Bỏ qua nội dung

Don Hang Khong Nen Mo

Chương 40 - Chương 40: Một Bàn Ăn Rất Rẻ

Chương 40: Một Bàn Ăn Rất Rẻ

Hai mươi phút trong mưa không dài, nhưng đủ để thành phố Nam Lộ biến mọi ánh đèn thành một thứ nước loang lổ trên mặt đường. Quân chạy xe sau An Nhiên một đoạn, không quá gần để nếu cô bị chặn anh còn kịp đổi hướng, cũng không quá xa để mất cô khỏi tầm mắt. Thẻ công trình nằm trong túi áo trong, được anh kẹp giữa hai lớp vải như kẹp một mảnh xương cũ của cha. Điện thoại rung liên tục vì tin nhắn của Hùng báo vị trí xe Minh Thịnh: một chiếc sedan đen bám theo trục chính, không bật xi nhan, không áp sát, chỉ đủ đều để người bị theo dõi biết mình đang bị theo dõi. Quân ghét kiểu dọa ấy. Nó không đập vào mặt, chỉ đặt tay lên gáy, khiến người ta tự cúi xuống trước khi bị ấn.

Quán cơm đêm cạnh cầu vượt Lạc Nam sáng bằng hai bóng tuýp trắng và một biển nhựa đỏ đã bạc chữ. Mưa rơi từ mép mái tôn thành từng sợi nước mảnh, đánh xuống thùng đá, xuống rổ rau sống, xuống mấy đôi dép nhựa của tài xế đang ăn vội trước ca khuya. An Nhiên không vào ngay. Cô đi một vòng quanh quán, nhìn camera ở cửa hàng tiện lợi đối diện, nhìn lối hẻm sau dẫn ra đường gom, nhìn cả tấm gương cầu méo mó treo ở cột điện. Khi quay lại, cô nói nhỏ qua mũ bảo hiểm: “Có hai camera công cộng, một lối ra sau, một tiệm thuốc mở cửa. Không đẹp, nhưng sống được.” Quân nhếch miệng. “Đến mức quán cơm cũng phải xét như hiện trường.” “Tối nay thứ gì có mái che đều có thể thành hiện trường,” cô đáp.

Hùng dựng xe ở mép cầu vượt, không ngồi chung bàn ngay mà gọi một ly trà đá, đứng gần quầy tính tiền như người chờ bạn. Áo mưa của anh nhỏ nước xuống nền, mắt nhìn gương cầu nhiều hơn nhìn thực đơn. Quân hiểu và không gọi anh lại. Từ sau những chuyện Hùng giấu, giữa họ luôn có một khoảng cách đủ cho một câu xin lỗi chưa nói xong. Nhưng tối nay khoảng cách ấy có ích. Một người ngồi bàn, một người giữ cửa, một người nhìn camera, một người cầm thẻ. Một nhóm nghe như đội điều tra, nhìn kỹ lại chỉ là bốn người ướt mưa đến mức chủ quán phải đưa thêm khăn lau ghế miễn phí.

Nguyễn Vy xuất hiện sau họ tám phút. Cô không đi cùng người mặc vest xám, nhưng đi sau cô khoảng hai mươi mét đúng là một người đàn ông mặc áo sơ mi xám dưới áo khoác đen, tay cầm điện thoại, bước chậm như không cần đuổi. Vy kéo ghế ngồi xuống bàn sát tường, mặt trắng hơn ánh đèn tuýp. Cô đặt một túi nilon nhỏ lên bàn, trong đó có một hộp cơm mười lăm nghìn mua ở căn tin Minh Thịnh, đã nguội và bị móp một góc. Quân nhìn hộp cơm rồi nhìn cô. Vy cười mệt: “Tôi không ăn được ở đó nữa. Nhưng vứt đi thì phí.” Câu nói rất rẻ tiền, rẻ đến mức làm cổ họng Quân nghẹn một cái. Anh gọi bốn phần cơm sườn trứng, thêm một đĩa rau luộc. Tổng cộng chưa bằng tiền gửi xe một giờ ở Minh Thịnh Plaza.

An Nhiên đặt điện thoại giữa bàn, màn hình úp xuống, chế độ ghi âm đã bật nhưng không phô trương. “Quy tắc trước,” cô nói. “Không đưa thẻ khỏi tay Quân. Không mở file trên máy lạ nếu chưa tắt mạng. Không ai rời bàn một mình. Vy, cô nói thứ cô có thể chứng minh ngay.” Vy nhìn người đàn ông áo xám ngoài vỉa hè. Anh ta không vào quán, chỉ đứng dưới mái hiên tiệm thuốc, cúi đầu bấm điện thoại. “Tôi có đường dẫn nội bộ, tên thư mục và ảnh scan mờ. Bản rõ phải qua lớp xác thực cũ. Nếu dùng thẻ của anh Quân, hệ thống sẽ nhận mã tuyến D, nhưng vẫn cần mật khẩu cấp hai.” Quân cười khan. “Tức là cô hẹn tôi ra đây để bảo cái khóa này cũng chưa đủ?” “Tôi hẹn anh ra đây để pháp chế không đủ yên tĩnh mà lấy nó khỏi anh,” Vy đáp.

Bàn ăn im xuống một nhịp. Bà chủ quán bưng cơm ra, đặt từng đĩa xuống mặt bàn inox đã xước. Cơm trắng, miếng sườn mỏng, trứng ốp viền cháy, chén canh cải nhiều nước hơn rau. Một bàn ăn rất rẻ. Vậy mà không ai đụng đũa ngay, như thể chỉ cần đưa tay là phá mất một đường cân bằng mong manh. Hùng cuối cùng kéo ghế ngồi xuống cạnh Quân, giọng thấp: “Người áo xám vừa gọi cho ai đó. Xe đen vòng lại hai lần rồi.” Vy cúi đầu nhìn đĩa cơm. “Anh ta tên Lâm. Pháp chế nội bộ. Chuyên làm biên bản tự nguyện.” Quân nhíu mày. “Tự nguyện mà cần chuyên?” Hùng bật ra một tiếng cười rất nhỏ, chua hơn trà đá. “Nghề của họ là làm người ta tự nguyện ký thứ mình không đọc.”

Vy cầm đôi đũa, nhưng chỉ chọc vào miếng trứng. “Mẹ tôi làm tạp vụ cho nhà thầu vệ sinh của Minh Thịnh. Năm ngoái bà làm đổ hóa chất trong kho phụ, thật ra là thùng hóa chất đã rò trước đó. Họ bắt bà ký bảo lãnh nhân sự để giữ việc, nói nếu tôi nghỉ pháp chế hoặc làm lộ tài liệu thì khoản bồi thường sẽ tính vào bà.” Cô nói đều, không khóc, nhưng từng chữ như được gọt mỏng trước khi thả xuống bàn. “Tôi từng nghĩ chỉ cần làm đúng việc, không nhìn sang chỗ khác, họ sẽ để mẹ con tôi yên. Sau đó tôi thấy hồ sơ tuyến D. Thấy tên cha anh bị đặt ở vị trí quá sạch.” Quân nhìn miếng sườn trong đĩa mình, tự nhiên nhớ những bữa cơm cha mang về sau ca đêm, cũng nguội, cũng mỡ đông trên giấy gói, nhưng ông vẫn nói ngon vì mua được rẻ.

Hùng dùng ngón tay miết mép ly trà đá. “Tôi cũng không sạch hơn cô đâu.” Quân quay sang. Hùng không nhìn anh, mắt dính vào mặt bàn inox phản lại bóng đèn trắng. “Hồi trước có mấy đơn giao sim, phong bì, điện thoại cũ. Người nhận đổi liên tục. Tôi biết nó không bình thường, nhưng lúc đó xe tôi hỏng máy, con bé nhà tôi sốt, app thưởng chuyến đêm cao. Tôi tự bảo mình chỉ giao hàng, không hỏi.” Anh nuốt một hơi, giọng khàn đi. “Đến khi thấy số điện thoại rác đó xuất hiện trong chuyện của cậu, tôi mới biết cái câu ‘chỉ giao hàng’ có thể đẩy người khác xuống hố.” Quân muốn nói một câu nặng. Nó đã nằm sẵn trên lưỡi, sắc và đúng. Nhưng An Nhiên nhìn anh, không van xin, chỉ nhắc bằng mắt rằng sự thật cũng cần chỗ để người sống quay đầu. Anh cắm đũa vào cơm, rồi rút ra. “Anh nợ tôi câu khác. Không phải ở đây.” Hùng gật đầu, vai chùng xuống. “Ừ.”

Người áo xám bước vào đúng lúc ấy. Anh ta không giống kẻ bắt người trong phim. Tóc gọn, giày sạch, mùi nước mưa lẫn mùi nước hoa văn phòng. Anh ta đi tới bàn, đặt một tờ tiền năm trăm nghìn xuống cạnh đĩa rau luộc. “Cô Vy, trưởng bộ phận đang tìm cô. Mọi người ăn xong thì để tôi thanh toán.” Cách anh ta gọi “mọi người” nghe lịch sự đến mức Quân thấy buồn nôn. An Nhiên ngẩng lên trước khi Quân kịp động. “Anh thanh toán cho ai?” Người áo xám nhìn cô. “Tôi không nghĩ đây là chuyện của chị.” An Nhiên lật điện thoại lên, màn hình đang mở camera sau, khung hình lấy trọn mặt anh ta và tờ tiền trên bàn. “Giờ thì có thể là chuyện của rất nhiều người. Anh đang mời một nhân viên quay lại công ty lúc ngoài giờ, sau khi cô ấy báo sợ bị ép ký biên bản. Anh muốn nhắc lại tên và chức vụ cho rõ âm thanh không?”

Một vài tài xế ở bàn bên quay đầu. Bà chủ quán dừng tay múc canh. Người áo xám không đổi sắc mặt, nhưng bàn tay đặt trên ghế Vy khựng lại. Quân đặt thẻ công trình xuống lòng bàn tay mình, không đưa ra, chỉ để lớp nhựa cũ ló dưới ngón cái. “Tôi không biết anh chức gì,” anh nói, giọng thấp, “nhưng nếu anh chạm vào cô ấy, tôi sẽ gọi công an bằng số của tôi, chị ấy sẽ gửi video bằng số của chị ấy, còn anh Hùng ngoài kia sẽ chạy theo xe anh bằng cái xe cà tàng nhưng rất lì. Một bàn cơm rẻ thôi, đừng làm nó đắt lên.” Hùng ở cạnh quầy tính tiền giơ ly trà đá như xác nhận phần “rất lì” mà không thấy buồn cười. Người áo xám nhìn quanh quán, nhìn camera cửa hàng tiện lợi phía đối diện, rồi thu lại tờ tiền. “Các người không hiểu mình đang đụng vào đâu.” Vy cuối cùng ngẩng đầu. “Tôi hiểu. Tôi chỉ không muốn ký thêm một tờ giấy nói rằng mình tự nguyện nữa.”

Anh ta rời quán, nhưng không đi xa. Chiếc sedan đen vẫn nằm dưới dạ cầu, đèn hậu đỏ như hai con mắt mệt. Vy thở ra một hơi dài đến mức vai cô run nhẹ. An Nhiên tắt camera nhưng không tắt ghi âm. “Bây giờ tới phần chứng minh.” Vy mở túi xách, lấy ra một đầu đọc thẻ nhỏ và một chiếc điện thoại cũ đã tháo sim. “Tôi chuẩn bị máy sạch. Không mạng. Chỉ có bản cache của cổng Legal Archive và ảnh scan mờ. Nếu thẻ nhận đúng, nó sẽ hiện tên hồ sơ. Không tải được bản rõ ở đây, nhưng đủ để biết tôi không bịa.” Quân không giao thẻ. Anh tự cắm thẻ vào đầu đọc, tay vẫn giữ một nửa thân thẻ như giữ cổ tay của quá khứ. Màn hình điện thoại đen vài giây, rồi hiện một dòng chữ xanh cũ kỹ: D-OP/07-LK – Operational Liability Annex. Bên dưới là ba mục bị khóa, mỗi mục chỉ có tên tệp và ngày tạo. Một trong số đó mang ngày trước tai nạn đúng mười một ngày.

Quân nghe tiếng mưa, tiếng thìa chạm bát, tiếng xe trên cầu vượt, nhưng tất cả lùi ra sau dòng ngày tháng ấy. An Nhiên cúi sát màn hình, chụp lại bằng điện thoại của cô từ một góc đủ thấy cả thẻ trong tay Quân và bát cơm còn nguyên trên bàn. Hùng chửi rất khẽ, lần này không phải vì sợ mà vì hiểu. Vy chỉ vào mục thứ hai. “Đây là bản sau. Còn bản trước nằm ở mục đầu. Muốn mở phải nhập mật khẩu cấp hai.” Ô nhập mật khẩu hiện lên, trống trơn, lạnh lùng. Quân thử nuốt, nhưng cổ họng khô như có bụi tầng hầm mắc lại. Anh nhìn bàn ăn bốn đĩa cơm rẻ tiền, nhìn Hùng, Vy, An Nhiên, rồi nhìn ra ngoài nơi người pháp chế của Long vẫn đứng dưới mưa. Lúc đó anh hiểu Minh Thịnh không chỉ chạm vào cha mình. Nó đã chạm vào mẹ của Vy, vào những chuyến xe của Hùng, vào bài viết An Nhiên từng không thể giữ, vào từng người nghèo phải ký một chữ “tự nguyện” để đổi lấy một bữa cơm yên. Và ngay giữa bàn ăn rất rẻ ấy, hệ thống hỏi anh một mật khẩu mà có lẽ chỉ cha anh từng biết.