Bỏ qua nội dung

Ba Muoi Ngay Khong Tieu Tien

Chương 31 - Chương 31: Lần Đầu Không Chạy Trốn

Chương 31: Lần Đầu Không Chạy Trốn

Vy không trả lời Duy ngay. Câu “họ biết tao đang gặp mày” treo giữa tiếng máy photocopy và mùi mực nóng như một sợi dây căng ngang cổ họng. Cô nhìn màn hình điện thoại, nhìn tiêu đề email lạ, rồi nhìn Duy. Cậu cũng đang nhìn cô bằng vẻ mặt của người vừa nhận ra mình không chỉ bán một đoạn chat, mà có thể đã bán cả vị trí đứng của người từng tin mình. Một phần rất nhỏ trong Vy muốn đứng bật dậy, chạy khỏi quán, chạy khỏi cái USB trong túi, chạy khỏi mọi thứ có chữ VayVui dính vào. Nhưng khoảnh khắc đó, cô lại nghe tiếng đồng hồ trong đầu mình nhắc: tám giờ mười bảy, cô còn bốn mươi ba phút để gọi cho cô Tâm.

“Mày về trước,” Vy nói, giọng khô đến mức chính cô cũng thấy lạ. “Về đâu?” Duy bật hỏi. “Về chỗ nào có mạng ổn định, gửi toàn bộ bản gốc cho tao. File nào từ điện thoại thì giữ nguyên, đừng đổi tên, đừng nén lung tung. Chuyển khoản thì xuất lịch sử giao dịch, không chụp mỗi màn hình đẹp. Tường trình thì viết theo giờ, theo ngày, ai nhắn trước, ai trả tiền, ai yêu cầu cắt câu nào. Tao cần sự thật, không cần văn chương hối lỗi.” Duy mấp máy môi. “Còn email kia?” Vy cất điện thoại vào túi. “Tao sẽ tự đọc. Từ giờ, thứ duy nhất mày làm đúng là đừng làm thêm thứ gì sai.”

Duy đứng lên, ôm bìa hồ sơ rỗng. Trước khi đi, cậu còn quay lại, mắt đỏ vì thiếu ngủ hoặc vì sợ. “Vy, nếu họ hỏi tao, tao nói gì?” Vy đáp: “Nói mày đang bận trả giá. Nếu chưa biết trả bằng gì, bắt đầu bằng im lặng và không xóa chứng cứ.”

Khi bóng Duy khuất sau dòng xe trước chợ, Vy mới nhận ra hai tay mình lạnh buốt. Cô mở email lạ, nhưng không bấm vào tệp đính kèm ngay. Người gửi dùng một địa chỉ mới tạo, không tên, không chữ ký. Nội dung chỉ có ba dòng: “Nguyễn Bảo Duy không phải người duy nhất đưa nguồn. Bài 11 giờ không còn là chat nữa. Nếu cô định tự cứu, hãy nói trước phần cô từng sai, vì lát nữa họ sẽ nói thay cô.” Bên dưới là một ảnh chụp mờ của bảng kế hoạch nội dung, trong đó có dòng “MHV phase 2 – hồ sơ nợ / lịch sử vay / quảng cáo cũ”. Không có logo, không có tên người lập bảng, nhưng đủ để dạ dày Vy thắt lại.

Cô đóng email, không tải tệp. Đây có thể là bẫy: một người lạ thả chút hoảng loạn đúng lúc cô đang có bằng chứng chưa kiểm chứng, để cô vội đăng một bài tố cáo đầy lỗ hổng. Nếu cô làm vậy, VayVui chỉ cần chỉ ra cô cẩu thả. Vy nhìn bóng mình trên cửa kính quán photocopy: nhợt nhạt, tóc buộc lệch, túi vải căng lên vì mấy tờ giấy vừa có giá vừa có gai. Cô bỗng hiểu ra: chạy trốn không phải lúc nào cũng là bỏ đi. Đôi khi chạy trốn là đăng thật nhanh một thứ nghe mạnh mẽ để khỏi phải nói câu nhục nhã nhất trước.

Câu nhục nhã nhất của cô không phải “tôi bị hại”. Câu đó, nếu nói đủ nhiều, vẫn có thể khiến người ta thương. Câu nhục nhã nhất là: “tôi từng góp tay vào chuyện khiến người khác bị hại.”

Tám giờ hai mươi sáu, Vy gọi cô Tâm. Tiếng chuông kéo dài đến hồi thứ sáu mới có người bắt máy. “Cô nghe đây. Vy hả?” Giọng cô Tâm vẫn đều đều, kiểu đều của người đã nhắc tiền thuê quá nhiều lần nên không còn muốn dùng cảm xúc cho việc đó nữa. Vy đứng sát mép hiên, nhường chỗ cho một bác xe ôm vào photo giấy tờ, rồi nói thẳng: “Dạ, con chưa có đủ tiền phòng hôm nay. Con xin lỗi vì để cô phải nhắc nhiều lần. Con không xin cô bỏ qua. Con muốn xin cô cho con hạn đến trưa mai, và con sẽ gửi cô một cam kết viết rõ số tiền, ngày trả, nếu trễ thì con tự dọn đi theo đúng thỏa thuận.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây. “Mấy lần trước con cũng nói sắp có tiền,” cô Tâm đáp. Không nặng lời, nhưng còn đau hơn mắng. Vy nhắm mắt. “Dạ. Mấy lần trước con nói vòng vo. Lần này con nói thẳng. Hôm nay con có một khoản công việc đang chờ thanh toán, nhưng con không lấy cái đó làm lý do để cô tin. Con xin thêm một ngày để xử lý đúng, không vay app, không mượn nóng. Nếu cô không đồng ý, con sẽ về dọn đồ trước chiều.”

Cô Tâm thở dài. “Con tưởng dọn đi là hết nợ à?” “Dạ không. Nợ vẫn là nợ. Con sẽ ký giấy.” Lần này, cô im lâu hơn. Vy tưởng mình đã mất phòng thật. Trong khoảnh khắc ấy, nỗi sợ cũ lại ngóc đầu dậy, sợ vali bị kéo ra hành lang, sợ hàng xóm nhìn, sợ mẹ biết, sợ cư dân mạng có thêm một cảnh quay để cười. Nhưng cô không nói thêm câu nào để làm mềm lòng cô Tâm. Cô đã sống quá lâu bằng những câu làm người khác mềm lòng rồi.

“Trưa mai,” cô Tâm nói cuối cùng. “Chín giờ sáng con gửi giấy cam kết qua Zalo cho cô. Trưa mai không có tiền, con tự thu xếp. Với lại, Vy này, cô không cần con quay clip xin lỗi cô hay gì hết. Nhà cô không phải sân khấu.” Câu cuối khiến mặt Vy nóng lên. “Dạ. Con hiểu.” “Hiểu thì sống cho đàng hoàng. Cô cúp đây.”

Cuộc gọi kết thúc lúc tám giờ ba mươi tám. Vy không thấy nhẹ nhõm. Cô chỉ thấy một cái hẹn mới được đóng dấu lên lưng, nhưng đó là cái hẹn cô tự nói ra, bằng giọng thẳng, không lách. Cô vẫn bị dí vào tường, nhưng ít nhất lần này cô biết bức tường nằm ở đâu.

Vy gửi cho cô Tâm một tin nhắn ngắn xác nhận, rồi mở ứng dụng ghi chú. Ngón tay cô dừng trên màn hình rất lâu trước dòng đầu tiên. Trước đây, mỗi khi viết caption, cô luôn tìm câu mở đẹp. Một câu vừa đủ buồn, vừa đủ sang, vừa đủ khiến người khác lưu lại. Hôm nay cô viết: “Tôi từng vay tiền để giữ một hình ảnh không thật.” Nhìn câu ấy trên nền trắng, Vy thấy nó xấu, trần, không có filter nào cứu nổi. Cô xóa đi chữ “từng”, rồi lại gõ lại. Không phải vì cô muốn làm nhẹ lỗi, mà vì cô cần chính xác. Cô từng vay, và cô vẫn đang trả. Sự thật không cần bị bóp thành dao để đâm mình, nhưng cũng không được đánh phấn cho giống hoa.

Cô không viết bài tố VayVui. Cô chỉ mở một timeline: ngày nhận quảng cáo cũ, số tiền được trả, nội dung cô đã nói trong video, lý do cô gỡ video, khoản nợ tiêu dùng của chính mình, những điều cô biết lúc đó và những điều cô cố tình không muốn biết. Cô viết rằng mình không có quyền đóng vai nạn nhân sạch. Cô viết rằng có dấu hiệu dữ liệu và nội dung riêng tư của cô bị khai thác, nhưng phần đó đang được kiểm chứng và cô sẽ không gọi tên bất kỳ tổ chức nào khi chưa có đủ chứng cứ. Cô viết rằng nếu có ai từng tin lời quảng cáo cũ của cô rồi vay tiền, cô không xin họ tha thứ bằng một câu xin lỗi rẻ tiền; cô sẽ công khai cách mình sửa sai, từng việc một.

Đến chín giờ mười, Vy chuyển ghi chú thành kịch bản video. Không nhạc nền. Không góc mặt đẹp. Không câu “mong mọi người hiểu cho”. Cô mượn ông chủ quán photocopy một góc tường trắng, đổi lại sẽ viết miễn phí cho quán một mẫu bài tuyển cộng tác viên in ấn. Ông chủ hỏi: “Cháu quay bán hàng à?” Vy đặt điện thoại lên chồng giấy A4. “Dạ, cháu quay trả nợ. Loại này chắc khó chốt đơn hơn bán hàng.”

Lần quay đầu tiên hỏng vì giọng cô run. Lần thứ hai hỏng vì cô vô thức cười ở một câu không nên cười. Lần thứ ba, Vy nhìn thẳng vào camera và để mặt mình xấu đúng mức nó đang xấu. “Tôi là Mai Hạ Vy. Tôi đang sống thử thách ba mươi ngày không tiêu tiền, nhưng thử thách này không làm tôi sạch hơn quá khứ của mình.” Câu mở đầu đi qua cổ họng như một viên thuốc không có nước. Cô kể chậm. Có chỗ dừng lại để thở. Có chỗ mắt đỏ lên, nhưng cô không cắt. Khi nói đến video quảng cáo VayVui cũ, cô không dùng chữ “bị lừa”. Cô nói: “Tôi đã nhận tiền để nói về một sản phẩm mà chính tôi chưa đủ tỉnh táo để hiểu hết hậu quả. Sự thiếu tỉnh táo đó không vô tội chỉ vì tôi cũng đang nợ.”

Mười giờ ba mươi bảy, video được đăng. Trong ba phút đầu, không có gì xảy ra ngoài vài lượt xem nhích lên chậm chạp. Vy ngồi dưới hiên, bụng đói đến mức hơi đau, nhưng không dám rời đi vì điện thoại cần bắt Wi-Fi của quán. Rồi bình luận đầu tiên xuất hiện: “Lại diễn.” Bình luận thứ hai: “Ít nhất lần này nói thẳng.” Bình luận thứ ba dài hơn, của một tài khoản cô không quen: “Tôi từng vay vì xem video kiểu ‘tự thưởng’. Không biết có phải của chị không, nhưng cảm ơn vì không giả vờ mình trắng.” Những dòng chữ hiện lên không chữa lành được gì ngay lập tức. Chúng chỉ mở một khe nhỏ để không khí lọt vào.

Mười giờ năm mươi hai, Lục An nhắn: “Đã xem. Phần chưa có chứng cứ, em không nói quá. Tốt.” Vy nhìn chữ “tốt” cụt ngủn ấy, khóe mắt bỗng cay một cách vô lý. Anh không khen cô dũng cảm, không nói sẽ đứng về phía cô, cũng không biến một video xin lỗi thành cảnh lãng mạn. Chỉ một câu kiểm tra logic, đúng kiểu Lục An. Vy gõ “cảm ơn”, rồi xóa. Cuối cùng cô gửi: “Em vẫn còn phải trả giá.” Một lúc sau, An đáp: “Ừ. Nhưng lần này em đang tự cầm hóa đơn.”

Mười giờ năm mươi tám, video được chia sẻ nhanh hơn. Một blogger nhỏ viết rằng lời xin lỗi không xóa được quảng cáo cũ, nhưng đáng nghe hơn kiểu thanh minh sạch trơn. Vy đọc mà không biết nên buồn hay mừng. Có lẽ cả hai. Lần đầu tiên, sự chú ý của người khác không hoàn toàn giống một đám cháy; nó giống một căn phòng ồn ào, nơi vẫn có người chịu ngồi xuống nghe hết câu.

Đúng mười một giờ, điện thoại rung mạnh. Thông báo từ “Tin Thành Phố” hiện lên trên màn hình: “Hồ sơ cũ của Mai Hạ Vy: không chỉ là vài lời xin lỗi.” Ảnh đại diện bài viết là một góc bảng sao kê nợ được che vụng về, nhưng Vy nhận ra ngay dãy số hợp đồng ở mép ảnh. Máu trong người cô lạnh xuống. Video của cô đang được chia sẻ tích cực, nhưng ván tiếp theo đã bắt đầu. Và lần này, thứ bị đem ra bán không còn là đoạn chat nữa.