Chương 74: Một Cái Nắm Tay Không Lên Hot Search
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 74: Một Cái Nắm Tay Không Lên Hot Search
Tô Mạn bảo tôi đổi áo khoác trước khi ra khỏi căn hộ. Chiếc áo màu be lúc chiều đã lọt vào mấy tấm ảnh hành lang, nên trợ lý của cô ấy đưa cho tôi áo khoác xám rộng, mũ lưỡi trai đen và khẩu trang không logo. Tôi nhìn người trong gương bị bọc lại thành một bóng mờ không có tên. Điện thoại dự phòng sáng trên mặt tủ giày, đồng hồ đếm ngược nhảy xuống 61:31:09. Bên dưới là tin nhắn số lạ: Thấy chưa, ai đứng cạnh cô cũng sẽ bị thiêu. Tôi đưa màn hình cho Tô Mạn. Cô ấy chỉ chụp lại, đồng bộ vào thư mục chứng cứ, rồi nói: “Đừng trả lời. Người muốn cô đẩy đồng minh đi xa nhất đang ở ngay trong câu này.”
Thang máy cư dân không dùng được nữa. Ban quản lý cử một nhân viên kỹ thuật dẫn chúng tôi đi qua cửa thoát hiểm sau phòng rác, xuống hai tầng bằng cầu thang sắt rồi vòng sang thang hàng. Mỗi cánh cửa mở ra đều có tiếng bản lề rất khẽ, nhưng trong đêm ấy, âm thanh nào cũng giống tiếng ống kính bật sáng. Tôi đi giữa Tô Mạn và trợ lý pháp lý, tay nắm chặt dây túi đến đau nhói. Đời trước, tôi từng trốn khỏi đám phóng viên bằng lối sau khách sạn Vân Lam, cuối cùng vẫn bị một tấm ảnh mờ chụp nghiêng kết án thêm một lần. Từ đó tôi biết, trong thế giới của họ, mờ cũng là bằng chứng, im lặng cũng là thú nhận, chạy trốn cũng là có tội.
Lối kỹ thuật phía đông mở ra một khoảng sân hẹp sau tòa nhà. Mưa đã nhỏ hơn, chỉ còn bụi lạnh trên nắp thùng điện và mặt đường xi măng. Trợ lý của Tô Mạn nhìn máy tính bảng, xác nhận ba tài khoản livestream chính đã bị chặn khỏi khu dân cư nhưng vẫn bám theo xe của Hạ Trầm Chu ngoài đường lớn. Một dòng tin mới hiện lên: “Kính Hải bị yêu cầu phản hồi vì dùng luật sư đe dọa truyền thông.” Tôi nhìn câu đó, ngực như bị ai đặt lên một cục đá ướt. Anh chỉ nói họ không được xâm phạm nhà tôi, vậy mà đến lượt anh bị kéo thành kẻ có tội.
“Xe của em không đi chung xe của Hạ tổng.” Tô Mạn nói. “Ít nhất trước khi ra khỏi bán kính camera tòa nhà, không có bất kỳ khung hình nào để họ viết câu chuyện thay em.” Tôi gật đầu. Một chiếc xe bảy chỗ màu tối dừng sát cửa kỹ thuật, đèn trong xe tắt, kính phủ phim đen. Khi cửa đóng lại, căn hộ, giấy nguyền rủa, tiếng chuông cửa và những chiếc micro dưới mưa đều bị đẩy ra ngoài một lớp kính. Nhưng điện thoại trong tay tôi vẫn nóng lên từng giây, nhắc tôi rằng không có cánh cửa nào thật sự đóng được dư luận ở ngoài.
Tô Mạn ngồi ở ghế phụ, quay xuống đưa cho tôi một túi hồ sơ mỏng. “Camera nội bộ, người lạ vào thang máy, livestream, ảnh hành lang gốc, và tin nhắn đe dọa. Đêm nay không phản ứng công khai, nhưng không có nghĩa là không làm gì.” Tôi mở túi, nhìn những tờ giấy được đánh số theo phút. Từng cái bấm chuông, từng câu hỏi ép hàng xóm đều bị kéo về đúng hình dạng của nó: hành vi, thời điểm, nguồn phát, hậu quả. Tô Mạn luôn có cách biến sự nhục nhã thành hồ sơ. Có lẽ vì vậy tôi mới không sụp xuống khi đọc những dòng chửi anh trên mạng.
Xe vòng qua một đoạn hầm thấp nối với bãi gửi xe của tòa nhà bên cạnh. Ở cuối hầm, một chiếc xe khác đỗ im trong bóng tối. Tôi nhận ra biển số phụ của Kính Hải trước khi cửa sau mở ra. Hạ Trầm Chu ngồi trong đó, áo sơ mi vẫn còn vệt nước ở vai, tóc trước trán ướt một mảng nhỏ, cổ tay phải có vết đỏ mảnh như bị cạnh micro quệt qua. Anh không nhìn điện thoại. Anh nhìn tôi trước, ánh mắt trầm đến mức tiếng mưa bên ngoài cũng nhỏ lại. Tô Mạn mở cửa xe của tôi, nhưng không giục. “Năm phút. Không có camera ở góc này, nhưng tôi vẫn không khuyến khích hai người tạo thêm tư liệu cho bất kỳ kẻ rảnh rỗi nào.”
Tôi xuống xe. Hầm kỹ thuật có mùi bê tông ẩm, dầu máy và nước mưa. Không có đèn livestream, không có micro, không có bình luận chạy qua màn hình. Chỉ có một người vừa đứng trước cả thành phố để nói rằng nhà của tôi không phải nơi họp báo, đang ngồi lặng trong bóng tối như chưa từng làm chuyện gì đáng kể. Tôi dừng ngoài cửa xe, hỏi: “Anh có biết họ đang chửi anh thế nào không?” Hạ Trầm Chu đáp rất ngắn: “Biết.” “Kính Hải thì sao?” “Đang gọi.” “Vậy sao anh không nghe?” Anh im một nhịp, rồi nói: “Vì em đang ở đây.”
Câu đó không giống lời tỏ tình, nhưng chính vì vậy nó đánh trúng tôi. Nếu anh nói rằng không sao, rằng anh có thể giải quyết mọi thứ, tôi sẽ lập tức lùi lại, vì tôi quá quen với những người nhân danh bảo vệ để biến tôi thành món nợ. Anh chỉ nói một sự thật nhỏ: tôi đang ở đây, nên anh để điện thoại yên trong vài phút. Màn hình úp xuống trên ghế vẫn liên tục rung. Một cái giá khác đang được tính ngoài lớp kính này.
“Họ nhắn rằng ai đứng cạnh tôi cũng sẽ bị thiêu.” Tôi nói. “Tôi biết.” “Vậy anh còn đứng?” Hạ Trầm Chu nhìn ra đầu hầm, nơi bóng bảo vệ lướt qua rồi biến mất sau cột bê tông. “Đời trước, có lẽ tôi đã nghĩ đứng xa một chút mới là cách giảm thiệt hại. Tôi đợi đủ bằng chứng, đợi thời điểm, đợi một cơ hội không làm tình hình tệ hơn. Kết quả là khi tôi chắc chắn mình nên bước ra, đã không còn ai để nghe nữa.” Tim tôi co lại. “Nhưng đời này khác. Anh không cần dùng danh tiếng của mình để trả nợ.”
“Anh không trả nợ bằng em.” Anh ngẩng lên. “Và cũng không trả nợ bằng chính mình. Anh đứng ở đó vì những người kia đã vượt ranh giới. Nếu hôm nay người bị chặn cửa không phải em, anh vẫn nên nói câu đó. Chỉ là vì đó là em, anh càng không thể giả vờ không nhìn thấy.” Tôi muốn phản bác, nhưng cổ họng bỗng nghẹn lại. Trên mạng, họ đang cố biến mọi thứ anh làm thành dục vọng, giao dịch, bao che, tư bản. Còn ở đây, trong hầm xe ẩm và tối, lời giải thích của anh lại sạch đến tàn nhẫn. Anh không cướp quyền chiến đấu của tôi. Anh chỉ không để tôi bị đẩy ra khỏi quyền được an toàn trước khi trận chiến bắt đầu.
Một tiếng động nhỏ vang lên phía đầu hầm. Nhân viên kỹ thuật đang kéo cửa sắt, ánh đèn điện thoại quét qua sàn rồi tắt ngay khi bảo vệ nhắc nhở. Chỉ một luồng sáng rất ngắn, vậy mà cơ thể tôi đã căng lên như bị kéo về đêm Vân Lam. Tôi lùi nửa bước theo bản năng. Hạ Trầm Chu không đưa tay giữ tôi. Anh chỉ đặt tay mình lên mép cửa xe, cách tôi một khoảng rất gần nhưng không chạm. Anh vẫn nhớ. Sau tất cả những lần chúng tôi cãi nhau vì hai chữ bảo vệ, anh đã học cách không kéo tôi về phía anh chỉ vì tôi đang run.
Chính tôi là người đưa tay ra. Ban đầu chỉ là đầu ngón tay chạm vào mu bàn tay anh, nhẹ đến mức nếu có camera thật, nó cũng chỉ là một điểm mờ không ai đọc được. Nhưng không có camera ở đây. Không có tiêu đề. Không có bình luận hỏi tôi dựa vào đàn ông đến bao giờ. Hạ Trầm Chu khựng lại rất khẽ. Rồi anh xoay tay, để lòng bàn tay mở ra dưới tay tôi, không nắm chặt trước, không ép tôi ở lại. Quyền quyết định vẫn nằm ở phía tôi. Tôi đặt tay mình vào tay anh. Một cái nắm tay không lên hot search hóa ra lại nặng hơn mọi tuyên bố công khai.
“Lạc Tinh Miên.” Anh gọi tên tôi rất khẽ. Tôi ngước lên. “Em không cần đẩy anh ra để chứng minh em độc lập.” Tôi cười nhạt, nhưng mắt lại nóng. “Còn anh cũng không được đứng cạnh tôi để chứng minh anh không giống đời trước.” Anh nhìn tôi thật lâu. “Được.” Chỉ một chữ, nhưng tôi biết anh nghe hiểu. Giữa chúng tôi từng có quá nhiều im lặng sai nghĩa. Đêm nay, im lặng cuối cùng cũng có một hình dạng khác: không phải bỏ mặc, mà là ở lại đủ gần để người kia biết mình có thể đưa tay ra bất cứ lúc nào.
Điện thoại của Tô Mạn rung lên. Cô ấy nhìn màn hình, sắc mặt không đổi nhưng giọng nhanh hơn một chút. “Hết năm phút. Xe lạ ở đầu đường phụ vừa quay lại lần thứ hai. Chúng ta tách nhau ngay.” Tôi buông tay theo phản xạ. Hạ Trầm Chu cũng buông rất nhanh, nhanh đến mức không để tôi cảm thấy mình bị níu. Anh đứng dậy khỏi xe, chắn một phần ánh sáng từ đầu hầm, nhưng không bước gần hơn. “Em đi với Tô Mạn. Anh sẽ đi đường khác.” Tôi nhìn cổ tay anh, nhìn vết đỏ mảnh ấy, rồi nói: “Đừng để họ đốt anh vì tôi.”
“Họ không đốt được một người nếu người đó không tự nhận mình là tro.” Anh nói. Câu ấy rất giống Hạ Trầm Chu: lạnh, ngắn, gần như không biết an ủi. Nhưng tôi lại thấy trong ngực mình có thứ gì đó lặng lẽ hạ xuống. Anh không hứa sẽ thắng, không nói sẽ làm cả mạng xin lỗi, không bảo tôi trốn sau lưng anh. Anh chỉ nói anh không phải tro. Còn tôi, người đã từng bị thiêu rụi bởi bình luận và ánh đèn, lần đầu tiên trong đêm nay tin rằng có lẽ mình cũng không phải tro nữa. Trước khi quay lại xe, tôi đưa anh một chiếc khăn giấy sạch. “Lau tóc đi. Camera ngoài kia rất thích phóng đại sự chật vật của người khác.” Anh nhận lấy. “Đây là chỉ đạo hình ảnh?” “Là chứng cứ tôi vẫn còn lý trí.”
Khi tôi ngồi lại vào xe, đồng hồ đếm ngược còn 61:18:44. Tô Mạn gửi cho tôi bản ghi chú pháp lý mới, kèm một dòng riêng: Đêm nay không có ảnh hai người. Tốt. Không có cái nắm tay nào lên hot search. Không ai biết tôi đã run ra sao khi bước qua hầm tối, cũng không ai biết Hạ Trầm Chu đã để tay mình mở ra, chờ tôi tự quyết định. Nhưng có những thứ không cần công khai mới tồn tại. Giống như bằng chứng gốc nằm trong ổ cứng chưa tung ra. Giống như im lặng 72 giờ không phải nhận tội. Giống như một cái nắm tay riêng tư có thể giữ một người không rơi xuống vực mà không cần biến thành biểu diễn.
Xe bắt đầu rời khỏi bãi phụ. Qua kính sau, tôi thấy xe của Hạ Trầm Chu đi hướng ngược lại, chậm rãi nhập vào màn mưa mỏng. Tin nhắn số lạ không xuất hiện thêm, nhưng tôi biết người đứng sau nó sẽ không dừng. Họ muốn tôi sợ đến mức tự cắt hết dây neo quanh mình. Họ muốn tôi chứng minh lời họ nói là đúng: ai đứng cạnh tôi cũng sẽ bị thiêu. Tôi úp điện thoại xuống, nghe tiếng bánh xe lăn qua vũng nước nông, rồi nghe giọng Hạ Trầm Chu trong tin nhắn thoại anh vừa gửi trước khi tách đường. Chỉ có một câu, rất thấp, rất ngắn, như đặt vào lòng bàn tay tôi thứ hơi ấm còn sót lại: “Không cần vội tin anh. Anh sẽ đợi.”
