Bỏ qua nội dung

Don Hang Khong Nen Mo

Chương 5 - Chương 5: Giá Của Im Lặng

Chương 5: Giá Của Im Lặng

Mười phút nữa, tôi gửi địa chỉ. Câu đó còn nằm trong tai Quân khi cuộc gọi tắt phụp. Màn hình điện thoại trở về nền đen loang nước, phản chiếu khuôn mặt anh dưới mái tôn cổng Đông Minh Thịnh Plaza: tóc bết mưa, môi tái, mắt đỏ vì thiếu ngủ và vì tức. Trong túi áo, USB bạc và tấm thẻ công trình cấn vào xương sườn như hai mảnh kim loại nóng. Trịnh Khải không hỏi anh có cái gì. Hắn biết. Hắn cũng không cần quát tháo, vì chỉ cần đọc đúng tên mẹ anh là đủ khiến cả thành phố Nam Lộ bỗng hẹp lại bằng một cái cổ áo bị siết.

Tin nhắn đến đúng phút thứ chín. Địa chỉ là một quán cà phê mở đêm trên đường Hòa Bình, cách phòng khám Tân Hòa chưa tới ba con phố. Bên dưới có thêm một dòng: Đi một mình. Đừng mang đồ vào chỗ đông camera. Quân nhìn dòng chữ đó rồi bật cười khô. Người có tiền đúng là chu đáo, dặn người ta tránh camera cứ như nhắc đội mũ bảo hiểm. Anh nhét điện thoại vào túi, khởi động xe. Máy nổ hụt hai lần mới chịu sống, tiếng pô khàn khàn như một ông già bị gọi dậy đi làm ca ba. Quân kéo mũ áo thấp xuống, liếc gương chiếu hậu. Sau lưng chỉ có mưa, đèn đường và cái logo Minh Thịnh vẫn sáng lạnh ở nóc tòa nhà.

Anh không chạy thẳng đến điểm hẹn. Quân vòng qua hai con hẻm, dừng trước một tiệm tạp hóa đóng cửa để kiểm tra lại gương, rồi mới rẽ vào đường Hòa Bình. Mấy kỹ năng này không có trong app đào tạo shipper, nhưng sau vài năm chạy đêm, anh biết khi nào một chiếc xe phía sau chỉ đang cùng đường, khi nào nó đang học thuộc biển số của mình. Đêm nay, may cho anh hoặc chưa đến lượt anh, không có xe nào bám quá ba khúc cua. Chỉ có cái cảm giác bị nhìn vẫn đeo sau gáy, dai như mùi áo mưa ẩm.

Quán cà phê nằm dưới tầng trệt một tòa nhà cũ, bảng hiệu đèn vàng chớp tắt nửa chữ. Bên trong vắng, chỉ có cô nhân viên đang gục cạnh máy pha và một người đàn ông mặc sơ mi xám ngồi trong góc khuất, trước mặt là ly nước chưa chạm môi. Trịnh Khải ngoài đời giống đúng giọng nói của hắn: sạch sẽ, vừa đủ lịch sự để người nghèo tự thấy mình lấm lem trước khi kịp ghét. Hắn đứng lên khi Quân bước tới, đưa tay ra như đang đón đối tác. Quân nhìn bàn tay đó, rồi kéo ghế ngồi xuống.

“Tôi tưởng shipper bọn tôi chỉ cần giao hàng, không cần bắt tay nghiệm thu.” Quân nói.

Khải thu tay về rất tự nhiên, không hề ngượng. “Anh Quân đúng là nhanh miệng như hồ sơ mô tả.”

“Hồ sơ nào? Hồ sơ tài khoản bị khóa hay hồ sơ mẹ tôi đi lấy thuốc?”

Nụ cười của Khải mỏng đi một chút, nhưng giọng vẫn êm. “Tôi hiểu anh đang khó chịu. Tối nay có vài sai sót vận hành. Một đơn hàng bị giao lệch, một món đồ không nên rơi vào tay người ngoài, và một tài khoản bị hệ thống đánh dấu quá nhanh. Những chuyện đó đều có thể sửa.”

Quân nhìn ly nước của hắn. Đá đã tan một nửa mà mặt bàn vẫn khô, chứng tỏ hắn ngồi chưa lâu hoặc quán này lau bàn tốt hơn đời lau nợ cho anh. “Sửa kiểu gì? Mở lại app, xóa khiếu nại, rồi tặng tôi mã giảm giá mua trà sữa cho bớt tổn thương?”

Khải đặt một phong bì màu kem lên bàn. Không dày kiểu tiền mặt, mà phẳng, cứng, giống hồ sơ. “Trong này có hai thứ. Một là cam kết phía khách hàng rút khiếu nại, xác nhận anh chỉ là người giao nhầm trong tình huống địa chỉ bị lỗi. Hai là đề nghị hỗ trợ thiện chí. Ba trăm triệu. Chuyển khoản hoặc tiền mặt, tùy anh.”

Ba trăm triệu. Con số đó rơi xuống giữa bàn nghe không ồn, nhưng trong đầu Quân nó đập một cái rất mạnh. Ba trăm triệu là tiền thuốc của mẹ trong nhiều tháng, là khoản Cường đang dí, là tiền phòng, tiền xăng, tiền để anh thở mà không phải tính từng nghìn lẻ. Nó còn là một khoảng cách ngắn đến căn nhà cũ mà anh từng đứng ngoài cổng nhìn như nhìn người thân đã bị bán đi. Quân ghét mình vì đã tính nhanh như vậy. Ghét hơn vì biết nếu Khải nói con số này một ngày trước, trước khi anh nhìn thấy thẻ công trình của cha, có lẽ anh đã hỏi chuyển khoản mất bao lâu.

Anh kéo phong bì về phía mình, nhưng không mở ngay. “Đổi lại?”

Khải gật đầu, như thể rất hài lòng vì cuộc nói chuyện bắt đầu đi đúng quy trình. “Anh giao lại toàn bộ vật trong hộp. USB, giấy tờ, thẻ ra vào công trình. Anh ký xác nhận đã hoàn trả tài sản giao nhầm và cam kết không sao chép, không phát tán, không liên hệ báo chí hoặc bên thứ ba liên quan đến nội dung trong đó. Chuyện tài khoản app sẽ được xử lý trong sáng mai. Mẹ anh vẫn lấy thuốc bình thường. Chủ nợ của anh cũng sẽ bớt nhiệt tình.”

Quân ngẩng lên. “Anh biết cả Cường?”

“Tôi biết những thứ cần biết để bảo vệ khách hàng của mình.”

“Khách hàng của anh là ai? Người nhận nhầm hộp, Minh Thịnh, hay cái thang máy đã nuốt cha tôi mười hai năm trước?”

Lần đầu tiên, Khải không trả lời ngay. Quán cà phê có tiếng máy lạnh kêu rì rì, tiếng mưa thưa ngoài mái hiên và tiếng cô nhân viên trở mình sau quầy. Cái im lặng của Khải không phải vì bất ngờ; nó giống người chọn con dao nào ít để lại dấu nhất. “Anh Phạm Minh Quân,” hắn nói chậm hơn, “tôi khuyên anh đừng biến một tai nạn lao động cũ thành lý do phá đời mình hiện tại. Cha anh đã mất. Điều anh cần bảo vệ bây giờ là người còn sống.”

Bàn tay Quân dưới gầm bàn siết lại. Anh thấy lại mẹ ngồi bên bếp điện nhỏ, cắt viên thuốc làm đôi để uống cho tiết kiệm, thấy cái mũ bảo hộ nứt của cha nằm trong thùng giấy cũ mà anh chưa bao giờ dám mở ra nhìn lâu. Khải nói đúng ở chỗ độc ác nhất: người chết không cần tiền thuốc, người sống thì cần. Chính vì vậy câu nói đó mới khiến Quân muốn hất ly nước vào mặt hắn. Nhưng anh không làm. Người nghèo mất bình tĩnh trước người có luật sư thường chỉ giúp bên kia tiết kiệm công sức.

Quân mở phong bì. Bên trong là một bản thỏa thuận hai trang, chữ nhỏ, câu dài, nhiều từ nghe như đi làm bằng vest: tự nguyện, hoàn trả, không khiếu kiện, không tiết lộ, không gây thiệt hại uy tín. Ở cuối trang thứ hai có chỗ ký tên anh và một dòng xác nhận: Người giao hàng thừa nhận đã giữ tài sản ngoài phạm vi đơn giao trong thời gian không được ủy quyền. Quân đọc dòng đó hai lần. Rồi anh đặt giấy xuống, đẩy lại cho Khải.

“Hay thật. Ba trăm triệu mua im lặng, tặng kèm một cái dây tự buộc cổ.”

Khải nhìn anh, ánh mắt vẫn dịu nhưng đáy mắt đã lạnh. “Đó là ngôn ngữ pháp lý tiêu chuẩn.”

“Tiêu chuẩn của ai? Của người viết hay người bị viết thành kẻ trộm?” Quân nghiêng người về trước. “Tôi ký cái này, mai anh mở app cho tôi chạy lại. Mốt nếu cần, anh lôi giấy ra nói tôi từng giữ tài sản trái phép. Đẹp. Sạch. Lúc đó tôi có kêu oan thì cũng như shipper kêu khách bom hàng: hệ thống ghi nhận, đời không hoàn tiền.”

Khải cười nhẹ. “Anh thông minh hơn tôi nghĩ.”

“Đừng khen. Tôi dễ tưởng thật.” Quân đứng dậy, cầm phong bì nhưng không rời tay khỏi mặt bàn. “Tôi cần tiền, cần app mở, cần mẹ tôi không bị người lạ gọi tên. Nhưng tôi không ký nhận mình ăn cắp chỉ để anh tiện đóng hồ sơ. Muốn lấy đồ, anh đưa biên bản rõ ràng, có người chứng kiến, có xác nhận app sai địa chỉ và có cam kết không động đến mẹ tôi.”

“Anh đang mặc cả với người có thể giúp anh.”

“Không. Tôi đang mặc cả với người đã khóa tài khoản tôi trước khi hỏi tôi có đói không.” Quân nhìn thẳng vào Khải. “Khác nhau nhiều lắm.”

Điện thoại của Khải rung. Hắn liếc màn hình rất nhanh, nhanh đến mức người bình thường có thể bỏ qua. Quân không bình thường trong đêm nay nữa. Anh thấy khóe miệng Khải hạ xuống một chút. Hắn úp điện thoại lại, giọng mềm như cũ. “Anh Quân, tôi nói thật. Anh không có nền để đấu. Không tiền, không luật sư, không bằng chứng đầy đủ, không ai bảo đảm người tự xưng là K đứng về phía anh. Cái anh đang có có thể là chứng cứ, cũng có thể là mồi. Nếu anh mở USB sai chỗ, người gặp rắc rối đầu tiên không phải Minh Thịnh.”

Quân nhớ câu dặn của K, nhớ tiếng người áo đen trong cầu thang, nhớ các khung camera nhiễu ở phòng bảo vệ. Anh ghét việc Khải lại đúng thêm một phần. USB có thể là mồi. Thẻ công trình có thể quan trọng hơn. Và anh, một thằng shipper tài khoản vừa bị khóa, đang ôm cả hai như ôm một cục than chưa biết cháy về phía nào. Nhưng càng nghe Khải nói, anh càng chắc một điều: nếu những thứ đó vô dụng, Khải đã không ngồi đây lúc gần sáng để mua sự im lặng của anh bằng tiền đủ trả nợ.

“Tôi cần thời gian.” Quân nói.

“Anh có đến sáu giờ sáng.” Khải đáp. “Sau đó khiếu nại sẽ chuyển cấp. Hồ sơ gian lận của anh có thể được gửi sang bộ phận pháp chế app. Anh biết đấy, thủ tục thì chậm, nhưng khi đã muốn nhanh, nó nhanh hơn xe anh nhiều.”

Quân cầm mũ bảo hiểm. “Sáu giờ sáng thì phòng khám Tân Hòa mở cửa.”

Khải không phủ nhận. Hắn chỉ nhìn Quân bằng vẻ gần như tiếc. “Vậy anh càng nên chọn trước khi mẹ anh ra đường.”

Quân rời quán trước khi mình thật sự lao vào đấm người. Ngoài hiên, mưa đã ngừng, nhưng mặt đường còn bóng nước. Anh lên xe, chạy một đoạn rồi mới dừng dưới gầm cầu vượt, mở điện thoại bằng ngón tay lạnh cứng. Có một tin nhắn mới từ số của Khải, không chữ. Chỉ một tấm ảnh. Trong ảnh, mẹ anh mặc áo khoác nâu cũ, tay xách túi vải đi ngang sạp rau ở chợ Tân Hòa. Bà cúi đầu chọn mớ cải, hoàn toàn không biết phía sau, cách ba gian hàng, có một người đội mũ lưỡi trai đen đang đứng quay mặt về phía bà.

Quân phóng to ảnh đến khi hạt ảnh vỡ ra. Chiếc mũ đó giống chiếc mũ anh đã thấy trong hành lang tầng mười hai. Dưới ảnh, một tin nhắn thứ hai hiện lên: Sáu giờ sáng. Đừng để mẹ anh trả giá thay cho sự cứng đầu của anh.

Trong khoảnh khắc ấy, thành phố vừa tỉnh dậy bằng tiếng xe rác và tiếng người bán hàng mở sạp. Còn Quân chỉ nghe thấy một tiếng rất nhỏ trong đầu mình, như cạnh thẻ công trình cấn vào da: im lặng cũng có giá. Nhưng cái giá đó, lần này, có thể không chỉ tính bằng tiền.