Chương 19 - Chương 19: Camera Gara
Chương 19: Camera Gara
Tin nhắn của An Nhiên đến rất nhanh, nhanh đến mức Thành còn chưa kịp rời khỏi mép cầu thang. Cô không hỏi lại bằng giọng hoảng hốt, cũng không bảo anh kéo người lái xe kia xuống đối chất. Trên màn hình chỉ có mấy dòng ngắn: Đừng xin bản camera bằng miệng. Xin bảo toàn dữ liệu trước. Ghi đúng thời điểm, vị trí, mã camera nếu có. Yêu cầu trường lập biên nhận. Thành đọc hai lần, rồi lần thứ ba đọc chậm hơn, như ép cơn giận đang trào lên phải đi đúng đường.
Phạm Mai vẫn đứng ở bậc cầu thang, tay ôm tập hồ sơ vừa lấy từ phòng giáo vụ. Thành bước lại, giọng thấp nhưng rõ: “Cô Mai, tôi muốn nhờ nhà trường bảo toàn camera khu gara vào khoảng thời gian vừa rồi. Tôi không yêu cầu xem ngay nếu trường chưa đủ thủ tục. Nhưng nếu bảy ngày sau dữ liệu bị ghi đè thì sẽ không còn gì để đối chiếu.” Nói xong, anh mới nhận ra tay mình đang run. Không phải vì sợ nữa, mà vì đang cố giữ mình khỏi làm điều ngu ngốc.
Phạm Mai im lặng vài giây rồi gật đầu. “Anh đi với tôi lên phòng hành chính. Tôi không quyết được phần camera, nhưng tôi có thể xác nhận anh phản ánh sự việc ngay sau khi xảy ra.” Câu ấy đặt thêm một viên gạch dưới chân Thành. Anh đi theo cô qua hành lang bên hông, giữa tiếng học sinh cười nói về giờ câu lạc bộ.
Phòng hành chính có mùi giấy in và nước lau sàn. Người trực là chị Trần Thảo, phụ trách hồ sơ phụ huynh. Khi nghe Phạm Mai trình bày, chị lập tức dè dặt: “Camera trường liên quan đến quyền riêng tư của nhiều học sinh. Chúng tôi không thể tùy tiện trích xuất hoặc cho phụ huynh xem.” Nếu là Thành của vài tháng trước, có lẽ anh đã bị câu ấy đẩy lùi. Hôm nay, trong túi anh có tờ bài kiểm tra photo, trong điện thoại có tin nhắn của An Nhiên, và trong đầu có hình Bảo An khựng lại bên cửa xe.
“Tôi hiểu,” Thành đáp. “Tôi không xin xem tùy tiện. Tôi đề nghị nhà trường bảo toàn đoạn dữ liệu liên quan đến học sinh Lục Bảo An tại khu gara bán hầm, khoảng từ mười giờ bốn mươi đến mười giờ năm mươi sáng nay. Tôi là cha ruột của cháu, có giấy tờ tùy thân và thông tin phụ huynh đang được cô Mai ghi chú tạm. Nếu trường cần văn bản, tôi viết ngay. Nếu cần ban giám hiệu duyệt, mong trường lập phiếu tiếp nhận hôm nay, ghi rõ dữ liệu sẽ được giữ lại.” Anh nói hết đoạn ấy mới thấy cổ họng khô rát. Lần đầu tiên, anh không xin xỏ, không làm ầm, cũng không đứng như người sợ bị mời ra ngoài.
Phạm Mai đặt tờ bài kiểm tra photo lên bàn, vừa đủ để chị Thảo thấy dấu sao y nội bộ. “Sáng nay tôi gọi anh Thành đến vì vấn đề tâm lý của Bảo An,” cô nói. “Sau đó anh ấy phản ánh ngay tại chỗ rằng có người lớn gây áp lực với con ở gara. Tôi nghĩ ít nhất trường nên giữ dữ liệu trước khi xác minh.” Chữ “tâm lý” khiến căn phòng yên đi một nhịp. Nó buộc người lớn thôi coi đây là cuộc khó chịu giữa hai bên gia đình.
Chị Thảo gọi bảo vệ kỹ thuật lên. Người đàn ông tên Bình, tóc đã lấm tấm bạc, mở hệ thống camera trên máy tính phụ trong phòng trực an ninh. Ông thao tác chậm nhưng chắc, vừa đăng nhập vừa nói: “Gara có ba góc. Camera G-B1-03 quay lối cầu thang và khu phụ huynh đỗ xe, nhưng chỉ có hình, không có tiếng.” Thành nghe đến “không có tiếng” thì tim chùng xuống. Câu nói của người lái xe là thứ anh cần giữ nhất, vậy mà camera lại câm. Ngay lúc ấy, An Nhiên nhắn tiếp: Không có tiếng vẫn có giá trị. Hình ảnh, thời điểm, phản ứng của trẻ, lời tường trình ngay sau sự việc và nhân chứng tiếp nhận đều ghép được với nhau.
Ông Bình tìm đúng khung giờ. Trên màn hình, gara hiện ra với ánh đèn trắng lạnh, những cột bê tông xám và vệt phản chiếu của sàn ẩm. Thành thấy mình đứng ở mép cầu thang trong góc xa. Rồi Bảo An xuất hiện bên cạnh cô giám thị. Thằng bé đeo ba lô ngay ngắn, bước chân ban đầu vẫn đều. Người lái xe đứng cạnh cửa sau, cúi xuống nói gì đó. Không có âm thanh, nhưng Thành không cần âm thanh để nhận ra giây Bảo An khựng lại. Vai thằng bé co nhẹ. Tay nó siết quai cặp. Cằm cúi xuống như vừa bị một bàn tay vô hình ấn vào gáy.
“Đoạn này,” Thành nói, giọng khàn đi. “Xin chú giữ từ trước khi con tôi đi tới xe một phút, đến sau khi xe rời khỏi cổng.” Ông Bình gật đầu, nhưng chưa kịp bấm lưu thì cửa phòng hành chính mở ra. Người lái xe nhà họ Tô đứng ngoài, trên tay cầm chiếc bình nước của Bảo An. Ông ta thoáng khựng khi thấy màn hình camera và Thành trong cùng một phòng, rồi lập tức đổi thành vẻ lịch sự trơn nhẵn. “Xin lỗi, cậu chủ nhỏ để quên bình nước. Tôi quay lại gửi cô giáo.”
Không khí trong phòng căng như sợi dây bị kéo. Thành nhìn người đàn ông ấy, từng chữ ban nãy bật lên trong tai. Anh muốn hỏi tại sao một đứa trẻ tám tuổi phải nghe lời dặn đừng nói lung tung ngay sau khi cố tình làm sai bài để gọi ba. Nhưng anh chỉ đặt tay lên mép bàn, bấm móng vào gỗ cho đến khi cảm giác đau giữ anh ở lại hiện tại. Mọi thứ hôm nay phải sạch. Nếu anh nổi nóng, đoạn camera này sẽ bị kéo thành chuyện người lớn gây rối, còn Bảo An lại phải đứng giữa.
Chị Thảo nhận bình nước, nói sẽ chuyển lại cho giáo viên chủ nhiệm. Người lái xe chưa đi ngay. Điện thoại của ông ta sáng lên, và gần như cùng lúc, máy bàn trong phòng hành chính reo. Chị Thảo bắt máy, sắc mặt thoáng khó xử. “Vâng, anh Minh Hạo… Vâng, phụ huynh đang phản ánh một sự việc ở gara… Không, nhà trường chưa cung cấp dữ liệu cho ai…” Tên Minh Hạo rơi xuống căn phòng như một hạt bụi có trọng lượng. Thành nhìn màn hình camera vẫn dừng ở khoảnh khắc Bảo An cúi đầu. Lần đầu tiên, anh hiểu thế nào là một cái bóng quyền lực: nó không cần đứng trước mặt, chỉ cần gọi điện là đủ khiến người khác cân nhắc từng hơi thở.
Khi chị Thảo đặt điện thoại xuống, Thành lấy căn cước và bản photo giấy khai sinh của Bảo An từ ví ra, đặt ngay ngắn trên bàn. “Tôi cũng là gia đình của học sinh Bảo An,” anh nói. “Tôi không yêu cầu trường đứng về phía tôi. Tôi chỉ yêu cầu trường bảo toàn dữ liệu về một việc xảy ra trong khuôn viên trường, có liên quan đến an toàn tinh thần của con tôi. Nếu trường từ chối, xin ghi rõ lý do từ chối vào phiếu tiếp nhận.” Câu cuối cùng không đe dọa, nhưng cũng không để ai đẩy trách nhiệm vào khoảng mờ.
Mười phút sau, hiệu phó phụ trách học sinh xuống phòng hành chính. Thầy họ Chu, giọng ôn hòa nhưng mắt mệt mỏi như người đã nhận quá nhiều cuộc gọi khó, xem tờ bài kiểm tra, xem đoạn camera không tiếng, rồi nói: “Nhà trường sẽ bảo toàn đoạn dữ liệu nội bộ. Việc cung cấp bản sao cần có yêu cầu chính thức hoặc hướng dẫn pháp lý phù hợp. Nhưng chúng tôi sẽ lập biên nhận cho anh Thành về việc đã tiếp nhận phản ánh và lưu giữ đoạn camera.” Thành không thấy mình thắng. Một biên nhận không thể ôm Bảo An khi con sợ. Một đoạn video không tiếng không tự nói thay câu tài xế đã nói. Nhưng ít nhất, nó không biến mất sau bảy ngày như chưa từng có gì xảy ra.
Ông Bình lưu đoạn từ 10:39 đến 10:53, ghi mã camera, ngày giờ, vị trí và người thao tác vào sổ trực. Thành nhìn từng con số được viết xuống, bất giác nhớ đến cuốn sổ chứng cứ ở nhà mình: những ngày gặp con, những bữa cơm con ăn ít, những câu con hỏi rồi tự rút lại. Trước đây anh ghi vì sợ quên. Bây giờ anh ghi vì hiểu rằng có những người chỉ tin thứ được đóng dấu, ký tên, lưu trong hệ thống. Anh không ghét điều đó nữa. Anh chỉ học cách khiến tình thương của mình cũng có dấu vết đủ rõ.
Khi ký vào phiếu tiếp nhận, Thành nhìn thấy ở cuối bàn có tập hồ sơ chuyển cấp cũ được buộc dây vải xanh. Trên nhãn ngoài, nét bút đã nhòe nhưng vẫn đọc được một dòng: “Lưu trữ phụ huynh – 5 năm.” Anh chưa kịp nhìn lâu thì chị Thảo đã kéo tập hồ sơ sang bên, vẻ mặt hơi lúng túng. “Phần hồ sơ cũ phải xin phép phòng lưu trữ, anh ạ. Hôm nay tôi chỉ xử lý camera.” Thành gật đầu, không ép. Nhưng cái tên Hà Mẫn Chi vừa được Phạm Mai nhắc đến lại hiện lên rất rõ. Tập kẹp xanh năm đó, hồ sơ liên hệ, người ký nhận. Mọi thứ như những mảnh gạch lộ dần dưới lớp bùn sau mưa.
Ra khỏi trường, Thành đứng dưới mái hiên một lúc lâu. Phạm Mai nói nếu cần xác nhận việc hôm nay anh phản ánh ngay sau khi sự việc xảy ra, cô sẽ nói đúng những gì cô biết. Thành cúi đầu cảm ơn, không bắt cô hứa thêm. Trong câu chuyện này, mỗi người dám đứng đúng vị trí của mình đã là một việc không dễ. Điện thoại lại rung. An Nhiên gọi đến, nghe anh kể ngắn gọn rồi nói: “Tối nay mang biên nhận và bản photo bài kiểm tra tới văn phòng. Từ giờ mình phải đi hai đường song song: chứng cứ về áp lực của Tô gia, và chứng cứ rằng anh có điều kiện sống ổn định cho Bảo An.”
Anh vừa định cúp máy thì một cuộc gọi khác chen vào. Là Đỗ Quang Huy, chủ quán nơi Thành làm bếp. Giọng Huy gấp nhưng có vẻ mừng: “Thành, chiều nay chú rảnh không? Có bên trung tâm học thêm cần hợp đồng suất ăn tối cho học sinh, số lượng không lớn nhưng đều mỗi ngày. Tôi nghĩ đến chú trước. Nếu chú muốn tách ra làm bếp riêng sau này, đây là cơ hội tốt. Nhưng họ cần bảng giá, quy trình vệ sinh và giấy tờ ngay trong ngày mai.” Thành nhìn cổng trường trước mặt, nơi Bảo An đã nhiều lần đi qua với cái lưng nhỏ cố thẳng. Camera trong gara vừa giữ lại một khoảnh khắc con bị ép cúi đầu. Còn cuộc gọi này đặt trước mặt anh một con đường khác: không chỉ chứng minh người khác sai, mà phải chứng minh mình có thể cho con một nơi tử tế để quay về.
