. Laptop bên cạnh sáng lên vì tin nhắn mới của Lâm Từ: ‘Tôi tìm được tên vụ cũ. Mã đơn hàng: SAO ĐÊM.’ Vũ chưa mở ngay. Anh nhìn về phía thang máy, nơi đèn báo tầng di chuyển chậm rãi trong đêm. Đêm nay, anh sẽ không rời đi trước khi Mai Anh thức dậy. Và ở đâu đó trong thành phố, một đơn hàng cũ vừa bắt đầu gọi tên họ.
