Em Gai Toi Khong Phai Mon Hang
Chương 15 - Chương 15: Tiền Ai Đã Nhận
Duy giữ chặt điện thoại trong lòng bàn tay, các khớp ngón trắng ra vì dùng lực quá mức. Câu hỏi của Kha vẫn còn treo giữa phòng khách: người mai tới xem mặt bằng là ai, và tiền còn lại từ Hoàng Gia thật sự đã đi đâu. Cậu ta không trả lời ngay. Mắt Duy đảo qua ông Hợi, qua bà Thu, rồi dừng ở An Nhi như thể mong cô cúi đầu trước, mong căn phòng tự quay về trật tự cũ, nơi chỉ cần nói “vì gia đình” là mọi câu hỏi đều phải ngậm lại.
Nhưng An Nhi không cúi đầu. Cô đứng sau ghế bà Thu, hai tay bấu vào lưng ghế gỗ, giọng nhỏ nhưng rõ: “Anh Duy, nếu khoản tiền đó không liên quan đến em, anh cho anh Kha xem đi.” Một câu rất nhẹ, nhẹ đến mức không giống lời buộc tội, vậy mà mặt Duy lập tức đỏ lên. Kha nhìn em gái, cảm giác nghẹn ở cổ họng lặng xuống một chút. Ít nhất đêm nay, An Nhi đã không còn chỉ đứng ở mép cửa chờ người khác quyết định thay mình.
“Điện thoại của tôi, sao phải cho người khác xem?” Duy bật lại. Ông Hợi cũng cau mày: “Nó lớn rồi, có chút riêng tư. Mày đừng làm như tra phạm nhân.” Kha gật đầu, kéo ghế ngồi xuống như người chuẩn bị làm một việc rất bình thường. “Đúng. Không ai được quyền giật điện thoại của em ấy. Con chỉ hỏi một khoản tiền đang bị đưa vào hồ sơ nợ nhà, dùng để ép An Nhi ký. Nếu Duy không muốn mở điện thoại, sáng mai con sẽ gọi bà Hạnh xác minh tiền cọc, gọi bên làm kệ xác minh khoản ứng trước, rồi yêu cầu Hoàng Gia cung cấp phương thức giải ngân. Cách nào cũng được, chỉ là lâu hơn.”
Duy mím môi. Sự cứng đầu của cậu ta đụng vào một thứ còn cứng hơn: Kha không nổi nóng. Người nổi nóng còn có thể bị chụp mũ là phá nhà, là ghen ghét, là không thương em. Người ngồi đó, bình tĩnh cộng trừ từng khoản, lại khiến mọi lời bào chữa tự lộ khoảng trống. Bà Thu lau nước mắt, khàn giọng: “Duy, con đưa anh xem đi. Nếu con làm ăn thật, giấy trắng mực đen có gì mà sợ.”
Câu ấy làm Duy khựng lại. Có lẽ trong cả căn phòng, người cuối cùng cậu ta nghĩ sẽ nói câu đó là bà Thu. Duy mở khóa điện thoại, nhưng vẫn giữ màn hình trên tay mình. “Xem gì thì nói. Đừng lục lung tung.” Kha không chạm vào điện thoại. Anh chỉ đặt ba tờ giấy thành một hàng: biên nhận Hoàng Gia một trăm tám mươi triệu, giấy cọc mặt bằng năm mươi triệu, phiếu ứng trước kệ và bảng hiệu ba triệu. “Mở app ngân hàng. Tìm giao dịch quanh ngày ký biên nhận.”
Duy mở ứng dụng rất chậm. Lịch sử giao dịch hiện lên từng dòng. Có vài khoản nhỏ: tiền điện, tiền ăn, một giao dịch nhận tám trăm nghìn từ người tên Quang, rồi một dòng nạp tiền với mã dài ngoằng. Duy lướt qua rất nhanh, nhanh đến mức nếu Kha chỉ nhìn bằng mắt thường chắc đã bỏ sót. “Dừng.” Giọng Kha cắt ngang. “Dòng vừa rồi.” Duy cứng người, nhưng vẫn kéo lên lại. Trên màn hình hiện một khoản nhận một trăm tám mươi triệu từ tài khoản mang tên Công ty Dịch vụ Hoàng Gia, sau đó chưa đầy mười phút có hai giao dịch đi: năm mươi triệu rút tiền mặt tại quầy, ba triệu chuyển cho cửa hàng bảng hiệu, và một trăm hai mươi bảy triệu chuyển vào mục ghi chú “nạp ví thanh toán DPay – đại lý trung gian”.
Phòng khách im xuống như bị ai vặn nhỏ âm thanh. Ông Hợi nhìn dòng chữ trên màn hình, miệng động đậy nhưng không nói được câu nào. Duy lập tức giải thích: “Đó là ví của bên lấy hàng. Người ta nhận qua đại lý trung gian, chứ không phải chuyển thẳng. Hàng điện thoại cũ ai cũng làm vậy.” Kha hỏi: “Tên người nhận?” “Anh Nam.” “Họ tên đầy đủ?” “Em nói rồi, anh không biết đâu.” “Số điện thoại?” Duy nuốt khan. “Trong tin nhắn.”
Kha nhìn cậu ta vài giây, rồi lấy điện thoại của mình ra gọi cho Minh Quân. Cuộc gọi được bắt máy sau ba hồi chuông, giọng Minh Quân còn ngái ngủ nhưng vẫn đủ tỉnh để cà khịa: “Nửa đêm gọi tôi thì hoặc là cháy kho, hoặc là nhà ông lại sinh sự. Mong là không phải cả hai.” Kha không cười. “Tôi gửi cậu vài ảnh chụp mã giao dịch. Cậu chỉ cần nhìn cấu trúc, đừng tra gì vượt quyền.” Minh Quân im hai giây, giọng nghiêm hẳn: “Gửi đi.”
Duy lập tức phản ứng: “Anh đưa chuyện nhà mình cho người ngoài xem?” Kha đáp: “Tôi che số tài khoản, chỉ gửi mã giao dịch và nội dung ghi chú. Người ngoài không biết chuyện nhà mình, nhưng người ngoài biết đọc dữ liệu tốt hơn người đang nói dối.” Câu cuối rơi xuống, sắc vừa đủ. Duy định cãi, nhưng An Nhi bỗng nói: “Anh cho anh Kha chụp đi. Em cũng muốn biết.” Lần này cô không run nhiều như trước. Mặt cô vẫn trắng, mắt vẫn đỏ, nhưng có một thứ gì đó đã đứng dậy sau nhiều năm bị ép ngồi yên.
Duy mở tin nhắn với “anh Nam” bằng vẻ miễn cưỡng như đang mở một vết thương. Trong khung chat chỉ có vài câu ngắn ngủi: “Tiền đã qua ví chưa?”, “Mai bên anh Tấn dẫn người tới xem mặt bằng”, “Đừng để lộ với nhà.” Không có báo giá, không có danh sách máy, không có lịch giao hàng. Kha yêu cầu Duy bấm gọi ngay số đó. Duy chần chừ, cuối cùng vẫn bấm. Một giọng máy lạnh tanh vang lên: thuê bao hiện không liên lạc được. Duy cười gượng: “Khuya rồi người ta tắt máy.” Kha hỏi: “Người làm ăn nhận một trăm hai mươi bảy triệu của em mà không có địa chỉ, không có họ tên, không nghe máy, em vẫn thấy bình thường?”
Ông Hợi đập tay xuống bàn, nhưng lực yếu hơn tiếng. “Mày cứ dồn nó thì nó nói thế nào được? Làm ăn ngoài đời không giống sách vở của mày.” Kha nhìn cha. Trong mắt ông Hợi vẫn có thói quen cũ: thấy Duy bị hỏi là muốn che, thấy An Nhi bị đặt lên bàn cân thì bảo con gái chịu một chút. Kha đã từng căm thói quen ấy đến mức muốn bỏ đi lần nữa. Nhưng lúc này, anh chỉ nói: “Làm ăn ngoài đời càng cần biết tiền ai nhận. Vì khi vỡ nợ, người ta không đi tìm sách vở. Người ta tìm người đứng tên.”
Điện thoại Kha rung. Minh Quân gửi lại một tin nhắn, sau đó gọi thẳng. Kha bật loa ngoài. Bên kia, Minh Quân nói nhanh, không đùa nữa: “Tôi không tra dữ liệu ngân hàng, chỉ nhìn mã và format giao dịch ông gửi. Đây không giống chuyển cho nhà cung cấp hàng hóa. Nó là giao dịch nạp ví điện tử qua đại lý thu hộ. Mã cuối có định danh người dùng, không phải mã đơn hàng. Nếu app vẫn còn trên máy, tìm DPay rồi vào lịch sử ví, khả năng thấy được tài khoản hưởng.”
Duy buột miệng: “Máy em không có app đó.” Kha chưa nói gì, Minh Quân đã khô khốc đáp qua loa: “Không có app vẫn nạp được, nhưng muốn rút hoặc chuyển tiếp thì phải có ví định danh. Còn nếu cậu ấy xóa app, tải lại bằng số điện thoại đăng ký là ra. Câu hỏi là số nào.” Duy tắt phụt màn hình. Động tác đó làm mọi thứ rõ hơn cả lời thú nhận. Bà Thu nhìn con trai, môi run lên: “Duy, con xóa rồi à?”
Duy đứng bật dậy. “Con không xóa gì hết! Mọi người bị anh Kha dắt mũi rồi. Anh ấy về đây là để chứng minh nhà này toàn người xấu, chứng minh chỉ có anh ấy sạch sẽ.” Cậu ta chỉ tay về phía Kha, nhưng đầu ngón tay run. “Anh bỏ nhà đi tám năm, bây giờ anh về đòi làm quan tòa. Anh có biết em phải cúi đầu xin từng người để có cơ hội mở cửa hàng không? Anh có biết người ta nhìn em như thằng ăn bám không?”
“Biết bị coi thường không cho em quyền bán em gái.” Giọng Kha thấp xuống. Không lớn, nhưng đủ khiến Duy cứng họng. “Tôi chưa kết luận em lấy tiền làm gì. Tôi đang hỏi tiền đi đâu. Hai chuyện đó khác nhau.” Anh quay sang An Nhi. “Em có muốn dừng không? Nếu em không muốn nghe nữa, anh đưa em vào phòng.” Câu hỏi ấy khiến An Nhi ngẩng lên. Rất lâu rồi, có lẽ chưa ai hỏi cô có muốn tiếp tục nhìn sự thật hay không. Cô siết tay trên lưng ghế, rồi lắc đầu. “Em muốn nghe hết.”
Kha gật đầu. Anh không ép Duy đưa điện thoại nữa. Anh chỉ nói: “Tải lại app DPay bằng số của em. Nếu không phải ví của em, chúng ta dừng ở đây và ngày mai kiểm tiếp với Hoàng Gia.” Duy đứng im. Một phút trôi qua, dài đến mức tiếng quạt trần cũ kêu lạch cạch cũng trở thành bằng chứng. Cuối cùng, dưới ánh mắt của cả nhà, Duy mở kho ứng dụng. Tên app hiện ra trong lịch sử tải về với biểu tượng màu xanh. Cậu ta không thể nói chưa từng có nữa.
Ứng dụng được cài lại. Màn hình yêu cầu số điện thoại. Duy nhập số của mình, nhưng đến bước xác thực thì dừng. “Em quên mật khẩu.” Minh Quân ở đầu dây bên kia thở ra một tiếng. “Bấm quên mật khẩu. Nếu ví định danh đúng số đó, OTP sẽ gửi về máy.” Duy không động. Kha nhìn cậu ta, ánh mắt không có thắng thua, chỉ có sự mệt mỏi lạnh lẽo. “Duy, một trăm hai mươi bảy triệu đó là tiền em nói đã đưa cho người khác. Nếu OTP gửi về máy em, nghĩa là ít nhất tiền đã vào ví đứng bằng số của em.”
Duy vẫn không bấm. Nhưng điện thoại tự sáng lên trước khi cậu ta kịp giấu. Một tin nhắn OTP từ DPay hiện trên màn hình khóa: “Ma xac thuc khoi phuc vi Nguyen Duy…” Phần sau bị che bởi thông báo, nhưng bốn chữ đầu đã đủ làm căn phòng chìm hẳn xuống. Bà Thu buông tay khỏi miệng, nước mắt rơi không thành tiếng. Ông Hợi nhìn Duy như muốn mắng, lại như sợ nếu mắng thì cái gì đó trong nhà sẽ vỡ ra không vá được. An Nhi đứng rất thẳng, mắt nhìn màn hình, sắc mặt trắng đến trong suốt.
Minh Quân nói qua loa, chậm hơn lúc nãy: “Kha, nếu đúng ví định danh theo số đó, thì khoản một trăm hai mươi bảy triệu không biến mất ở người quen nào cả. Nó đã đi qua tài khoản trung gian và vào ví của Duy.” Kha tắt loa, đặt điện thoại xuống bàn. Anh nhìn em trai mình, không quát, không cần quát. “Duy,” anh hỏi, từng chữ rõ ràng, “tiền đã vào ví mang tên em. Vậy người thật sự nhận tiền của An Nhi là ai?”
