Chương 14 - Chương 14: Tin Nhắn Của Mẹ
Chương 14: Tin Nhắn Của Mẹ
Vy không biết ngoài cửa là ai. Trong một giây, cô chỉ thấy bóng người lẫn vào vệt đèn xe máy quét qua hẻm, điện thoại giơ ngang ngực rồi hạ xuống quá nhanh. Nếu là trước đây, cô sẽ lao ra, giơ máy quay lại, hét một câu đủ sắc để ngày mai có thể đặt thành tiêu đề. Nhưng sau lưng cô là Hà My đang ôm hộp cơm bằng hai tay, gương mặt còn ướt nước mắt và chưa kịp hiểu mình vừa bị kéo vào một cuộc săn mới. Vy bước chặn giữa cô bé và cửa quán, giọng thấp nhưng rõ: “Em vào trong bếp với bà Sáu. Đừng nhìn ra. Đừng trả lời ai hết.”
Hà My tái mặt. “Họ chụp được em hả chị?” Câu hỏi ấy làm Vy đau hơn cả tin nhắn mỉa mai. Một người đang bị app vay gọi cho bạn cùng phòng, gọi cho lớp trưởng, bây giờ lại phải sợ thêm người lạ nhận ra mình qua một tấm ảnh mờ. Vy muốn nói không sao, nhưng không sao là kiểu nói chỉ làm người đang sợ thấy mình bị xem nhẹ. Cô mở ảnh, phóng to một góc, rồi hạ sáng màn hình để Hà My không phải nhìn kỹ mặt mình. “Mờ, nhưng vẫn đủ để người quen đoán. Chị sẽ xử lý theo hướng giữ bằng chứng, không làm ầm lên. Em nghe chị một lần này thôi: đừng tự trách vì em ngồi ăn một bữa cơm.”
Bà Sáu từ quầy bước ra, khăn lau tay vắt trên vai, mặt lạnh đi theo kiểu người đã quen mắng khách nhưng không quen để khách bị bắt nạt. Bà kéo nửa cánh cửa xếp xuống, tiếng sắt kêu ken két trong hẻm. “Đứa nào rảnh quá vậy? Quán cơm của tôi chứ phim trường nhà nó à?” Vy lắc đầu, ra hiệu bà đừng ra ngoài. Cô sợ tiếng ồn kéo thêm vài chiếc điện thoại khác. Trong thời buổi này, một người đứng ra bảo vệ đôi khi cũng bị cắt thành mười lăm giây để chứng minh điều ngược lại. Cô hít sâu, bật ghi màn hình, chụp lại tin nhắn ẩn danh, lưu thời gian nhận, tên tài khoản và ảnh gốc. Từng thao tác chậm rãi như cách cô tự giữ mình khỏi run.
Tin nhắn thứ hai tới ngay sau đó: “Đăng không? Hay để chị tự đăng cho đúng kịch bản nạn nhân?” Vy nhìn dòng chữ, cổ họng khô lại. Kẻ này không chỉ muốn chửi cô. Họ muốn cô phản ứng sai, muốn cô vì tức mà đăng bài, kéo Hà My ra làm bằng chứng sống rằng mình tử tế. Muốn cô lại biến một cô gái sợ hãi thành đạo cụ cho cuộc chiến hình ảnh. Vy gõ rồi xóa ba lần. Cuối cùng cô viết: “Người trong ảnh không liên quan đến tranh cãi của tôi. Tôi đã lưu bằng chứng việc chụp lén và đe dọa đăng hình người khác. Nếu bạn phát tán ảnh nhận diện, tôi sẽ gửi toàn bộ cho nền tảng và nơi tư vấn pháp lý.”
Gửi xong, tay cô lạnh buốt. Chỉ có tiếng quạt cũ ở quán bà Sáu quay phành phạch, tiếng Hà My thở gấp sau bếp và điện thoại Vy rung vì thông báo VayVui nhắc khoản 4.119.000 đồng trước 23:59. Cô nhìn đồng hồ: 21:17. Hơn hai tiếng nữa, khoản nợ của cô sẽ chuyển sang một trạng thái mà app gọi là “xử lý tiếp theo”, nghe lịch sự như một lời mời cà phê nhưng thực chất làm bụng cô quặn lại. Cô đang dạy Hà My đừng để nỗi sợ quyết định thay mình, trong khi nỗi sợ của chính cô đứng ngay sau vai.
Lục An nhắn đến sau khi cô gửi cho anh ảnh chụp màn hình đã che mặt Hà My: “Đừng đăng. Lưu chứng cứ. Hỏi Hà My có ai an toàn để về cùng không. Nếu không, để bạn ấy ở quán đến khi có người tới đón. Đừng đuổi theo người chụp.” Vy bực mình một cách vô lý vì anh đúng. Có lúc người ta muốn được cho phép nổi điên, không phải nhận một danh sách việc nên làm. Nhưng chính danh sách ấy giữ cô khỏi biến thành phiên bản cũ. Cô nhắn lại: “Ừ. Cảm ơn.”
Hà My gọi được cho một bạn cùng phòng tên Linh. Cô bé nói rất nhỏ, lặp đi lặp lại rằng mình đang ở quán cơm, chưa làm gì dại, xin Linh đừng kể thêm với ai. Vy ngồi cách đó hai bước, không nghe lén nhưng vẫn nghe đủ để thấy trái tim mình bị bóp. Câu “đừng kể thêm với ai” quen đến mức như có ai đặt nó vào miệng mọi người trẻ đang mắc kẹt. Đừng kể với mẹ. Đừng kể với bạn. Đừng kể với mạng. Đừng kể với chính mình rằng mình đã sai. Vì một khi nói ra, lỗi lầm sẽ có hình dạng, có người nhìn thấy, có thể bị đem đi bán lấy lượt xem.
Điện thoại của Vy rung lần nữa. Lần này là khung chat ghim tên “Mẹ”. Một tin nhắn ngắn hiện lên, bình thường đến mức làm cô đứng yên: “Con ăn cơm chưa? Công việc dạo này ổn không?” Vy nhìn dòng chữ ấy lâu hơn nhìn mọi lời đe dọa trong ngày. Nếu mẹ nhắn mắng, cô còn có thể cười trừ. Nếu mẹ hỏi tiền, cô còn có thể lảng. Nhưng “ăn cơm chưa” là câu hỏi có sức công phá rất riêng, vì nó chạm thẳng vào hộp cơm bà Sáu vừa cho, vào cái bụng đói cả ngày và vào việc cô hai mươi lăm tuổi vẫn chưa dám nói với mẹ rằng mình không ổn.
Cô gõ: “Con ăn rồi. Công việc ổn.” Ngón tay dừng ở chữ ổn. Ổn là một chiếc váy chụp ảnh có kẹp ghim sau lưng. Ổn là căn phòng decor bằng đồ trả góp. Ổn là nụ cười trước camera khi phía dưới bàn là thông báo quá hạn. Vy xóa chữ đó, nhưng khoảng trống còn đáng sợ hơn. Sau cùng cô lại gõ lại: “Con ăn rồi. Hôm nay hơi bận, nhưng con xử lý được.” Câu ấy ít giả hơn một chút, dù vẫn chưa thật. Cô gửi đi rồi úp điện thoại xuống, như thể làm vậy thì mẹ sẽ không nhìn thấy vết nứt giữa các chữ.
Mẹ trả lời rất nhanh: “Mẹ thấy cô Ba gửi cái video người ta nói về con. Con đừng giấu mẹ nếu có chuyện.” Tim Vy trượt một nhịp. Cô Ba ở quê có tốc độ cập nhật drama còn nhanh hơn nhiều page lớn, chỉ khác là mỗi lần chuyển tiếp đều kèm theo một câu “tội con nhỏ” hoặc “không biết nhà nó dạy sao”. Vy tưởng thành phố đủ xa để cô có thể thất bại kín đáo, hóa ra mạng xã hội xây cầu về tận mâm cơm họ hàng. Cô nhìn quanh quán: bà Sáu đang cột lại túi cơm cho Hà My, Linh đang trên đường tới đón bạn, cánh cửa xếp khép một nửa như mí mắt mệt. Không có gì trong cảnh này giống hình ảnh “con gái lên thành phố làm việc ổn định” mà mẹ cô vẫn cố tin.
Vy định gọi, nhưng sợ nghe giọng mẹ thì mình sẽ vỡ. Cô nhắn: “Có vài chuyện trên mạng thôi mẹ. Con đang giải quyết. Mẹ đừng lo.” Gửi xong cô thấy mình tệ. “Đừng lo” thường là câu người ta dùng để chuyển nỗi lo sang chế độ im lặng, không phải để nó biến mất. Một lúc sau, mẹ gửi tin nhắn thoại dài mười bốn giây. Vy cắm tai nghe, đứng gần tủ nước, mở lên. Giọng Mai Hồng Liên vang nhỏ, hơi rè: “Mẹ không hiểu mấy chuyện trên mạng. Mẹ chỉ hỏi con một câu thôi, con có đang thiếu tiền ăn không?”
Mắt Vy nóng lên bất ngờ. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho mọi kiểu trách móc: sao lại để người ta nói, sao không tìm việc ổn định, sao con gái lớn rồi còn làm nhà mất mặt. Nhưng câu hỏi của mẹ đi vòng qua hết những thứ ấy, đặt tay vào chỗ xấu hổ nhất. Thiếu tiền ăn không. Không phải thiếu tiền mua váy, thiếu tiền trả nợ, thiếu tiền giữ hình ảnh. Chỉ là có đủ ăn không. Vy nhìn hộp cơm trong túi nilon, thấy mùi cá kho nguội bỗng trở nên không chịu nổi. Cô dụi mắt bằng mu bàn tay, tự mắng mình yếu đuối, rồi lại thấy mình đã yếu lâu rồi, chỉ là trước đây biết chọn góc máy để che.
Cô trả lời bằng tin nhắn chữ vì không tin giọng mình: “Con có ăn. Con không nhận tiền cho không trong thử thách, mẹ nhớ không? Nhưng con sẽ không để mình đói.” Cô dừng một chút rồi thêm: “Con đang nợ, nhưng con sẽ nói với mẹ khi con đủ bình tĩnh để nói cho đúng. Đừng nghe người khác kể trước.” Đây chưa phải sự thật trọn vẹn. Cô chưa nói 4.119.000 đồng, chưa nói tiền phòng, chưa nói VayVui, chưa nói mình từng quảng cáo cho thứ đang siết cổ những cô gái như Hà My. Nhưng lần đầu tiên, cô không phủ một lớp sơn bóng lên tất cả. Cô để mẹ thấy một khe hở.
Mẹ không trả lời ngay. Trong khoảng lặng đó, Linh tới quán, tóc còn ướt mưa, mặt vừa giận vừa thương. Hà My vừa nhìn thấy bạn đã bật khóc. Linh ôm cô bé, miệng mắng “đồ khùng” nhưng tay lại vỗ lưng liên tục. Vy hướng dẫn cả hai kiểm tra quyền truy cập danh bạ, chụp lại lịch sử cuộc gọi, hẹn sáng mai tìm nơi tư vấn. Bà Sáu dúi thêm cho Linh một hộp canh, nói như ra lệnh: “Đưa nó về, tối nay ngủ chung, điện thoại để chế độ im nhưng không tắt. Có gì gọi người lớn.” Hà My quay lại nhìn Vy, lí nhí cảm ơn. Vy chỉ gật đầu. Cô không quay khoảnh khắc ấy, dù nó đẹp theo kiểu rất dễ khiến người ta tha thứ cho cô.
Khi hai cô gái khuất khỏi hẻm, Vy mới dám thở ra. Tài khoản ẩn danh chưa trả lời, nhưng ảnh cũng chưa xuất hiện thêm ở đâu. Đó không phải chiến thắng, chỉ là một đêm tạm chưa vỡ. Cô phụ bà Sáu kéo nốt cửa xếp, lau vài cái bàn cuối cùng để đổi lấy hộp cơm mình đã nhận. Bà Sáu nhìn cô: “Mẹ nhắn hả? Mặt con lúc đọc tin nhắn còn thảm hơn lúc bị đòi nợ.” Vy cười khan. “Dạ. Mẹ hỏi con có thiếu tiền ăn không.” Bà im một lúc rồi nói nhỏ: “Có những câu hỏi làm mình nghèo đi một chút, nhưng người lại nhẹ hơn.”
Đúng 22:03, mẹ nhắn lại. Vy mở ra với cảm giác như mở một phong bì không biết bên trong là hóa đơn hay thư nhà. Dòng đầu khiến cô thở phào: “Mẹ không gửi tiền nếu con đã đặt luật. Nhưng con đừng lấy luật để hành mình.” Dòng thứ hai làm toàn bộ sự nhẹ nhõm rơi xuống nền gạch: “Mai mẹ lên thành phố. Mẹ muốn nhìn con tận mắt rồi nói chuyện.” Vy đứng sững giữa quán cơm gần đóng cửa, một tay cầm khăn lau bàn, một tay cầm điện thoại. Khoản VayVui vẫn đếm ngược đến 23:59. Chủ nhà vẫn chờ 18:00 ngày mai. Và bây giờ mẹ cô đang lên thành phố, mang theo một câu hỏi không thể trả lời bằng caption: con có ổn không?
