Chương 65: Không Ai Được Quyết Định Thay Tôi
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 65: Không Ai Được Quyết Định Thay Tôi
Câu nói ấy rơi xuống hành lang rất khẽ, nhưng tôi biết Hạ Trầm Chu nghe rõ từng chữ. Màn hình điện thoại của anh đã tắt, dòng thông báo từ nhiệm biến mất, chỉ còn mặt kính đen phản chiếu một khuôn mặt trắng đến mức gần như lạnh. Phía sau vách kính mờ, máy ghi âm trong phòng chứng thực vẫn chạy đều. Tôi đứng giữa hai lớp ánh sáng: một bên là thủ tục pháp lý đang giữ sự thật, một bên là người đàn ông vừa thay tôi nhận lấy một nhát dao mà không hỏi tôi có muốn hay không.
Hạ Trầm Chu im lặng rồi nói: “Tôi không muốn ‘Không Tắt’ bị kéo chết cùng Kính Hải.” Giọng anh vẫn trầm và ngắn, không biện hộ, không đem thiệt hại ra kể công. Chính vì vậy, cơn tức trong lòng tôi càng khó đặt tên. Anh đứng đó, mệt mỏi, tỉnh táo, như đã tính hết phương án xấu nhất rồi tự cắt một phần mình đi trước. Tôi nhìn anh. “Anh không muốn. Nhưng anh có hỏi tôi muốn gì không?”
Ánh mắt anh khẽ động. Ở cuối hành lang, nhân viên bảo vệ của Kính Hải lập tức quay đi. Tôi biết nơi này có camera, biết mọi xung đột đều có thể bị cắt thành một đoạn mới: nữ diễn viên gây họa khiến nhà đầu tư mất kiểm soát. Nhưng có những ranh giới nếu không nói ngay lúc bị chạm vào, lần sau người ta sẽ tưởng đó là vết thương đã liền sẹo. Tôi đã sống qua một đời bị người khác quyết định thay: công ty bắt tôi xin lỗi, cha tôi bắt tôi im lặng, dư luận kết án tôi. Tôi không thể để đời này, người tôi bắt đầu muốn tin cũng dùng hai chữ bảo vệ để thay tôi ký xuống một mất mát khác.
Tô Mạn mở cửa phòng chứng thực đúng lúc ấy. Cô ấy nhìn chúng tôi, rồi nhìn camera hành lang. “Hai người muốn cãi nhau ở nơi có thể bị cắt ghép, hay vào phòng bên cạnh, nơi ít nhất biên bản ghi được đủ câu?” Tôi hít một hơi, quay người đi trước. Hạ Trầm Chu đi sau tôi nửa bước. Lúc này, tôi không cần ai chắn gió thay. Tôi cần người đi cùng, nhìn tôi tự mở cửa.
Phòng bên cạnh chỉ có một bàn tròn, ba chiếc ghế và cửa kính nhìn xuống mảng cây ướt nước. Tô Mạn đặt máy ghi âm dự phòng lên bàn, bật đèn đỏ rồi nói: “Mọi quyết định liên quan đến dự án, nhân chứng và chứng cứ, tốt nhất đều có dấu thời gian.” Khi cô ấy ra ngoài, tôi nhìn chấm đỏ ấy, bỗng thấy buồn cười. Đến cả một cuộc cãi vã, chúng tôi cũng phải tự bảo vệ khỏi bị biến thành vũ khí.
Hạ Trầm Chu kéo ghế nhưng không ngồi xuống ngay. “Quyết định từ nhiệm chỉ là tạm thời về mặt quản trị. Tôi vẫn giữ trách nhiệm pháp lý với phần đã ký. Cố Nghiên sẽ nhận thông báo, hội đồng sản xuất có quyền chọn đại diện vốn độc lập. Vai của cô không bị ảnh hưởng.” Tôi đáp: “Anh lại đang nói kết quả anh đã sắp xếp xong.” Anh ngừng lại. Tôi nhìn thẳng vào anh. “Vấn đề không phải anh có nghĩ cho tôi hay không. Vấn đề là anh nghĩ cho tôi đến mức quên mất tôi không phải dự án anh đầu tư. Tôi là người phải sống với vai diễn đó, với cái tên Lạc Tinh Miên trên hợp đồng đó. Anh có quyền chịu thiệt hại của anh, nhưng không có quyền lấy phần lựa chọn của tôi ra khỏi tay tôi.”
Anh cúi mắt, im lặng rất lâu. Ngoài cửa, tiếng mưa còn sót trên mái hiên gõ xuống kính từng nhịp mỏng. Khi anh mở miệng, giọng thấp hơn ban nãy. “Tôi sợ chậm.” Chỉ ba chữ, nhưng làm ngực tôi khựng lại. Tôi biết anh sợ điều gì. Anh sợ lại giống đời trước, sợ một quyết định muộn khiến bằng chứng bị tráo, nhân chứng biến mất, một người vô tội bị đẩy ra giữa sân khấu mà không còn đường xuống. Anh không nói về em gái anh, cũng không nhắc lần từng cố cứu tôi nhưng thất bại, nhưng những cái tên không được gọi ra vẫn đứng chen giữa chúng tôi như hai bóng người ướt mưa.
Tôi dịu giọng, nhưng không lùi. “Sợ chậm không có nghĩa là được đi trước tôi.” Tôi đặt điện thoại lên bàn, mở file thông báo từ nhiệm anh vừa nhận, kéo xuống phần chữ ký. “Ở đây chỉ có tên anh. Không có tên tôi, Văn Hi Dư hay đoàn phim. Nhưng hậu quả sẽ rơi lên tất cả chúng ta. Ngày mai họ sẽ viết rằng vì tôi, anh mất chức trong hội đồng đầu tư, rằng một bộ phim nói về bạo lực mạng lại bắt đầu bằng một người đàn ông tự hy sinh để bảo vệ nữ chính. Ngay cả sự tử tế nếu không được nói rõ, cũng có thể bị họ cắt thành tội danh.”
Đúng lúc ấy, điện thoại của tôi rung lên. Là tin nhắn từ Cố Nghiên gửi qua nhóm công việc mới lập vội với Tô Mạn và đại diện sản xuất. Tài liệu đính kèm có tên rất khô: “Phụ lục hợp đồng biểu diễn độc lập – Lạc Tinh Miên”. Nội dung ghi rõ vai của tôi được xác lập từ buổi thử vai và quyết định chuyên môn; thù lao được tách khỏi nguồn vốn Kính Hải, chuyển qua tài khoản ủy thác; mọi thay đổi vai diễn phải có biên bản chuyên môn, không dựa trên sức ép truyền thông. Ở cuối, Cố Nghiên nhắn thêm: “Tôi không thể giữ toàn bộ tiền cho đoàn, nhưng tôi có thể giữ nguyên tắc chọn diễn viên.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Sáu năm trước, tôi từng hận Cố Nghiên vì nghĩ ông gạch tên tôi để tự cứu mình. Đời này, tôi mới hiểu có những người từng lùi lại vì sợ, có những người từng im lặng vì sai, nhưng cũng có những người đang học cách sửa sai bằng văn bản, bằng chữ ký, bằng quy trình có thể đứng trước pháp luật. Tôi lấy bút từ túi hồ sơ Tô Mạn để quên trên bàn, ký tên mình vào ô xác nhận bản nháp đã đọc và yêu cầu luật sư rà soát. Hạ Trầm Chu nhìn tay tôi. “Cô không cần ký ngay.” Tôi ngẩng lên. “Tôi biết. Nên đây không phải đồng ý cuối cùng. Đây là xác nhận tôi tự đọc, tự chọn đường, tự chịu phần của mình.”
Sau đó, tôi kéo thêm một trang trắng, viết ghi chú nguyên tắc cho nhóm pháp lý: mọi quyết định liên quan đến “Không Tắt” phải tách bạch giữa quản trị vốn và quyền biểu diễn; không ai được dùng việc Hạ Trầm Chu từ nhiệm để kết luận tôi có lỗi; cũng không ai được dùng danh nghĩa bảo vệ tôi để thay tôi rút lui. Dòng cuối cùng, tôi viết chậm hơn tất cả: “Lạc Tinh Miên không chấp nhận bất kỳ quyết định nào được đưa ra thay cô dưới danh nghĩa vì tốt cho cô.” Nét bút vừa dừng, trong lòng tôi có thứ gì đó đau mà nhẹ. Giống như một cánh cửa đời trước bị đóng từ bên ngoài, cuối cùng có then cài nằm trong tay tôi.
Hạ Trầm Chu cầm tờ giấy, đọc đến dòng cuối thì yết hầu khẽ động. “Tôi xin lỗi.” Anh nói rất thấp, không giống lời xin lỗi dùng để kết thúc tranh cãi, mà giống một người thật sự nhìn thấy chỗ mình đã giẫm lên. Tôi không lập tức đáp. Xin lỗi không làm vốn quay lại, không xóa được thông báo đã gửi, cũng không khiến tôi bớt sợ rằng ngày nào đó anh sẽ lại chọn một cách bảo vệ khiến tôi không kịp phản ứng. Nhưng tôi cũng không thể giả vờ không thấy anh đang học. Con người không vì yêu mà lập tức đúng; chúng tôi đều phải nhìn lại từng bước xem mình có làm người kia chảy máu hay không.
Cửa mở ra. Tô Mạn đứng bên ngoài, phía sau là Văn Hi Dư ôm bìa hồ sơ màu xám. Gương mặt cô ấy vẫn tái, nhưng ánh mắt không còn lạc như lúc mới đến. “Biên bản xác nhận tạm thời đã xong,” Tô Mạn nói. “Hợp đồng gốc và lịch chuyển khoản sẽ được niêm phong. Phần khóa ổ cứng, Văn Hi Dư chỉ cung cấp sau khi chúng ta tìm được ký tự còn thiếu trong hồ sơ của mẹ cô.” Văn Hi Dư nhìn tôi, giọng khàn: “Năm đó người của Vân Đỉnh không gọi hồ sơ đó bằng số. Họ gọi nó là ‘hồ sơ đèn’. Phần không dùng số có lẽ nằm ở nhãn chữ.”
Tô Mạn đưa máy tính bảng cho tôi. Trên màn hình là danh mục scan hồ sơ mẹ tôi từng được lưu trong kho cũ của bệnh viện Tư An. Hầu hết thư mục đều bắt đầu bằng mã số. Chỉ có một thư mục ở cuối không theo quy tắc nào, nhãn rất ngắn: “DEN”. Không dấu, không số, không chú thích. Tôi nhìn ba chữ cái ấy, đầu ngón tay lạnh đi. Đèn. Ánh đèn. Không Tắt. Câu mẹ viết sau phụ lục, ký tự còn thiếu trong khóa HK-17, và tên bộ phim tôi đang dùng để đối diện đời trước bị một sợi chỉ rất mảnh buộc lại với nhau. Tô Mạn nói tiếp: “Nhật ký hệ thống cho thấy thư mục này vừa bị mở lại tối qua, cùng thời điểm ba bài phân tích tài chính về Kính Hải được lên lịch đăng.”
Không khí trong phòng lập tức lặng xuống. Văn Hi Dư ôm chặt hồ sơ hơn, như thể cái tên không dấu trên màn hình cũng có thể cắn người. Tôi quay sang Hạ Trầm Chu. Anh đang nhìn dòng thời gian truy cập, ánh mắt đã trở lại vẻ sắc lạnh quen thuộc. Chúng tôi vừa cãi nhau về quyền được chọn, vừa ký một mép giấy để giữ lấy vai diễn, còn trước mặt, Vân Đỉnh đã dùng cùng một nhịp tay mở hồ sơ mẹ tôi và đẩy dòng vốn của Kính Hải vào bùn. Trò chơi chưa bao giờ chỉ nằm ở showbiz. Nó nằm trong những thư mục không đánh số và những giao dịch không xuất hiện trên tiêu đề.
Tô Mạn nhận điện thoại rồi đi ra ngoài. Văn Hi Dư cũng được trợ lý pháp lý đưa về phòng chứng thực để niêm phong bản gốc. Khi cửa khép lại, căn phòng chỉ còn tôi và Hạ Trầm Chu. Anh bước đến gần, không quá sát. “Sau này,” anh nói, “trước khi tôi làm bất cứ việc gì có thể ảnh hưởng đến cô, tôi sẽ nói trước.” Tôi nhìn anh. “Không phải nói để tôi gật đầu. Là nói để chúng ta cùng chọn.” Anh khẽ gật. Khoảng cách giữa chúng tôi bỗng mỏng đến nguy hiểm. Có lẽ vì cả buổi sáng quá dài, cũng có lẽ vì tôi đột nhiên nhận ra mình không chỉ muốn thắng cùng anh. Anh cúi xuống rất nhẹ. Tôi không tránh. Nhưng ngay khi hơi thở của anh chạm gần môi tôi, điện thoại trên bàn rung mạnh.
Tin nhắn của Tô Mạn hiện trên màn hình, chỉ một dòng: “Đừng rời tòa nhà. Tôi vừa đối chiếu mốc hot search, rút vốn và truy cập hồ sơ DEN — chúng khớp với một chuỗi chuyển tiền.”
