Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 64: Kính Hải Bị Rút Vốn

Chương 64: Kính Hải Bị Rút Vốn

Tám giờ mười bảy phút sáng, tôi đứng trong phòng tiếp khách nhỏ của văn phòng Tô Mạn, nhìn nhân viên kỹ thuật kiểm tra lần thứ ba góc quay của hai chiếc camera gắn trên trần. Đêm qua mưa bụi kéo dài đến gần sáng, thành phố Minh Hải như vừa bị rửa qua một lớp nước lạnh, mặt kính các tòa nhà bên ngoài đều xám và sáng, phản chiếu những chiếc xe chạy vội trong giờ cao điểm. Trên bàn là ba tập hồ sơ đã được đánh số, một máy ghi âm mới bóc hộp, một bản cam kết về quy trình tiếp nhận chứng cứ, và điện thoại của tôi đặt úp xuống như một vật có thể nổ bất cứ lúc nào. Văn Hi Dư hẹn chín giờ. Nhưng từ bảy giờ hơn, dư luận đã bắt đầu diễn xong vở đầu tiên của ngày.

Giản Tư Ninh gửi vào nhóm hơn hai mươi ảnh chụp màn hình. Từ khóa “Văn Hi Dư kiện ngược” vẫn chưa rơi khỏi bảng nóng, phía dưới đã xuất hiện một dòng mới: “Kính Hải đứng sau ổ cứng Hắc Kính?” Blogger dẫn chuyện rất biết cách chọn từ. Họ không nói Hạ Trầm Chu mua chuộc nhân chứng, chỉ hỏi vì sao mọi đầu mối cuối cùng đều rơi vào tay tôi và người của Kính Hải; họ không nói Văn Hi Dư bán mình cho vốn, chỉ đặt câu “một nghệ sĩ biến mất sáu năm lấy đâu ra luật sư, địa điểm an toàn và truyền thông bảo vệ chỉ sau một đêm?” Những câu hỏi ấy giống từng chiếc kim nhỏ, không đủ gây chết người ngay, nhưng cắm dày sẽ biến da thịt thành một tấm bản đồ của nghi ngờ.

Tô Mạn đặt bản photo căn cước của Văn Hi Dư vào bìa hồ sơ rỗng, giọng bình tĩnh đến mức gần như lạnh. “Hôm nay cô ấy chỉ xác nhận danh tính, ý chí làm chứng và giao nộp tài liệu bản gốc nếu có. Không livestream, không họp báo, không để bất kỳ câu nào bị cắt ra thành khẩu hiệu.” Tôi gật đầu. Đời trước, tôi từng tưởng chỉ cần nói hết sự thật trước camera thì sẽ có người nghe. Sau này mới hiểu, camera không tự đứng về phía sự thật. Nó đứng về phía người biết giữ bản gốc, biết ghi thời gian, biết để mỗi câu nói có chỗ dựa pháp lý. Tôi nhìn dấu đỏ trên bản quy trình, bỗng nhớ đến dòng mực xanh của mẹ trên phụ lục hợp đồng No.17. “Không ký khi chưa có luật sư đọc lại.” Sáu năm trước, có lẽ bà cũng từng đứng ở một căn phòng giống thế này, cố kéo một người trẻ khỏi chiếc lưới đã siết đến cổ.

Hạ Trầm Chu đến lúc tám giờ hai mươi bảy phút, muộn hơn giờ anh đã nhắn. Áo khoác màu đen còn vương hơi nước, cổ tay áo có một vệt nhăn rất nhỏ, giống như anh vừa bước ra khỏi một cuộc họp không dễ chịu. Anh không giải thích ngay. Chỉ đặt trước mặt Tô Mạn một phong bì niêm phong khác. “Bản sao thông báo tiếp nhận tạm thời của bệnh viện và xác nhận Lương Hách đang được giám sát.” Tô Mạn mở ra xem, mắt lướt rất nhanh. “Còn Kính Hải?” Anh im hai giây. Trong hai giây đó, điện thoại của anh sáng lên ba lần. Không cần nhìn kỹ, tôi cũng thấy dòng tiêu đề email hiện trên màn hình khóa: “Thông báo tạm dừng giải ngân.”

Không khí trong phòng như bị kéo thấp xuống. Tôi không hỏi ngay, vì có những câu hỏi nếu hỏi trước mặt tất cả mọi người sẽ biến thành áp lực buộc người ta phải tỏ ra không sao. Hạ Trầm Chu tắt màn hình, giọng vẫn ngắn. “Ba nhà đầu tư phụ của quỹ phim quý này gửi văn bản tạm dừng vốn. Một bên dùng điều khoản rủi ro danh tiếng, một bên yêu cầu Kính Hải công khai cắt liên hệ với mọi tài liệu liên quan Hắc Kính, bên còn lại muốn họp cổ đông khẩn.” Tô Mạn cười rất nhạt. “Nhanh thật. Văn bản luật sư của Văn Hi Dư vừa phát đêm qua, sáng nay vốn đã biết sợ danh tiếng.” Hạ Trầm Chu nhìn ra cửa kính, đáy mắt không có giận dữ rõ ràng, chỉ có một lớp mệt rất sâu. “Không phải sợ danh tiếng. Là có người nhắc họ rằng danh tiếng có thể bị làm bẩn.”

Tôi cầm điện thoại lên. Trong nhóm, Giản Tư Ninh vừa gửi thêm một tin nóng: một tài khoản tài chính đăng bài phân tích “rủi ro đạo đức trong mô hình đầu tư nghệ sĩ của Kính Hải”, bên dưới liệt kê các dự án đang kêu gọi hợp tác, trong đó tên bộ phim “Không Tắt” bị khoanh đỏ. Câu chữ rất khéo. Họ nói dự án nghệ thuật về bạo lực mạng nếu nhận tiền từ một quỹ đang bị nghi thao túng nhân chứng thì bản thân nó sẽ trở thành công cụ rửa hình ảnh. Tôi nhìn hai chữ “Không Tắt”, ngực bỗng đau âm ỉ. Đó là vai diễn tôi dùng để nhìn thẳng vào vết thương đời trước. Bây giờ, họ không chỉ muốn tôi im lặng. Họ muốn bất kỳ thứ gì tôi chạm vào cũng mang mùi giao dịch.

“Đổi địa điểm đi.” Tôi nói. Tô Mạn ngẩng lên. “Còn ba mươi phút.” “Không cần đổi khỏi tòa nhà này, chỉ chuyển sang phòng chứng thực tầng mười hai, nơi do văn phòng luật sư liên danh quản lý, không dùng bất kỳ người nào của Kính Hải.” Tôi nhìn Hạ Trầm Chu. “Anh không cần xuất hiện trong buổi xác nhận danh tính của Văn Hi Dư.” Anh không lập tức phản bác. Sự im lặng ấy khiến tôi khó chịu hơn một câu từ chối. Tôi biết anh hiểu vì sao tôi nói vậy. Nếu anh ngồi trong phòng, mỗi cái gật đầu của Văn Hi Dư đều có thể bị diễn giải thành được dạy trước. Nếu anh không ngồi trong phòng, Kính Hải vẫn sẽ bị kéo xuống bùn. Vân Đỉnh đã đặt một ván cờ mà bất kể anh đứng gần hay đứng xa, họ đều có thể viết một câu chuyện hợp lý để giết anh.

“Được.” Hạ Trầm Chu nói. “Tôi không vào phòng chứng thực.” Tôi còn chưa kịp thở ra, anh đã nói tiếp: “Nhưng người của tôi vẫn giữ tuyến ngoài. Không chạm tài liệu, không gặp nhân chứng, chỉ đảm bảo không có ai đưa cô ấy đi mất trước khi cô ấy tự nói.” Tôi nhìn anh vài giây, cuối cùng gật đầu. Đó là ranh giới tôi có thể chấp nhận. Anh không quyết định thay Văn Hi Dư, cũng không dùng tiền đè lên quy trình. Anh chỉ giữ một khoảng trống để người từng bị bịt miệng có thể đi đến cánh cửa.

Chín giờ đúng, Văn Hi Dư xuất hiện ở camera hành lang tầng mười hai. Cô ấy mặc áo khoác màu be cũ, đội mũ lưỡi trai kéo thấp, gương mặt không trang điểm nên các đường nét càng gầy và rõ. Khi tháo khẩu trang trước bàn tiếp nhận, tôi nhìn thấy một vết sẹo mờ gần xương quai hàm, không giống vết thương lớn, nhưng đủ để nhắc người khác rằng sáu năm im lặng không phải một khoảng trống sạch sẽ. Cô ấy không nhìn Hạ Trầm Chu, vì anh đứng ở cuối hành lang, ngoài phạm vi phòng chứng thực. Cô ấy chỉ nhìn tôi. “Tôi dùng tên thật,” cô nói, giọng khàn hơn trong đoạn ghi âm đêm qua. “Văn Hi Dư. Căn cước, hợp đồng gốc và một bản ghi lịch chuyển khoản tôi mang theo đều ở đây. Còn khóa ổ cứng, tôi sẽ nói sau khi luật sư xác nhận tôi không tự đưa mình vào một cái bẫy mới.”

Tô Mạn không tỏ ra thương xót. Cô ấy càng lạnh, tôi càng yên tâm. “Cô có quyền giữ lại phần chưa giao. Nhưng mọi thứ cô nói hôm nay sẽ được ghi âm, ghi hình, lập biên bản. Nếu có phần nào cô không chắc nguồn, nói là không chắc. Nếu có phần nào là suy đoán, nói là suy đoán. Chúng tôi không cần cô diễn thành người hoàn hảo.” Văn Hi Dư nhìn Tô Mạn rất lâu, rồi bỗng cười nhạt. “Năm đó họ cũng nói tôi không hoàn hảo nên không đáng tin.” Tô Mạn đóng nắp bút, đáp gọn: “Ở đây, không hoàn hảo không đồng nghĩa với nói dối.”

Tôi đứng ngoài phòng trong lúc thủ tục bắt đầu. Qua vách kính mờ, dáng Văn Hi Dư chỉ còn là một bóng người mỏng dưới ánh đèn trắng. Cô ấy ký tên rất chậm. Mỗi nét bút như kéo theo một đoạn đời bị chôn dưới bùn. Tôi đáng lẽ phải thấy nhẹ đi vì cô ấy đã đến. Nhưng điện thoại trong tay tôi lại rung liên tục, từng tin mới đẩy hơi thở tôi xuống sâu hơn. Kính Hải mất thêm một khoản vốn cam kết. Một dự án hợp tác quốc tế yêu cầu xem xét lại vai trò cố vấn của Hạ Trầm Chu. Tài khoản tài chính kia tiếp tục tung ảnh cơ cấu cổ đông của một quỹ phụ, khoanh vào cái tên Hải Thành Capital, bên từng nhiều lần đồng hành với Vân Đỉnh trong các thương vụ truyền thông.

Cao trào đến không phải từ tiếng hét, mà từ một cuộc gọi bật loa trong phòng họp nhỏ bên cạnh. Hạ Trầm Chu tham gia họp cổ đông khẩn bằng máy tính của Tô Mạn, còn tôi đứng ở cửa, không đi vào nhưng cũng không tránh. Một giọng nam trung niên vang lên, lịch sự và đầy áp lực: “Trầm Chu, chúng tôi không yêu cầu anh phản bội ai. Chúng tôi chỉ cần Kính Hải ra tuyên bố rằng mọi hành động của Lạc Tinh Miên là cá nhân, mọi tài liệu Hắc Kính không liên quan đến quỹ, và trước khi cơ quan chức năng kết luận, Kính Hải tạm dừng hỗ trợ các bên làm chứng.” Một người khác chen vào: “Anh đang đặt toàn bộ danh mục đầu tư dưới rủi ro vì một nữ diễn viên. Đây không phải dũng cảm, đây là quản trị cảm tính.”

Tôi nghe câu “một nữ diễn viên” mà lòng lạnh đi. Đời trước, họ gọi tôi bằng rất nhiều cách: vật tế thần, rủi ro hình ảnh, nhân tố bất ổn. Hóa ra khi đổi một chiếc bàn họp đắt tiền hơn, cách người ta xóa tên một người vẫn không khác nhiều. Tôi bước vào phòng trước khi Hạ Trầm Chu đáp, đặt điện thoại của mình xuống bàn để tất cả thấy màn hình đang ghi âm. “Tôi là Lạc Tinh Miên,” tôi nói. “Tôi không đại diện Kính Hải, cũng không cần Kính Hải đại diện cho tôi. Nhưng nếu các vị định yêu cầu một quỹ đầu tư sạch ra tuyên bố phủi bỏ nhân chứng để tự bảo vệ danh mục, xin hãy nói rõ tên người đề xuất. Sau này khi hồ sơ được nộp, ít nhất tôi biết nên gọi ai là người sợ sự thật trước khi sự thật kịp xuất hiện.”

Đầu dây bên kia im đi vài giây. Có lẽ họ không ngờ tôi sẽ xuất hiện, càng không ngờ tôi sẽ không khóc, không xin, không hứa rút lui để giữ thể diện cho ai. Hạ Trầm Chu nhìn tôi, ánh mắt trầm xuống. Anh không tắt ghi âm của tôi, cũng không bảo tôi ra ngoài. Anh chỉ xoay máy tính lại một chút để những người trong cuộc họp thấy rõ chúng tôi không đứng trong cùng một khung hình. Rồi anh nói: “Kính Hải sẽ không ra tuyên bố làm mất giá trị lời khai của nhân chứng. Chứng cứ Hắc Kính đã vào quy trình tiếp nhận, không thuộc quyền sở hữu của tôi, cũng không thuộc quyền sở hữu của Lạc Tinh Miên. Ai muốn rút vốn theo điều khoản hợp đồng, gửi văn bản chính thức. Ai muốn dùng rút vốn để buộc Kính Hải phủ nhận nạn nhân, không cần chờ đến quý sau.”

Một cổ đông cười lạnh. “Anh nghĩ mình gánh nổi?” Hạ Trầm Chu đáp rất bình tĩnh: “Không. Nhưng tôi biết thứ gì không nên để người khác gánh thay.” Cuộc họp kết thúc trong tiếng thông báo văn bản sẽ được gửi trong ngày. Không có chiến thắng nào ở đó. Không ai bị vả mặt. Không ai vì một câu nói mà đột nhiên tỉnh ngộ. Chỉ có vài đường dây vốn âm thầm rời khỏi bảng tính, vài dự án bắt đầu rung lên, vài người vốn đứng ngoài cuộc phát hiện ánh đèn cũng có thể chiếu đến giày của họ.

Khi tôi trở lại hành lang, Văn Hi Dư đã ký xong biên bản đầu tiên. Cô ấy đứng bên cửa, tay ôm bìa hồ sơ trước ngực, nhìn Hạ Trầm Chu bằng ánh mắt rất khó gọi tên. “Năm đó cũng có người nói sẽ không để tôi gánh một mình,” cô ấy khẽ nói. “Sau đó họ biến mất trước khi bài bẩn thứ hai lên hot search.” Hạ Trầm Chu không biện minh. “Vậy lần này cứ nhìn văn bản, không nhìn lời hứa.” Văn Hi Dư nhìn anh thêm một giây, rồi quay sang tôi. “Khóa ổ cứng không phải tên tôi. Là câu mẹ cô viết sau phụ lục. Nhưng thiếu một ký tự. Ký tự đó nằm trong hồ sơ của mẹ cô, phần không dùng số.”

Tôi chưa kịp hỏi tiếp, điện thoại của Hạ Trầm Chu lại sáng. Lần này, không phải email nội bộ. Là thông báo truyền thông: Kính Hải bị ba nhà đầu tư rút vốn cam kết, dự án phim “Không Tắt” có nguy cơ bị xem xét lại vì xung đột lợi ích. Ngay sau đó, trợ lý của anh gửi đến một file PDF vừa ký. Dòng tiêu đề hiện rõ trên màn hình trước khi anh kịp khóa lại: “Thông báo từ nhiệm vị trí Chủ tịch Hội đồng đầu tư dự án Không Tắt – Hạ Trầm Chu.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy, cảm giác như có ai đó vừa tắt một phần ánh đèn trong hành lang. Anh không nói trước với tôi. Có lẽ anh nghĩ đó là cách để dự án không bị kéo chết cùng Kính Hải, để vai diễn của tôi không bị biến thành món hàng của anh, để Văn Hi Dư không bị đóng dấu nhân chứng được vốn đầu tư che chở. Nhưng chính vì tôi hiểu lý do, ngực tôi càng nghẹn. Tôi đã mất một đời để học cách không để người khác quyết định thay mình bằng danh nghĩa bảo vệ. Và sáng nay, ngay trong lúc chúng tôi đang cố trả lại quyền được nói cho một nạn nhân, Hạ Trầm Chu lại lặng lẽ lấy quyền chịu mất mát của tôi khỏi tay tôi.

Anh ngẩng lên nhìn tôi. Trong mắt anh không có kiêu hãnh, chỉ có sự mệt mỏi của người đã tính hết thiệt hại và vẫn chọn bước vào. Tôi nghe tiếng máy ghi âm trong phòng chứng thực vẫn chạy, tiếng bút của Tô Mạn vẫn lướt trên giấy, tiếng mưa còn sót lại rơi từ mái hiên xuống kính. Rất nhiều âm thanh nhỏ hợp thành một buổi sáng không thể giả vờ yên ổn. Tôi siết điện thoại, bình tĩnh đến mức chính mình cũng thấy đau. “Hạ Trầm Chu,” tôi nói. “Chuyện này, anh nên nói với tôi trước.”