Chương 22 - Chương 22: Người Bạn Biết Quá Nhiều
Chương 22: Người Bạn Biết Quá Nhiều
Vy trả lời bình luận của Hà My bằng một câu ngắn đến mức cô phải đọc lại ba lần: ‘Chị không quay. Nếu một ngày chị cần kể chuyện này, chị sẽ hỏi em trước, và em có quyền từ chối.’ Gửi xong, cô úp điện thoại xuống mặt bàn nhựa của sạp cô Lan. Chợ cũ đã lên đèn, ánh sáng vàng bám trên mái tôn, trên thùng xốp, trên tấm bìa carton ghi ‘hết hàng’. Tám mươi nghìn trong túi áo mỏng như một lời hứa còn thiếu rất nhiều số không, nhưng ít nhất nó không phải tiền đi vay.
Cô Lan vừa dọn mấy chai mắm me vừa liếc cô. ‘Trả lời ai mà mặt như nuốt nguyên trái cóc vậy?’ Vy bật cười nhỏ. ‘Một bạn từng bị con làm tổn thương.’ Cô Lan gật gù. ‘Vậy đừng trả lời hay quá. Người bị tổn thương không cần văn hay, cần con đừng làm lại.’ Lời khuyên ấy không có nhạc nền, không có filter, nhưng đập vào tai chắc hơn mọi câu quote Vy từng lưu.
Ba sạp bên cạnh bắt đầu gọi cô. Sạp rau còn mớ cải ngọt héo mép. Sạp cá khô còn mấy túi mực nằm lì như ký ức cũ. Vy không còn thấy tự ái khi người ta gọi mình như gọi một món công cụ mới phát hiện ra. Cô hỏi từng người: hàng còn bao nhiêu, giá có giảm không, ai giữ tiền, nếu khách chê thì xử lý thế nào. Mấy tiểu thương bớt hào hứng ngay, vì hóa ra ‘viết bài bán hàng’ không phải bấm vài cái rồi tiền tự chảy về.
‘Khó tính dữ,’ chú bán cá khô nói. ‘Tưởng tụi làm mạng chỉ cần chụp đẹp.’ Vy nhìn mấy con mực khô trong túi nylon. ‘Chụp đẹp mà khách tới thấy khác thì lần sau chú chửi con trước.’ Với sạp rau, cô không viết ‘rau sạch nhà trồng’ vì cô không biết nó sạch đến đâu. Cô chỉ viết: ‘Cải ngọt cuối ngày, còn tươi phần thân, lá ngoài hơi dập, giảm giá cho ai nấu tối nay.’ Chị bán rau nhăn mặt: ‘Sao lại tự chê hàng chị?’ Vy đáp: ‘Vì khách có mắt. Mình nói trước thì họ đỡ thấy bị lừa.’
Điện thoại rung. Tên Nguyễn Bảo Duy hiện trên màn hình. Vy nhìn cái tên ấy, trong đầu hiện lên những đêm cũ: Duy ngồi ở góc quán cà phê bình dân edit video cho cô, mắng cô dùng nhạc quá sến, rồi vẫn thức đến hai giờ sáng để cắt đúng nhịp cô muốn. Duy là bạn cũ, là người từng biết cô trước khi cô biết che góc xấu bằng đèn vàng. Cũng vì thế, anh biết quá nhiều.
‘Nghe nói hôm nay cô Vy chuyển ngành sang bán chả cá?’ Duy cười ở đầu dây bên kia. Tiếng xe máy vọng vào rất gần. ‘Tớ đang ở đầu dãy B. Đừng cúp. Tớ không mang phóng viên theo đâu.’ Một phút sau, anh xuất hiện với áo khoác xám, tóc hơi rối, tay cầm mũ bảo hiểm. Anh nhìn tấm bảng ‘hết hàng’, huýt sáo. ‘Bán sạch thật à? Cũng dữ.’
‘Không phải một mình tớ. Hàng cô Lan ngon, vị trí hơi khuất thôi.’ Vy giữ khoảng cách vừa đủ để không bị kéo về thói quen thân thiết quá nhanh. Duy nhìn quanh các sạp, rồi hạ giọng: ‘Tớ thấy clip lúc nãy. Có đứa quay cậu hỏi có phải tẩy trắng không. Cậu xử lý ổn.’ Vy không hỏi clip ở đâu ra. Thời này, một câu nói rơi giữa chợ cũng có thể mọc chân chạy nhanh hơn người bán rau. Cô chỉ đáp: ‘Ổn hay không để người bị ảnh hưởng quyết định. Tớ đang làm việc.’
Duy đưa mắt về túi áo cô. ‘Cô Lan trả cậu tám mươi đúng không? Năm mươi tiền công, thêm ba mươi vì bán hết?’ Bàn tay Vy đang cầm bút lông khựng lại. Con số đó không nằm trong bài đăng nhóm. Cô Lan ở sau lưng hỏi ngay: ‘Ủa, con kể bạn con nghe hả?’ Vy quay lại, cười cho qua. ‘Chắc bạn con đoán.’ Duy nhún vai rất nhanh. ‘Tớ nghe mấy cô ở đầu chợ nói. Chợ mà, tin chạy còn nhanh hơn mạng.’ Lý do không vô lý. Chính vì không vô lý nên nó làm Vy khó chịu hơn.
Anh đi theo cô sang sạp rau, tự nhiên đến mức mấy tiểu thương tưởng hai người là một đội. Duy cầm điện thoại lên định chụp hậu trường. Vy đặt tay lên màn hình anh, không mạnh nhưng dứt khoát. ‘Không quay mặt ai khi chưa hỏi.’ Duy chớp mắt, rồi cười: ‘Tớ biết. Bây giờ cậu có bộ luật riêng rồi mà.’ Câu đó nghe như đùa, nhưng phần đuôi hơi sắc. Vy rút tay về. ‘Không phải luật riêng. Là cái đáng lẽ tớ nên biết từ đầu.’
Duy im vài giây rồi hỏi: ‘Hà My nhắn lại chưa?’ Vy quay sang nhìn anh. ‘Sao cậu biết tớ đang chờ Hà My?’ Duy chỉ vào điện thoại của cô. ‘Cậu vừa nhìn comment xong mặt nặng như thấy hóa đơn. Với lại sau video VayVui, người khiến cậu căng như vậy chắc là cô bé đó.’ Anh nói đúng, nhưng đúng theo cách quá gọn, như thể đã đọc bản nháp trong đầu cô trước khi cô kịp viết ra.
Khách đầu tiên đến mua rau cắt ngang cuộc nói chuyện. Một cô nhân viên văn phòng hỏi rau còn đủ nấu canh không. Vy tách phần lá dập ra, chỉ phần thân còn giòn, rồi nói rõ nếu muốn xanh đẹp thì không nên mua mớ này. Cô nhân viên bật cười, mua hai bó vì ‘ít nhất em không nói xạo’. Chị bán rau lẩm bẩm tiếc, nhưng khi tiền vào hộp, chị không mắng nữa. Duy đứng bên cạnh nhìn Vy nói chuyện với khách, ánh mắt mềm đi. ‘Cậu hợp với kiểu này hơn mấy clip sống đẹp ngày xưa.’
Vy muốn nhận câu ấy như một lời an ủi. Trong một ngày bị Lục An cắt ranh giới, bị Hà My nghi ngờ, bị chủ nhà ép hạn, một người bạn cũ đứng trước mặt và nói cô hợp với thứ thật hơn, nghe như một cái ghế giữa chợ đông. Nhưng chiếc ghế ấy có một chân lung lay. Duy lại hỏi: ‘Chủ nhà phản hồi chưa? Cậu nhắn kiểu chuyển trước tám mươi để chứng minh không trốn hả?’ Lần này Vy không cười nổi. Tin nhắn đó cô chỉ gửi cho chủ nhà. Không đăng, không kể, không nói với cô Lan.
‘Cậu theo dõi điện thoại tớ à?’ Vy hỏi. Duy sững ra, rồi giơ hai tay như đầu hàng. ‘Ê, đừng nhìn tớ như nhìn app vay. Tớ đoán thôi. Tính cậu mà, thế nào cũng viết một câu nghe vừa tử tế vừa tự tát mình.’ Anh cố đùa, và nếu là Vy của tháng trước, cô đã cười vì câu đó đúng đau. Nhưng hôm nay, cô chỉ nghe thấy một tiếng kim loại rất nhỏ trong đầu. Đoán được thói quen là một chuyện. Đoán đúng cấu trúc tin nhắn là chuyện khác.
Cao trào nhỏ của buổi tối đến khi bài đăng mớ rau bị chia sẻ vào một nhóm lạ với dòng bình luận: ‘Blogger nợ app chuyển sang đóng vai người lao động, mọi người cẩn thận bị quay ké.’ Một chị khách vừa tới lấy rau nhìn màn hình, rồi nhìn Vy, ánh mắt chuyển từ tò mò sang phòng thủ. Chị bán rau tái mặt vì sợ mất khách. Duy lập tức nói: ‘Để tớ phản bác cho. Tớ còn giữ vài ảnh cậu làm việc thật, đăng một bài là xong.’ Anh rút điện thoại nhanh đến mức Vy phải nắm cổ tay anh lại.
‘Không đăng ảnh khách, không đăng mặt sạp, không kéo họ vào trận của tớ,’ Vy nói. Rồi cô quay sang chị khách: ‘Chị có thể không mua. Em chỉ xác nhận em không quay chị, không lấy hình chị, tiền chị trả trực tiếp cho chị chủ sạp. Nếu chị vẫn ngại, em đứng qua bên kia.’ Chị khách nhìn cô một lúc, rồi đưa tiền cho chị bán rau. ‘Lấy một bó thôi. Nhưng đừng quay tôi.’ Vy gật đầu. Một bó rau bán ra không cứu được uy tín, nhưng nó cứu được nguyên tắc vừa suýt bị đẩy lệch vì nóng ruột.
Duy bỏ điện thoại xuống. ‘Cậu thay đổi thật đấy.’ Vy sửa số lượng còn lại trên tấm bìa, không nhìn anh. ‘Chưa nhiều đâu. Mới đủ để biết khi nào mình sắp làm sai lại.’ Sau đó Duy giúp chị bán rau buộc túi, giúp chú cá khô cân mực, không than, không đòi quay. Nếu chỉ nhìn bằng mắt thường, anh là một người bạn đang cố chuộc lại khoảng cách bằng việc nhỏ. Vy cũng tự mắng mình đừng nghi quá nhanh. Con người đang rơi rất dễ cắn vào bàn tay chìa ra, dù bàn tay ấy chỉ muốn kéo mình dậy.
Gần tám giờ, sạp rau bán được hơn nửa, mực khô đi gần một ký. Vy nhận thêm sáu mươi lăm nghìn tiền công, tổng cộng một trăm bốn mươi lăm nghìn cho buổi tối. Cô chuyển ngay tám mươi nghìn cho chủ nhà, giữ phần còn lại để sáng mai thương lượng tiếp. Tin nhắn ngân hàng hiện lên lạnh lùng, không biết khen ai, nhưng Vy thấy lòng mình đỡ trôi. Chủ nhà cuối cùng cũng trả lời: ‘Cô nhận. Mai nói tiếp. Đừng tắt máy.’ Không dịu dàng, nhưng chưa đóng cửa.
Duy tiễn cô ra khỏi chợ. Gió tối thổi qua mấy tấm bạt, mang theo mùi rau dập, than nướng và nước cống cũ. Anh đưa cô một chai nước chưa mở. Vy nhìn chai nước, rồi nhìn anh. Duy bật cười: ‘Tớ mua cho tớ, chưa uống. Cậu không nhận tiền cho không thì coi như tớ đổi lấy quyền bị cậu mắng năm phút.’ Vy lắc đầu. ‘Tớ sẽ uống nước ở nhà. Cậu giữ đi.’ Anh cất chai nước vào túi, vẻ hơi buồn thật. ‘Vy, tớ vẫn đứng về phía cậu. Dù người ta nói gì.’
Câu ấy đáng lẽ phải làm cô nhẹ hơn. Nhưng đúng lúc Duy cúi xuống nhặt chìa khóa xe rơi, màn hình điện thoại trong tay anh sáng lên. Vy không cố nhìn. Ánh sáng tự đập vào mắt cô, như một chiếc hóa đơn không ai mời mà vẫn trồi lên dưới gối. Trên màn hình là khung chat với một tài khoản không ảnh đại diện, tên chỉ có ba chữ: ‘Page nhận tin’. Dòng mới nhất hiện lửng lơ: ‘Đừng hỏi thẳng vụ tiền. Hỏi tiếp Hà My và chủ nhà. Nó mềm rồi.’ Duy chụp lấy điện thoại, khóa màn hình nhanh hơn một cái chớp mắt.
Vy đứng yên giữa tiếng xe nổ máy và tiếng người bán hàng cuối ngày gọi nhau dọn sạp. Trong túi cô là sáu mươi lăm nghìn còn lại, trong điện thoại là tin chủ nhà chưa đuổi, trước mặt là người bạn từng biết cô quá rõ. Duy ngẩng lên, nụ cười quen thuộc lệch đi một chút. ‘Sao vậy?’ Vy nghe tim mình rơi xuống một chỗ rất cũ, nơi mọi bí mật từng được cô gửi cho người mà cô tin. Cô cũng cười, rất nhẹ, rất mệt. ‘Không có gì. Tớ chỉ đang nghĩ mai phải bán gì tiếp.’
