Bỏ qua nội dung

Don Hang Khong Nen Mo

Chương 3 - Chương 3: Hộp Không Khóa

Chương 3: Hộp Không Khóa

“Anh đã mở chưa?”

Câu hỏi đó làm Quân đứng chết giữa chiếu nghỉ tầng sáu. Mưa vẫn đập ngoài những ô kính hẹp của buồng thang, nhưng trong tai anh chỉ còn tiếng nhiễu từ đầu dây bên kia và nhịp tim mình đập như có ai gõ nhầm cửa. Anh nhìn xuống bàn tay trống không. Chiếc hộp xám vừa rời khỏi tay anh chưa tới mười phút, còn tiền đơn vẫn nằm trên app như một dòng chữ tử tế giả vờ. Nếu đây là một vụ khách than giao nhầm bình thường, người ta sẽ hỏi “anh giao cho ai”, “anh có lấy lại được không”, hoặc cùng lắm là “anh đền nổi không”. Không ai hỏi trước tiên rằng anh đã mở chưa, trừ khi thứ trong đó quan trọng hơn cả chuyện mất hàng.

“Chưa,” Quân đáp, giọng khô khốc. “Tôi còn chưa kịp thở. Anh là K thật à?”

Đầu dây bên kia im một nhịp rất ngắn. “Tôi đặt đơn. Tôi ghi phòng trực 17B-08. Tôi không nhắn B-17-08. Anh quay lại ngay.”

“Quay lại để làm gì? Gõ cửa xin lỗi anh trai áo đen đó rằng em giao nhầm, anh trả hộp lại cho em nha? Nghe hợp lý ghê.” Quân nói nhanh, phần vì sợ, phần vì nếu không cà khịa một câu, anh sẽ nghe rõ mình đang run. “Anh biết tên tôi, người kia cũng biết tên tôi. App xác nhận rồi. Tôi mà quay lại, có khi thành trộm đêm ở chung cư cao cấp. Món này tôi không có bảo hiểm.”

“Nếu hắn đã lấy được thứ cần lấy, hắn sẽ bỏ phần còn lại.” Giọng K thấp xuống, gấp nhưng cố giữ bình tĩnh. “Anh chỉ cần kiểm tra. Đừng mở nếu hộp còn nguyên. Nếu hộp đã bị mở, lấy những gì còn lại ra khỏi đó. Nhớ chụp lại cửa, số phòng, tình trạng hộp. Pin anh còn bao nhiêu?”

Quân liếc màn hình. Sáu phần trăm. Con số đỏ nhìn anh bằng vẻ mặt của một người chủ nợ nhỏ tuổi nhưng rất nghiêm khắc. Anh nghiến răng. “Sáu. Đủ để tôi nghe thêm vài lời khuyên sống còn trước khi máy tắt.”

“Đừng dùng thang máy. Đi thang bộ lên lại. Camera hành lang tầng mười bảy có hoạt động không?”

“Hồi nãy chấm đỏ không sáng.”

Đầu dây bên kia bật ra một tiếng thở rất khẽ, không rõ là nhẹ nhõm hay tuyệt vọng. “Vậy nhanh lên. Nếu gặp bảo vệ, nói anh bỏ quên biên nhận. Đừng nói đến tôi.”

Cuộc gọi tắt trước khi Quân kịp chửi. Anh đứng thêm hai giây, rồi quay đầu chạy ngược lên. Cầu thang thoát hiểm Minh Thịnh Plaza không dành cho người đã chạy xe cả ngày, chân anh nặng như bị nhúng vào xi măng ướt. Mỗi tầng đi qua, bảng số bằng kim loại lạnh lẽo lướt ngang mắt anh: 7, 8, 9. Đến tầng mười, phổi anh bắt đầu rát. Đến tầng mười hai, điện thoại rung một lần, app hiện thông báo tiền đơn đang chờ kiểm tra hệ thống. Hai chữ “kiểm tra” lúc này nghe như cái bẫy có dấu mộc đỏ.

Anh dừng ở tầng mười bảy, áp tai vào cửa thoát hiểm. Bên ngoài yên tĩnh. Không tiếng bước chân, không tiếng thang máy, không tiếng người đàn ông kia gọi điện báo đã xong việc. Quân mở hé cửa, chỉ đủ để một mắt nhìn ra. Hành lang vẫn vàng nhạt, sạch đến mức đáng ghét. Camera góc trần vẫn là một mắt đen không chớp đỏ. Căn B-1708 nằm cuối đoạn rẽ, cánh cửa đóng, nhưng không kín hẳn. Mép cửa hở một đường mỏng, tối như vết cắt.

Quân nuốt khan. Anh không phải người tốt đến mức sẵn sàng lao vào rắc rối để cứu thế giới. Anh chỉ là thằng shipper vừa giao nhầm hàng, app có thể khóa tài khoản, khách có thể khiếu nại, chủ nợ có thể ghé chợ của mẹ anh sáng mai để hỏi thăm bằng cái giọng khiến cả sạp rau bên cạnh cũng im. Nếu anh bỏ đi, mọi thứ sẽ thành lỗi của anh. Nếu anh quay lại, có thể mọi thứ vẫn thành lỗi của anh, chỉ là có thêm cơ hội bị đánh dấu trong camera nào đó. Đời đúng là hào phóng, luôn cho người nghèo nhiều lựa chọn tệ để khỏi mang tiếng độc ác.

Anh bật máy ảnh, chụp nhanh số phòng B-1708, chụp camera góc trần, chụp app đang hiện đơn đã xác nhận. Màn hình tụt còn năm phần trăm. Quân gõ cửa ba tiếng, không mạnh nhưng đủ vang trong hành lang. Không ai trả lời. Anh gọi: “Anh ơi, em shipper hồi nãy. Em bỏ quên biên nhận.”

Im lặng. Cánh cửa tự trôi vào trong thêm một chút, như thể nó chưa từng được khóa.

Quân không bước ngay vào. Anh dùng mũi giày chặn cửa, cúi nhìn khe sáng bên trong. Không có dép, không có thảm, không có mùi người ở. Căn hộ tối om, chỉ có ánh đèn hành lang đổ lên sàn gạch bóng. Trên nền, cách cửa chưa đến một mét, chiếc hộp xám nằm nghiêng bên cạnh một mảnh băng keo bị cắt gọn. Không phải bị xé vội. Bị cắt. Đường cắt thẳng đến mức làm Quân nhớ vết sẹo trắng trên cổ tay người đàn ông áo đen.

Anh chụp thêm một tấm. Rồi anh cúi xuống kéo hộp ra ngoài bằng hai đầu ngón tay, cố không chạm vào nhiều hơn mức cần thiết. Nắp hộp bật lên rất dễ. Không khóa, không niêm phong chìm, không cơ chế bí mật như trong phim. Chỉ là một cái hộp nhẹ, được bọc kỹ để khiến người giao cảm thấy nó quan trọng, rồi được bỏ lại như vỏ bánh sau khi có người ăn phần nhân.

Bên trong còn một lớp mút đen bị nhấc lệch. Một khe hình chữ nhật trống trơn in dấu vật gì đó đã được lấy ra. Khe bên cạnh vẫn giữ một USB màu bạc, loại nhỏ, không nhãn, lạnh dưới ánh đèn. Dưới USB là một túi nylon mỏng đựng vài tờ giấy gấp tư và một tấm thẻ nhựa cũ. Quân chưa lấy ra ngay. Anh nhìn vào căn hộ lần nữa. Cửa ban công đóng, rèm chưa treo, bếp sạch trống, trên tường còn dấu băng keo của chủ đầu tư. Căn B-1708 không giống nơi có người ở. Nó giống một cái miệng mở ra chỉ để nuốt hộp rồi nhả lại phần xương.

Điện thoại anh rung. Số ẩn lại gọi. Quân bắt máy, mắt vẫn nhìn hành lang. “Hộp bị mở rồi. Người biến mất. Căn này trống.”

“Còn gì?”

“Một USB. Giấy. Một cái thẻ.”

“Lấy hết ra khỏi tòa nhà. Đừng đọc ở đó.”

“Anh nói nghe dễ như lấy hành lá miễn phí ở quán bún.” Quân hạ giọng. “Thứ bị lấy là gì?”

Lần này K im lâu hơn. Xa xa, thang máy dịch vụ kêu đinh một tiếng. Quân lập tức đóng nắp hộp, nhét USB và túi nylon vào túi áo trong, để hộp rỗng lại sát mép cửa như cũ rồi đứng dậy. Đầu dây bên kia nói rất nhỏ: “Một bản sao. Không đủ để cứu ai. Đủ để giết nhầm người.”

Quân không thích câu đó. Không ai nên nói chữ giết qua điện thoại với một người đang mặc áo mưa rẻ tiền và còn năm phần trăm pin. Anh lùi về phía cửa thoát hiểm, tim đập dồn khi nghe tiếng bước chân từ đầu hành lang. Một người lao công đẩy xe lau sàn xuất hiện ở khúc rẽ, cúi đầu, tai đeo tai nghe, không nhìn về phía anh. Quân ép mình đi bình thường. Người càng sợ càng dễ diễn thành tội phạm; cái này anh học được sau nhiều lần bị bảo vệ soi túi vì giao đồ ăn khuya.

Vào lại buồng thang, anh đóng cửa thật khẽ rồi chạy xuống. Đến tầng mười ba, điện thoại báo còn ba phần trăm. K vẫn chưa tắt máy. “Ra cổng Đông. Tôi sẽ gửi điểm gặp mới.”

“Không,” Quân nói. Câu đó bật ra trước cả khi anh kịp tính. “Anh muốn hàng thì hiện mặt, hoặc ít nhất nói tôi đang cầm cái gì. Tôi vừa bị anh và một ông áo đen chơi trò đổi địa chỉ trong chính cái tòa từng nuốt cha tôi. Đừng bắt tôi đóng vai nhân viên giao sự thật miễn phí.”

Đầu dây bên kia lặng đi. Chỉ còn tiếng nhiễu và một hơi thở bị nén. “Cha anh tên Phạm Văn Đạt?”

Quân khựng chân. Tầng mười một. Con số trên tường mờ đi trong mắt anh một thoáng. Không khí trong buồng thang bỗng hẹp lại, hẹp như ngày người ta đưa giấy báo tai nạn về nhà anh, ghi lỗi cá nhân bằng thứ chữ máy in thẳng thớm đến vô tình.

“Ai nói với anh?” Quân hỏi. Giọng anh lúc này không còn khô nữa, mà lạnh.

“Trong túi đó có thẻ công trình. Anh xem mặt sau.”

Điện thoại tắt phụt. Màn hình đen. Quân đứng giữa cầu thang, tay mò vào túi áo trong. Túi nylon mỏng run theo đầu ngón tay anh, hoặc chính tay anh run. Anh kéo tấm thẻ nhựa ra dưới ánh đèn xanh lét của biển thoát hiểm. Thẻ đã cũ, góc mòn, dây đeo bị cắt mất. Mặt trước in logo Minh Thịnh Plaza phiên bản mười hai năm trước. Mặt sau có một mã công trình, một dòng chữ “Kỹ thuật hiện trường”, và tên người được in bằng mực đã phai nhưng vẫn đủ rõ để đâm thẳng vào mắt anh: Phạm Văn Đạt.

Ở dưới thêm một dòng thời gian ra vào cuối cùng, lem nhẹ vì ẩm: 23:41. Quân nhớ trong hồ sơ tai nạn của cha, giờ rơi được ghi là 23:30. Mười một phút không dài. Với app giao hàng, nó chỉ đủ để bị trừ điểm vì chậm. Với một người chết, mười một phút có thể là cả phần sự thật bị ai đó cắt khỏi hộp rồi mang đi.

Dưới tầng, cửa thoát hiểm vang lên một tiếng mở. Quân siết tấm thẻ trong tay, ngẩng đầu nhìn khoảng tối bên dưới.