Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 66: Hồ Sơ Rửa Vốn

Chương 66: Hồ Sơ Rửa Vốn

Tin nhắn của Tô Mạn nằm trên màn hình điện thoại, ngắn đến mức không có chỗ cho hiểu lầm. Hơi thở vừa chạm gần môi tôi lập tức bị kéo ngược về trong lồng ngực. Tôi nhìn dòng chữ “khớp với một chuỗi chuyển tiền”, còn cảm giác nóng ở đầu ngón tay ban nãy lạnh đi rất nhanh. Hạ Trầm Chu không tiến thêm, cũng không lùi vội. Anh chỉ cúi mắt nhìn điện thoại, rồi hỏi rất khẽ: “Cô muốn ra ngoài ngay không?” Câu hỏi ấy làm tôi khựng lại. Không phải vì nội dung, mà vì lần này anh hỏi trước. Tôi gật đầu. “Cùng ra.”

Tô Mạn đứng ở cuối hành lang, áo khoác vắt trên tay, máy tính bảng kẹp sát người. Đèn trần chiếu lên gương mặt cô ấy một màu trắng lạnh. Phía sau lớp kính mờ của phòng chứng thực, Văn Hi Dư vẫn đang ký biên bản niêm phong. Tôi vừa bước tới, Tô Mạn đã đưa máy tính bảng sang, giọng thấp và nhanh: “Tôi không kết luận đây là rửa vốn theo nghĩa pháp lý ngay lúc này. Nhưng mô thức dòng tiền đang đi theo một đường quá sạch để gọi là trùng hợp.”

Trên màn hình là một bảng thời gian. Những cột số vốn khô khan nằm cạnh các mốc hot search, lịch rút vốn, đăng ký bài phân tích tài chính và nhật ký truy cập thư mục DEN. Mười chín giờ bốn mươi ba, tài khoản nhỏ bắt đầu đẩy từ khóa “Kính Hải rủi ro đạo đức”. Hai mươi giờ mười tám, ba blogger tài chính nhận lịch đăng bài. Hai mươi mốt giờ lẻ bảy, một quỹ liên quan Hải Thành gửi thông báo rút phần cam kết khỏi gói đầu tư phụ của “Không Tắt”. Hai mươi mốt giờ mười hai, thư mục DEN bị mở. Hai mươi mốt giờ mười lăm, một khoản tiền từ công ty dịch vụ truyền thông Nguyên Thần chuyển sang tài khoản tư vấn của Hồng Tín, rồi được chia nhỏ vào hai hợp đồng mua bản quyền hình ảnh chưa công bố.

Hạ Trầm Chu nhận máy tính bảng từ tay Tô Mạn, lướt rất chậm. Ánh mắt anh dừng ở tên Nguyên Thần. “Công ty này từng nhận ngân sách seeding từ Hắc Kính.” Tô Mạn gật đầu. “Và trên giấy tờ, họ là nhà thầu phụ rất sạch. Không trực tiếp thuộc Vân Đỉnh, không trực tiếp thuộc Hắc Kính, chỉ làm phân tích dữ liệu dư luận, tư vấn hình ảnh và quản lý cộng đồng. Nếu chỉ nhìn một hợp đồng, nó hợp lệ. Nếu nhìn cả chuỗi sau mỗi lần scandal nổ, nó giống một đường rửa vết bẩn qua truyền thông.”

Tôi hỏi: “Rửa vốn bằng hot search?” Chính tôi cũng nghe ra giọng mình lạnh hơn bình thường. Tô Mạn đẩy kính. “Nói chính xác hơn, dùng hot search để tạo biến động giá trị. Một dự án, một nghệ sĩ, một cổ phần hoặc một hợp đồng bị đánh xuống, bên liên quan rút vốn hoặc bán quyền với giá thấp. Sau đó tiền đi qua các hợp đồng tư vấn, bản quyền, quản lý hình ảnh. Trên bề mặt là chi phí truyền thông. Bên dưới là phần chênh lệch được hợp thức hóa.” Cô ấy dừng một nhịp. “Nhưng đây mới là suy luận. Suy luận không đủ để nộp ra tòa.”

Tôi hiểu ý cô ấy. Bằng chứng chưa đủ. Chỉ cần vội vàng công khai, Vân Đỉnh sẽ nói chúng tôi bịa đặt, Kính Hải dùng nữ diễn viên để cứu giá trị quỹ, còn tôi lại biến thành thứ họ quen thuộc nhất: một khuôn mặt trên màn hình để công chúng tiêu thụ cơn giận. Tôi khép tay lại. “Cần chứng từ gốc.”

“Và người giải thích được vì sao chứng từ ấy được lập.” Tô Mạn nhìn tôi. “Chúng ta cần một nhân chứng nội bộ. Không phải blogger, không phải người bị hại ngoài rìa. Phải là người từng nhìn thấy lệnh chuyển, lịch đăng hoặc hợp đồng khớp nhau từ bên trong Vân Đỉnh hoặc công ty vệ tinh.”

Văn Hi Dư được trợ lý pháp lý đưa ra đúng lúc ấy. Cô ấy nghe thấy hai chữ “nội bộ”, sắc mặt lập tức nhạt đi. Tô Mạn không ép, chỉ hỏi: “Cô có biết Nguyên Thần hoặc Hồng Tín không?” Văn Hi Dư ôm bìa hồ sơ, ngón tay run nhẹ trên mép giấy. Rất lâu sau, cô ấy mới nói: “Tôi không biết Hồng Tín. Nhưng Nguyên Thần từng gửi hợp đồng cho bộ phận của tôi đối chiếu từ khóa. Họ không gọi đó là seeding. Họ gọi là… hiệu chỉnh nhiệt độ dư luận.”

Cụm từ ấy rơi xuống sạch sẽ đến ghê tởm. Hiệu chỉnh nhiệt độ. Như thể những người bị kéo lên giàn thiêu chỉ là chỉ số quá nóng cần được điều khiển. Hạ Trầm Chu hỏi: “Ai ký duyệt?” Văn Hi Dư mím môi. Theo thói quen cũ, cô ấy nhìn sang Tô Mạn trước. Tô Mạn gật đầu rất nhẹ. Văn Hi Dư mới đáp: “Tôi chỉ thấy mã phê duyệt, không thấy tên thật. Nhưng mã đó thường đi với phòng chiến lược vốn của Vân Đỉnh, không phải phòng truyền thông.”

Phòng chiến lược vốn. Tôi bỗng nhớ đến Ôn Thừa Quân trong bữa tối hôm trước, nụ cười nhã nhặn, giọng nói như ban ân khi ông ta bảo tôi giống mẹ. Ông ta chưa bao giờ xem showbiz là sân khấu thật. Với ông ta, sân khấu là nơi dựng khói. Phía sau khói mới là bàn tính. Một nghệ sĩ bị hủy, một bộ phim thiếu vốn, một hồ sơ cũ bị mở lại. Đặt cạnh nhau, tất cả trở thành trật tự của một kẻ quen dùng bóng tối làm sổ cái.

Điện thoại của Hạ Trầm Chu rung lên liên tục. Tôi liếc thấy tên trợ lý Kính Hải trên màn hình, cùng vài cuộc gọi nhỡ từ hội đồng quỹ. Anh đặt điện thoại xuống bàn, nhìn tôi trước. “Tôi cần gọi đội kiểm toán nội bộ của Kính Hải, yêu cầu khóa toàn bộ giao dịch liên quan Nguyên Thần và các quỹ phụ từ tối qua. Việc này sẽ kéo Kính Hải vào sâu hơn.”

Tôi nhìn anh. Sau khoảnh khắc suýt bị cắt ngang bởi một nụ hôn chưa kịp thành hình, câu nói ấy bình tĩnh đến gần như xa lạ. Nhưng chính sự bình tĩnh đó lại khiến cổ họng tôi bớt nghẹn. Anh không hỏi để lấy lệ. Anh đang đặt quyền lựa chọn lên bàn, cạnh những con số và cái giá của anh. Tôi nói: “Làm đi. Nhưng mọi dữ liệu lấy được phải qua Tô Mạn lập danh mục, có dấu thời gian. Không ai được dùng nó để tung tin trước.” Anh khẽ gật. “Được.”

Tô Mạn mở máy ghi âm mới. “Từ thời điểm này, mọi hành động chỉ nhằm bảo toàn chứng cứ, không nhằm thao túng dư luận, không nhằm gây sức ép lên nhân chứng. Tinh Miên, cô xác nhận?” Tôi đáp: “Xác nhận.” “Hạ Trầm Chu?” Anh nói: “Xác nhận.” Đèn đỏ trên máy ghi âm sáng lên, nhỏ nhưng bền. Tôi chợt thấy ánh đèn không phải lúc nào cũng rực rỡ. Có lúc nó chỉ là một chấm đỏ trên bàn, nhắc người ta rằng sự thật cần được giữ nguyên hình dạng trước khi bước ra ngoài.

Cuộc gọi của Hạ Trầm Chu kéo dài chưa đầy năm phút. Anh không nói thừa, chỉ yêu cầu niêm phong, sao lưu, tạm dừng quyền chỉnh sửa và ghi nhận mọi truy cập sau hai mươi giờ tối qua. Khi anh cúp máy, Tô Mạn đã nhận được một email chuyển tiếp. Cô ấy mở tệp đính kèm, và lần đầu tiên trong tối đó, đầu mày cô ấy nhíu lại rõ ràng.

Tệp chỉ có một trang scan. Không phải hợp đồng đầy đủ, mà là phiếu đối chiếu thanh toán bị chụp lệch góc, phần dấu công ty mờ đi một nửa. Nhưng ở dòng mô tả dịch vụ, tôi nhìn thấy bốn chữ khiến sống lưng lạnh buốt: “xử lý hồ sơ đèn”. Bên dưới, mã tham chiếu bắt đầu bằng HK-17, sau đó là một ký tự bị bôi đen. Ngày lập phiếu trùng với tuần mẹ tôi gặp tai nạn năm đó. Người nhận thanh toán là Nguyên Thần.

Tôi đứng im. Trong tai bỗng vang lên tiếng mưa đời trước, tiếng bình luận đổ xuống, tiếng cha tôi nói vì gia đình mà im đi. Mẹ tôi, DEN, HK-17, Hắc Kính, Nguyên Thần, Kính Hải bị rút vốn. Những cái tên từng nằm ở những ngăn khác nhau cuối cùng bắt đầu đổ về cùng một mặt bàn. Tôi tưởng mình sẽ run, nhưng tay tôi lại rất lạnh và rất vững. Có lẽ khi sự thật quá lớn, người ta không còn chỗ để hoảng loạn. Chỉ còn chỗ để nhìn thẳng.

Văn Hi Dư lùi nửa bước, môi trắng bệch. “Phiếu này… tôi từng thấy định dạng giống vậy.” Tô Mạn lập tức hỏi: “Ở đâu?” Cô ấy nhìn xuống hồ sơ trong tay, rồi nhìn về phía cửa phòng chứng thực, nơi ổ cứng mã hóa vẫn đang được niêm phong. “Trong phụ lục thanh toán của Vân Đỉnh. Nhưng người giữ bản đối chiếu đầy đủ không phải tôi.” Hạ Trầm Chu hỏi: “Là ai?” Văn Hi Dư siết chặt mép bìa. “Một người trong phòng chiến lược vốn. Anh ta từng gửi nhầm cho tôi một lần, rồi bắt tôi xóa ngay. Tôi chỉ nhớ họ gọi anh ta là Lâm Kha.”

Tên ấy vừa được nói ra, điện thoại của Tô Mạn rung lên. Một số lạ gửi đến một tin nhắn không có lời chào: “Đừng mở HK-17 trong tòa nhà. Có camera nội bộ đã bị thay quyền xem.” Bên dưới là một tệp ảnh mờ, chụp từ xa cửa hầm gửi xe của chính tòa nhà này. Trong ảnh, một người đàn ông đội mũ lưỡi trai đứng cạnh cột bê tông, tay cầm phong bì màu đen. Góc ảnh có thời gian hiện tại. Tô Mạn phóng to thẻ nhân viên treo nghiêng trên ngực người đó. Ba chữ hiện ra nhòe nhưng đủ đọc: Lâm Kha.

Không ai trong phòng nói gì trong vài giây. Ngoài cửa kính, Minh Hải chìm trong một lớp mưa mỏng, ánh đèn xe bị kéo dài thành những vệt sáng đứt đoạn. Tôi nhìn Hạ Trầm Chu đứng cạnh nhưng không chắn trước tôi, nhìn Tô Mạn đưa tay tắt chế độ tự động đồng bộ của thiết bị. Muốn mở hồ sơ rửa vốn, chúng tôi phải gặp người trong Vân Đỉnh trước khi Vân Đỉnh kịp biến anh ta thành một cái tên chưa từng tồn tại. Tôi cầm điện thoại lên, nghe giọng mình bình tĩnh hơn cả dự đoán: “Khóa cửa phòng chứng thực. Không ai rời riêng lẻ. Chúng ta xuống hầm gửi xe.”