Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 73: Anh Đứng Trước Ống Kính

Chương 73: Anh Đứng Trước Ống Kính

Từ khe rèm rất hẹp, tôi nhìn thấy Hạ Trầm Chu đứng dưới màn mưa bụi. Ánh đèn livestream hắt lên mặt anh một màu trắng lạnh, làm đường nét vốn đã trầm lặng càng giống một vết cắt giữa đám đông hỗn loạn. Những chiếc micro lập tức chĩa tới như gai nhọn. Người cầm máy chen lên, người mở điện thoại đọc bình luận trực tiếp, tiếng shutter rơi dày đến mức tôi có cảm giác không phải anh đang bước vào một cuộc phỏng vấn, mà đang bước vào một trận mưa khác, trận mưa làm bằng ánh sáng và ác ý.

Tô Mạn đứng sau tôi, một tay vẫn giữ điện thoại đang gọi cảnh sát khu vực, tay còn lại đặt nhẹ lên cổ tay tôi. “Đừng xuống.” Cô ấy nói. Tôi không quay đầu. “Em biết.” Hai chữ ấy bình tĩnh hơn tôi tưởng. Chỉ cần tôi xuất hiện bên cạnh anh lúc này, tất cả giấy dán trên cửa, tất cả tin nhắn đe dọa, tất cả việc giả danh giao hàng sẽ bị đẩy xuống dưới một tiêu đề dễ bán hơn: Lạc Tinh Miên nửa đêm được nhà đầu tư hộ tống. Họ không cần sự thật phức tạp. Họ cần một khung hình đủ đơn giản để treo cổ hai người.

Dưới lối vào tầng hầm, Hạ Trầm Chu không đi về phía thang máy. Anh đứng ngay trước vạch bảo vệ vừa kéo tạm bằng dây chắn, không giơ tay che camera, cũng không để trợ lý đẩy ai ra. Anh chỉ nhìn qua một vòng những ống kính đang chen sát vào mình, rồi nói: “Tôi chỉ nói một lần.” Giọng anh không lớn, nhưng micro bắt được rõ đến lạ. Đám đông vì câu mở đầu ấy mà yên đi trong một nhịp ngắn, giống như bản năng săn mồi cũng biết dừng lại trước con mồi không chạy trốn.

“Đây là khu dân cư, không phải nơi họp báo.” Anh nói tiếp. “Việc giả danh giao hàng để lên tầng, dán giấy lên cửa căn hộ, bấm chuông từng nhà để hỏi đời tư, tụ tập chặn lối hầm và phát tán ảnh trong khu vực cư trú đều đã vượt qua phạm vi tác nghiệp truyền thông. Camera tòa nhà, danh sách ra vào, nội dung livestream và tin nhắn đe dọa sẽ được bảo toàn để giao cho luật sư và cơ quan chức năng. Ai có bằng chứng về vụ việc của Lạc Tinh Miên, hãy nộp cho nơi có thẩm quyền. Ai chỉ có suy diễn, xin tự chịu trách nhiệm với từng câu mình nói ra.”

Một phóng viên lập tức chen lời: “Hạ tổng, anh xuất hiện ở đây có phải vì anh và Lạc Tinh Miên thật sự có quan hệ đặc biệt không? Nếu không, tại sao anh lại bảo vệ cô ấy vào lúc này?” Câu hỏi đó rơi xuống đúng nơi họ muốn. Bình luận trên màn hình điện thoại của tôi chạy nhanh đến mức chữ chồng lên chữ. Có người reo lên như vừa bắt được chứng cứ. Có người mỉa mai: “Không phải bao nuôi thì là gì?” Hạ Trầm Chu không đổi sắc, chỉ cụp mắt một giây, như đang đặt câu hỏi đó vào đúng ngăn tủ nó thuộc về.

“Câu hỏi này không liên quan đến việc các anh đang chặn lối hầm của một tòa nhà có cư dân sinh sống.” Anh đáp. “Tôi không thay Lạc Tinh Miên thanh minh, cũng không yêu cầu công chúng tin cô ấy vô điều kiện. Tôi chỉ nhắc lại điều tối thiểu: một người bị cáo buộc có quyền im lặng để thu thập chứng cứ, có quyền thông qua luật sư trả lời, và có quyền không bị truy đến cửa nhà lúc nửa đêm. Quyền im lặng không phải lời nhận tội. Quyền được biết sự thật cũng không bao gồm quyền xâm phạm đời sống riêng của người khác.”

Tôi nghe thấy hơi thở của mình rất nhẹ. Đời trước, từng có rất nhiều người hỏi vì sao tôi không nói, vì sao không livestream khóc, vì sao không quỳ xuống cầu xin họ tin tôi. Khi đó tôi không biết phải nói thế nào, cũng không còn ai đứng ra nói hộ tôi rằng im lặng không phải tội. Nhưng lúc này, Hạ Trầm Chu đã nói câu ấy trước hàng trăm nghìn đôi mắt đang chờ anh lỡ lời. Anh nói không thay tôi thanh minh. Cũng chính vì vậy, từng chữ của anh mới không giống chiếm quyền phát ngôn của tôi, mà giống một đường ranh được vẽ xuống mặt đất ướt.

Tô Mạn thấp giọng nói: “Rất tốt. Anh ấy không nói về đúng sai của scandal, chỉ nói về quyền và ranh giới.” Cô ấy gửi nhanh mấy tin nhắn cho trợ lý pháp lý, rồi quay sang bảo vệ trẻ. “Ghi lại thời điểm Hạ tổng yêu cầu đám đông rời khỏi khu vực cư trú. Những người vẫn tiếp tục chặn lối sau cảnh báo này đều phải được đánh dấu.” Bảo vệ gật đầu. Trong một đêm mọi thứ bị biến thành màn trình diễn, hồ sơ là thứ duy nhất kéo hiện thực trở lại mặt đất.

Dưới kia, một blogger giơ điện thoại lên cao, cố hét át tiếng mưa: “Hạ tổng nói như vậy có phải đang dùng quyền lực tư bản để bịt miệng truyền thông không? Chúng tôi chỉ thay người xem hỏi sự thật!” Hạ Trầm Chu quay sang hướng đó. Lần này ánh mắt anh lạnh hơn. “Quyền lực không phải câu cảnh báo pháp lý trước camera.” Anh nói. “Quyền lực là đưa hàng chục ống kính đến trước nhà một người vào ban đêm, ép hàng xóm của cô ấy trở thành áp lực, rồi gọi đó là thay công chúng hỏi sự thật. Nếu anh cho rằng mình không sai, hãy giữ nguyên bản livestream này. Đừng xóa.”

Câu cuối cùng khiến vài người phía sau lập tức cúi đầu nhìn màn hình. Trợ lý của Tô Mạn quay máy tính bảng về phía tôi. Trên đó là danh sách ba tài khoản livestream đang được ghi lại toàn bộ, kèm thời gian bắt đầu, góc quay và bình luận ghim. Một trong ba tài khoản có logo phụ của Hắc Kính. Tôi nhìn dấu hiệu nhỏ ấy, bỗng thấy nực cười. Lương Hách từng kiếm tiền bằng cách bắt người khác sống chết trước ống kính. Bây giờ, chính ống kính hắn đặt ra lại bắt đầu ghi lại đường lui của hắn.

Nhưng đám đông không vì vài câu nói của Hạ Trầm Chu mà tan đi. Họ chỉ đổi cách tấn công. Một giọng nữ vang lên từ mé trái khung hình: “Nếu cô Lạc không làm gì sai, vì sao không tự mình xuống nói? Cô ấy trốn sau luật sư, bây giờ lại trốn sau anh. Anh có nghĩ việc anh xuất hiện càng chứng minh quan hệ giữa hai người không trong sạch không?” Tôi nhận ra cách đặt câu nửa châm ngòi nửa kết án ấy. Hắc Kính rất thích kiểu đó: dùng “có nghĩ” để bọc một lời buộc tội, dùng “công chúng nghi ngờ” để hợp pháp hóa ý đồ của mình.

Hạ Trầm Chu im lặng trong hai giây. Rồi anh nói: “Người đang cần tự chứng minh mình có tư cách ở đây không phải Lạc Tinh Miên.” Anh nhìn thẳng vào cụm camera trước mặt. “Là những người đã đi theo cư dân vào thang máy, là người dán giấy lên cửa, là tài khoản đăng ảnh hành lang riêng tư trước khi ban quản lý cho phép, và là người gửi tin nhắn đe dọa nói sẽ chờ đến khi hàng xóm chịu không nổi. Tôi không quan tâm các anh gọi đó là tác nghiệp, hóng chuyện hay chính nghĩa. Từ thời điểm này, tất cả đều là chứng cứ.”

Căn hộ bỗng yên đến mức tôi nghe được tiếng mưa đập vào cửa kính. Tin nhắn số lạ kia vẫn nằm trong điện thoại tôi, lạnh ngắt, chưa được xóa. Điều khiến tôi nghẹn lại không phải vì anh biết tin nhắn ấy, mà vì anh không dùng nó để kích động thương hại cho tôi. Anh chỉ đặt nó vào đúng vị trí: một hành vi đe dọa cần được ghi nhận, không phải một đoạn bi kịch để câu lòng trắc ẩn.

Đúng lúc ấy, tiếng còi xe cảnh sát khu vực vang lên ở xa. Ban quản lý tòa nhà cũng đưa thêm bảo vệ xuống, yêu cầu những người không phải cư dân lùi khỏi lối hầm. Một vài phóng viên lập tức quay camera sang lực lượng chức năng, miệng vẫn nói rất nhanh về “áp lực từ phía Kính Hải”. Người xem trên livestream tăng chứ không giảm. Tôi nhìn con số nhảy lên từng nghìn một, đột nhiên hiểu ra cái giá của việc đứng trước ống kính: anh có thể chặn họ khỏi cửa nhà tôi, nhưng không thể chặn họ khỏi việc viết lại ý nghĩa hành động của anh.

Tôi mở điện thoại, gõ bốn chữ gửi cho Hạ Trầm Chu: Đừng nói thêm. Tin nhắn hiện đã gửi. Trên màn hình livestream, anh cúi mắt nhìn điện thoại một thoáng. Mưa làm tóc trước trán anh hơi ướt, cổ áo sơ mi sẫm màu hơn lúc mới xuống xe. Sau đó, anh khóa màn hình, lùi nửa bước, nhường vị trí cho bảo vệ và cảnh sát khu vực lập lại lối đi. Không thêm một câu bảo vệ tôi. Không thêm một chữ khiến dư luận có thể cắt ra làm bằng chứng tình cảm. Anh đã bước vào tâm bão, nói điều cần nói, rồi dừng ở ranh giới không cướp mất chiến trường của tôi.

Tô Mạn nhìn tôi. “Mười phút nữa chúng ta rời bằng thang hàng xuống lối kỹ thuật phía đông. Anh ấy mua cho em khoảng trống, không phải đáp án.” Tôi gật đầu. Dưới kia, đám đông bắt đầu tản ra khỏi lối hầm, nhưng camera vẫn không tắt. Chúng chỉ chuyển hướng theo Hạ Trầm Chu khi anh bước sang bên cạnh xe, giống đàn chim đen đổi cành nhưng không rời khỏi khu rừng.

Tôi kéo rèm lại. Căn hộ trở về nửa tối, nhưng điện thoại trong tay tôi sáng đến chói mắt. Hot search mới leo lên ngay dưới tên tôi: Hạ Trầm Chu đứng ra bảo vệ Lạc Tinh Miên. Sau đó là một tiêu đề khác sắc hơn, bẩn hơn: Kính Hải dùng pháp lý dọa truyền thông. Bình luận chia làm hai dòng, nhưng dòng chửi anh chạy nhanh hơn. “Tưởng anh ta sạch, hóa ra cũng chỉ là tư bản che mỹ nhân.” “Phóng viên hỏi vài câu đã dọa kiện, chắc chắn có vấn đề.” “Lạc Tinh Miên giỏi thật, cha ruột bị kéo ra rồi, giờ đến đàn ông cũng bị cô ta kéo xuống nước.” Giữa những câu đó, thỉnh thoảng có người nói không nên chặn nhà, không nên quấy rối cư dân, nhưng tiếng nói ấy quá nhỏ, vừa hiện lên đã bị chìm xuống.

Đồng hồ đếm ngược trên điện thoại dự phòng vẫn tiếp tục chạy: 61:43:52. Chúng tôi còn hơn sáu mươi mốt giờ trước khi tung tầng bằng chứng đầu tiên, nhưng cái giá đã bắt đầu được tính lên từng người đứng gần tôi. Số lạ gửi thêm một tin nhắn mới, ngắn đến ác độc: Thấy chưa, ai đứng cạnh cô cũng sẽ bị thiêu. Tôi không trả lời. Tôi chỉ nhìn màn hình đang cuộn qua tên anh, lần đầu tiên thấy rõ ngọn lửa mà tôi từng đứng trong đó đã bắt đầu liếm sang người khác.