Chương 10 - Chương 10: Mùi Thuốc Sát Trùng
Chương 10: Mùi Thuốc Sát Trùng
Bảng hiệu phòng khám cũ chớp lên một lần khi đèn pha của xe cảnh sát quét qua, rồi lại chìm vào màn mưa. Hai chữ cấp cứu còn dính trên nền mica bạc màu, mép chữ bong ra như một vết thương để lâu không khâu. Kha Minh đứng bên kia hàng rào trạm bơm, nghe tiếng Phạm Kiều trong tai nghe nhắc lại lần thứ hai: chất sát khuẩn nền cồn trên mảnh vải mới hơn dấu bám trên tờ photocopy. Mới hơn nghĩa là Chu Diệp có thể đã đi qua một nơi vừa được lau khử trùng. Minh ghét những thứ quá sạch trong một đêm mưa. Chúng thường không che được tội, chỉ che được vài phút đầu tiên của sự thật.
Lệnh kiểm tra khẩn cấp được gửi đi trong lúc tổ cơ động di chuyển sang khu nhà thấp cạnh đường gom. Trần Vũ gọi tới trước khi họ kịp chạm cửa. Giọng ông vẫn giữ vẻ bình ổn quen thuộc, thứ bình ổn từng khiến nhiều người trong đội tin rằng chỉ cần ông có mặt, mọi chuyện sẽ được đặt đúng chỗ. “Kha Minh, phòng khám đó đã đóng cửa ba năm. Chủ sở hữu mới đang làm thủ tục chuyển đổi, nếu cô phá cửa mà không có căn cứ trực tiếp, ngày mai báo chí sẽ không hỏi hung thủ là ai, họ sẽ hỏi cảnh sát vì sao xâm nhập tài sản dân sự.” Minh nhìn ổ khóa chữ U trên cửa kính. Mép khóa còn ướt, nhưng không có bụi. “Căn cứ trực tiếp là vật chứng có chất sát khuẩn mới, tuyến S3 – YT tạm, điện thoại nạn nhân và nguy cơ sinh mạng. Tôi ghi âm cuộc gọi này.” Bên kia im nửa giây. “Tôi chỉ nhắc cô làm đúng quy trình.” “Vậy anh ký xác nhận hỗ trợ lệnh khẩn.” Minh tắt máy trước khi ông kịp biến sự ôn hòa thành một vòng dây khác.
Cửa kính được mở bằng dụng cụ chuyên dụng sau khi hiện trường ghi hình đủ góc. Hơi trong phòng phả ra, lạnh hơn ngoài trời và nồng mùi sát trùng đến mức Tống Nghi vừa bước tới đã nhăn mặt. “Đóng cửa ba năm mà thơm như phòng tiêm mới lau, nghe lịch sự quá mức.” Minh bật đèn pin. Khu tiếp nhận nhỏ hẹp, tường sơn xanh nhạt loang nước, hàng ghế nhựa phủ bụi nhưng mặt ghế đầu tiên sạch một vệt ngang. Trên quầy có hộp khẩu trang đã hết hạn, vài ống bơm tiêm đã tháo bao nhưng không dùng, và một chai dung dịch sát khuẩn còn một phần ba. Nhãn chai bị xé mất mã lô. Minh không chạm vào gì. Cô đi chậm, để đèn qua từng mép bàn, từng chân ghế, từng vệt nước kéo từ cửa sau vào trong.
Lâm Từ đứng ngoài vạch, lần này Minh không cần nhắc. Cô quan sát bằng mắt nhiều hơn bằng lời, nhưng khi Minh dừng trước vệt nước, Từ lên tiếng: “Nếu đây là nơi giữ người, họ sẽ cần che âm thanh. Nhưng khu này sát đường gom, mưa lớn, bến xe cũ, tiếng còi không phải xe cứu thương. Có thể là xe dịch vụ đưa đón, xe cứu hộ tư nhân, hoặc xe đông lạnh nhỏ có còi lùi.” Minh nhìn cô qua vai. “Cô đang thu hẹp phương tiện hay mở rộng thêm rắc rối?” “Cả hai. Hung thủ chọn âm thanh dễ bị trí nhớ gọi nhầm. Chu Diệp nghe còi, nhưng cô ấy đủ tỉnh để biết đó không phải xe cứu thương.” Minh quay lại vệt nước. Trên nền gạch có dấu bánh xe nhỏ, không phải bánh ô tô, giống bánh cáng đẩy hoặc xe đẩy bệnh nhân. Dấu đi từ cửa sau vào phòng thủ thuật, rồi mất ở đoạn sàn bị lau quá kỹ.
Phòng thủ thuật nằm cuối hành lang. Cửa không khóa, bên trong có một giường khám cũ, rèm kéo một nửa và đèn trần bị tháo bóng. Mùi sát trùng làm cổ họng Minh khô lại. Trên giường không có máu, không có tóc, không có vật chứng rõ ràng nào mà một hiện trường tử tế nên để lại. Chỉ có ga trải giường mới, trắng đến lạc lõng, mép ga nhét dưới nệm bằng một tay vụng về. Phạm Kiều nhận hình qua kênh bảo mật, nói ngay: “Đừng để ai ngồi lên. Ga mới nhưng nếp gấp không theo nệm. Có thể trải để che dấu cũ hoặc để tạo cảm giác đã khử trùng. Kiểm dưới gầm giường và mép kim loại.” Minh quỳ xuống, đèn pin lướt qua lớp sơn bong. Ở mép thanh sắt dưới giường có một sợi vải màu be rất nhỏ, cùng tông với mảnh lót áo khoác tìm ở trạm bơm. Lần này, bên cạnh nó là một mẩu băng dính y tế bị cuộn lại, mặt keo dính vài hạt cát đen.
Tống Nghi báo từ quầy tiếp nhận: “Đội trưởng, máy tính ở đây mất ổ cứng. Nhưng có bộ lưu điện cũ, dây vẫn cắm. Em tìm thấy hóa đơn điện tháng này trong ngăn kéo, tên người thanh toán là công ty dịch vụ vệ sinh Thành An. Công ty này mới đăng ký chi nhánh gần bến xe hai tháng trước. “Minh nghe chữ vệ sinh mà mí mắt giật nhẹ. Sai là nó được dọn đúng vào đêm nạn nhân mất tích, đúng cạnh trạm bơm, đúng tuyến S3 – YT tạm. “Chụp hóa đơn, niêm phong ngăn kéo, kiểm chủ sở hữu thực và người thanh toán. Đừng gọi điện từ số cá nhân.” Tống Nghi “vâng” rất nhanh, rồi thêm nhỏ: “Em biết. Đêm nay ai nghe máy nhanh quá cũng đáng sợ.” Lần này Minh suýt muốn bảo cậu bớt nói, nhưng câu ấy không sai.
Cao trào nhỏ đến từ một âm thanh ban đầu ai cũng tưởng là nước nhỏ. Tách. Tách. Tách. Nó đều, khô, không giống giọt mưa rơi từ mái thủng. Minh giơ tay cho đội dừng lại. Âm thanh phát ra từ phòng chứa thuốc phía sau, nơi cánh cửa gỗ bị kê bằng một chiếc ghế nhựa. Cô ra hiệu mở camera mềm trước. Màn hình nhỏ hiện lên kệ thuốc trống, thùng carton ẩm, vài chai nước muối sinh lý hết hạn và một tấm rèm nhựa che góc phòng. Ở sát chân kệ có một thiết bị đo SpO2 kẹp ngón tay, màn hình tối, dây bị kéo đứt. Tiếng tách đến từ pin rời đang chạm vào vỏ kim loại mỗi khi gió luồn qua khe thông hơi. Minh không thích thiết bị y tế nằm một mình. Nó luôn gợi một câu hỏi tàn nhẫn: người từng cần nó hiện ở đâu.
Khi kỹ thuật viên niêm phong thiết bị, Phạm Kiều yêu cầu quay cận cảnh mặt trong kẹp ngón tay. Trên lớp nhựa trong có một vệt mờ, rất mỏng, giống dấu da ẩm hơn là máu. “Tôi cần xét nghiệm, nhưng nếu đây là tế bào biểu bì mới, Chu Diệp đã từng được kẹp theo dõi sinh hiệu. Không phải chỉ ném đồ lại để gài bẫy.” Minh nhìn thiết bị nằm trong túi vật chứng, nghe tim mình đập chậm xuống theo cách nguy hiểm. Cô không cho phép mình vui mừng; dấu hiệu sinh hiệu cũng có nghĩa là người đó đủ yếu để bị theo dõi. “Có thuốc gây mê không?” “Chưa thấy lọ thuốc, nhưng băng dính y tế và dấu sát khuẩn không tự kể chuyện đẹp. Tìm kim, bao gói, thùng rác y tế.” Phạm Kiều ngừng một nhịp. “Và Minh, nếu cô ấy còn thở, đừng để truyền thông ngửi thấy trước đội mình.”
Như thể câu đó gọi tới điều xấu, ngoài đường bỗng có tiếng xe máy thắng gấp và ánh đèn điện thoại lóe qua mưa. Một phóng viên tự do hoặc người dân săn tin đã bám theo xe cảnh sát đến đường gom. Tống Nghi chửi rất nhỏ, rồi lập tức ra che hướng cửa. Minh yêu cầu dựng bạt chắn, đồng thời chuyển toàn bộ trao đổi sang kênh mã hóa. Trần Vũ nhắn vào nhóm chỉ huy: ‘Có thông tin hiện trường rò rỉ. Tạm dừng mở rộng, chờ tôi xuống.’ Minh đọc dòng ấy, bàn tay đang cầm điện thoại nắm lại rồi buông ra đúng lúc. Tạm dừng trong một đêm có người mất tích là một câu nghe hợp pháp nhưng có mùi rất giống phòng khám này: sạch quá mức. Cô gọi cho tổ ngoài tuyến. “Khóa vòng truyền thông, không tranh cãi. Tổ hai kiểm cửa sau và hẻm thoát nước. Tổ ba truy camera bến xe, ưu tiên xe có còi lùi hoặc xe dịch vụ y tế không đăng ký. Chúng ta không dừng.”
Cửa sau dẫn ra một hẻm hẹp bị nước ngập qua mắt cá. Mùi sát trùng nhạt dần, thay bằng mùi bùn và xăng cũ. Trên tường cuối hẻm có camera dân sinh gắn lệch, dây nguồn bị cắt nhưng thẻ nhớ vẫn còn trong hộp chống nước. Tống Nghi gần như reo lên rồi kịp nuốt lại. “Nếu thẻ còn đọc được, em xin mười phút.” Minh nhìn đồng hồ: 23:31. Cô đã ghét mọi câu hứa mười phút từ đầu đêm, nhưng vẫn gật đầu. Lâm Từ bước đến cạnh cô, không nhìn màn hình kỹ thuật mà nhìn dấu bánh xe mảnh trên nền bùn. “Họ không đưa Chu Diệp ra bằng cửa chính. Phòng khám là điểm ổn định sinh hiệu, không phải điểm kết thúc.” Minh đáp thấp: “Tôi biết.” “Chị đang sợ mình đến chậm.” Lần này Minh không gạt đi ngay. “Tôi sợ mình đã từng đến chậm và gọi nó là đúng quy trình.”
Từ không an ủi. Điều đó làm Minh dễ thở hơn. Cô chỉ nói: “Vậy lần này mình để quy trình chạy cùng mình, không để nó đứng trước mình.” Một câu không lớn, không mềm, nhưng đủ giữ Minh khỏi bước quá vạch. Thẻ nhớ được rút ra, niêm phong tại chỗ rồi cắm vào thiết bị đọc sạch. Màn hình nhiễu vì mưa, nhưng khung hình 22:57 hiện lên một xe tải nhỏ màu trắng lùi sát cửa sau phòng khám. Trên thân xe không có logo bệnh viện, chỉ có dòng chữ mờ: Vệ sinh – khử khuẩn Thành An. Khi xe lùi, đèn sau bật, âm báo lùi vang thành từng nhịp ngắn. Không phải còi xe cứu thương. Cửa thùng mở ra đúng bảy giây, đủ để hai bóng người đẩy một cáng phủ bạt xám lên xe. Ở mép bạt, một bàn tay rơi xuống rồi co lại rất nhẹ.
Không ai trong hẻm nói gì. Minh nghe tiếng mưa, tiếng máy đọc thẻ, tiếng thở của chính mình bị kéo mỏng. Bàn tay trong video không đủ để nhận dạng, nhưng đủ để đập vỡ mọi lời bảo rằng họ chỉ đang đuổi theo đạo cụ. Cô yêu cầu trích xuất bản sao, gửi biển số lên hệ thống nhận dạng và phong tỏa các tuyến ra khỏi đường gom. Tống Nghi phóng to khung hình cuối, giọng lần đầu khàn đi: “Đội trưởng, biển số bị bùn che mất ba số. Nhưng ở góc kính lái có thẻ vào bến xe cũ. Thời hạn hôm nay.” Minh nhìn về phía dãy nhà kho sau bến, nơi đèn vàng còn sáng lác đác trong mưa. Điện thoại của cô rung lên. Một tin nhắn từ số ẩn hiện trên màn hình, chỉ có một câu: ‘Người còn thở không chờ được người đến muộn.’ Minh ngẩng đầu, mắt lạnh xuống. “Tống Nghi, lấy bản đồ bến xe cũ. Lâm Từ, cô đi với tôi. Chúng ta tìm nạn nhân còn thở.”
