Chương 63: Nghệ Sĩ Số 17 Lên Tiếng
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcChương 63: Nghệ Sĩ Số 17 Lên Tiếng
Tôi đọc dòng tin nhắn đó hai lần, rồi lần thứ ba chỉ nhìn vào bốn chữ cuối cùng: nghệ sĩ số 17. Ánh đèn trắng của cửa hàng tiện lợi hắt xuống màn hình, làm những ký tự đen trở nên sắc đến mức giống như được khắc lên mắt. Lương Hách đứng cách tôi chưa đầy hai bước, mặt vẫn tái vì mất máu và mất quyền kiểm soát, nhưng khi nhìn thấy biểu cảm của tôi, hắn lập tức hiểu người vừa nhắn đến là ai. Sự hoảng loạn trong mắt hắn không giống giả vờ. Một kẻ quen bịa nửa sự thật để giết người lúc này lại sợ một sự thật chưa kịp nói ra sẽ giết ngược hắn.
“Tôi không trả lời ngay.” Tô Mạn nói trong tai nghe, giọng lạnh như kéo lại sợi dây đang căng quá mức. “Chụp màn hình, quay màn hình, lưu số, không gọi lại riêng. Nếu người đó muốn làm chứng, phải để cô ấy nói trong điều kiện an toàn. Tinh Miên, đừng để sự thương hại thay cô ấy ký bất cứ thứ gì.” Tôi đưa điện thoại cho Hạ Trầm Chu để anh nhìn thấy tin nhắn, nhưng không giao quyền quyết định. Anh chỉ liếc qua rồi trả lại, động tác rất nhẹ. “Cô ấy muốn Lương Hách sống,” anh nói. “Vậy trước hết phải để hắn không biến mất khỏi camera.”
Lương Hách nghe được câu ấy, cổ họng giật một cái. “Cô ta còn sống thật sao?” Hắn lẩm bẩm, không biết là hỏi tôi hay hỏi chính mình. Tôi nhìn hắn, trong lòng không có chút thương hại nào. “Anh vừa nói anh biết cô ấy chết vì ai.” Hắn cười khan, khóe môi rách bật máu. “Chết trên mạng, chết trong hợp đồng, chết trong mắt nhãn hàng. Với người như chúng tôi, chỉ cần không còn ai dám gọi đúng tên cô ấy, vậy cũng đủ là chết rồi.” Câu đó đáng lẽ phải khiến người nghe thấy buồn. Nhưng từ miệng hắn nói ra, nó chỉ khiến tôi thấy lạnh hơn. Vì hắn từng là một trong những người cầm dao.
Còi xe cấp cứu vọng lại từ cuối phố. Xe cảnh sát cũng dừng trước cửa hàng ngay sau đó, không ồn ào, nhưng đủ để hai nhân viên trực đêm cuối cùng cũng hiểu vì sao từ nãy đến giờ không khí trong cửa hàng căng như có kính vỡ dưới chân. Dưới hướng dẫn của Tô Mạn, Lương Hách phải nói rõ trước camera và trước mặt nhân viên rằng ổ cứng HK-17 được hắn tự nguyện giao nộp để bảo toàn dữ liệu, không phải điều kiện đổi lấy miễn trách nhiệm. Phong bì nhựa trong được chụp lại từ nhiều góc, thời gian, địa điểm, tên cửa hàng và tình trạng niêm phong đều được ghi vào biên bản tạm thời. Tôi đứng bên cạnh, nhìn tay hắn run khi ký tên. Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời hắn viết một dòng chữ mà không thể dùng tài khoản ẩn danh xóa đi.
Khi nhân viên y tế kiểm tra vết thương cho Lương Hách, điện thoại tôi lại rung. Người kia gửi thêm một bức ảnh. Trong ảnh là một góc phụ lục hợp đồng đã cũ, mép giấy ố vàng, ở phần mã hồ sơ có dòng chữ: No.17 – Văn Hi Dư. Bên dưới là một hàng ghi chú viết tay bằng mực xanh: “Không ký khi chưa có luật sư đọc lại.” Tôi không biết chữ của mẹ mình nhiều bằng chữ ký của bà trên những tấm ảnh cũ, nhưng nét móc ở cuối chữ “lại” khiến tim tôi bất giác co rút. Ngày nhỏ, mẹ từng sửa vở bài tập của tôi bằng một cây bút mực xanh, chữ nào kết thúc cũng hơi kéo lên như không nỡ đặt dấu chấm cuối cùng. Tôi siết điện thoại rất chặt, đến mức đầu ngón tay tê đi.
Tôi gõ lại: “Cô muốn gì?” Tin nhắn trả lời đến rất nhanh: “Tôi muốn một nơi có camera, một luật sư không thuộc Vân Đỉnh, và một xác nhận rằng Lương Hách đã vào hệ thống ghi nhận chính thức, không phải bị người của các cô đưa đi.” Không có lời cầu xin, không có tự giới thiệu dài dòng, càng không có dáng vẻ của một người muốn kể khổ để đổi lấy lòng thương. Tôi nhìn dòng chữ ấy, bỗng hiểu vì sao cô ấy có thể sống sót sau nhiều năm bị chôn dưới bùn. Có những người không sống vì hy vọng sẽ được cứu. Họ sống vì chưa tìm được cách nói ra câu cuối cùng.
“Tô Mạn.” Tôi gọi khẽ. “Cô ấy muốn xác nhận quy trình.” Tô Mạn gần như lập tức đáp: “Được. Tôi sẽ gửi danh tính luật sư, số biên bản tiếp nhận và đề nghị cảnh sát xác nhận Lương Hách được chuyển đến bệnh viện dưới giám sát. Nhưng nói rõ với cô ấy, mọi tài liệu cô ấy đưa ra phải xác thực được nguồn. Chúng ta không dùng nạn nhân khác làm mồi cho một trận dư luận.” Tôi nhắn nguyên văn, không thêm bớt. Một phút sau, Văn Hi Dư gửi lại một đoạn ghi âm dài bốn mươi giây, chỉ đủ để xác nhận giọng và ý chí. Giọng cô ấy thấp, hơi khàn, nhưng từng chữ đều rõ: “Tôi không làm chứng để cứu Lương Hách. Tôi làm chứng vì năm đó bài cuối cùng của Hắc Kính không chỉ giết tôi. Nó trở thành khuôn mẫu để giết những người sau này.”
Câu ấy vừa dứt trong loa điện thoại, màn hình nhóm của Giản Tư Ninh nhảy liên tục. Hắc Kính Studio đăng thông báo mới lúc 23 giờ 17 phút, nội dung dài hơn tất cả những lần trước, lời lẽ được chỉnh chu đến mức giống văn bản pháp lý đã chuẩn bị sẵn. Họ nói Lương Hách là “cá nhân quản trị cũ có hành vi lợi dụng tài nguyên nền tảng để trục lợi”, nói mọi dữ liệu nếu tồn tại đều có khả năng bị chỉnh sửa, nói một số nghệ sĩ và bên liên quan đang “cấu kết với người vi phạm để tống tiền các doanh nghiệp hợp pháp”. Không cần gọi tên tôi, dư luận cũng biết mũi dao đang chỉ vào ai. Chưa đầy mười phút, cụm từ “Lạc Tinh Miên bắt tay Hắc Kính” đã leo lên bảng thảo luận nóng.
Tôi nhìn những bình luận đầu tiên xuất hiện, cảm giác quen thuộc trườn qua gáy như nước mưa đời trước. Có người hỏi vì sao tôi luôn xuất hiện đúng lúc có scandal. Có người nói kẻ từng bị Hắc Kính hại bây giờ lại đi cứu chủ tài khoản Hắc Kính, chắc chắn phía sau có giao dịch. Có người nhắc tên mẹ tôi bằng giọng mỉa mai, nói gia đình họ Lạc quen dùng người chết để kiếm sự thương hại. Tôi đã nghĩ mình sẽ không còn đau vì những câu chữ ấy nữa. Nhưng sự thật là chúng vẫn đau, chỉ là đời này tôi không để nỗi đau thay mình bấm nút gửi.
“Muốn Kính Hải lên tiếng không?” Hạ Trầm Chu hỏi. Anh không nhìn màn hình, chỉ nhìn tôi, như biết chính thứ ánh sáng xanh lạnh ấy mới là thứ dễ kéo tôi về đêm mưa cũ nhất. Tôi lắc đầu. “Không phải bây giờ. Nếu anh lên tiếng trước, họ sẽ biến Văn Hi Dư thành người được Kính Hải mua, biến tôi thành người dùng vốn để rửa sạch nhân chứng. Cứ để họ nói.” Tôi dừng lại, nghe giọng mình bình tĩnh đến mức gần như xa lạ. “Đêm nay, người phải lên tiếng không phải chúng ta.”
Văn Hi Dư lên tiếng lúc 23 giờ 42 phút bằng tài khoản đã bỏ không sáu năm. Bài đăng đầu tiên của cô ấy chỉ có một câu: “Tôi là nghệ sĩ số 17 trong hồ sơ Hắc Kính.” Bên dưới là một đoạn video quay nửa gương mặt, ánh đèn bàn yếu đến mức chỉ soi rõ khóe môi và đường quai hàm gầy. Cô ấy không khóc. Cô ấy kể mình từng bị ép ký phụ lục hợp đồng kéo dài thời hạn đại diện, từng bị yêu cầu tham gia những bữa tiệc “kết nối tài nguyên”, từng từ chối, rồi trong vòng ba tuần bị cắt vai, bị đổi quản lý, bị tung bệnh án giả và bị Hắc Kính dẫn dắt thành người “tâm lý bất ổn, nghiện thuốc, không đủ năng lực làm việc”. Cô ấy không gọi tên Vân Đỉnh ngay. Cô ấy chỉ đưa ba tấm ảnh đã che thông tin nhạy cảm: một phụ lục hợp đồng có mã No.17, một lịch truyền thông ghi cụm “sửa hình ảnh tiêu cực”, và một biên nhận chuyển khoản qua hk-media đúng ngày bài bẩn cuối cùng được đăng.
Dư luận không đảo chiều. Nó chỉ nứt ra. Một nửa người qua đường bắt đầu hỏi vì sao mô thức trong câu chuyện của Văn Hi Dư giống hệt những gì từng xảy ra với tôi, với vài nghệ sĩ rời Tinh Diệu, với những người đã biến mất khỏi màn ảnh sau một hot search. Nửa còn lại lập tức chất vấn vì sao cô ấy im lặng sáu năm, vì sao bây giờ mới nói, vì sao không đưa bản gốc, vì sao mỗi người từng thất bại trong giới giải trí đều thích đổ lỗi cho công ty cũ. Tôi đọc từng câu hỏi, không thấy bất ngờ. Một hệ thống từng giết người bằng nghi ngờ thì khi nạn nhân trở lại, thứ đầu tiên nó ném ra vẫn là nghi ngờ.
Lương Hách nằm trên cáng, cổ tay quấn băng, nhưng mắt vẫn dán vào màn hình. Khi thấy bài đăng của Văn Hi Dư vượt qua một triệu lượt xem, hắn bỗng bật cười rất nhỏ. “Cô ấy vẫn nói như năm đó.” Tôi nhìn hắn. “Năm đó cô ấy nói gì?” Hắn im lặng vài giây, rồi khàn giọng: “Cô ấy nói nếu ngành này cần một người quỳ xuống mới cho người đó đóng phim, vậy thứ cần sửa không phải đầu gối của cô ấy.” Tôi không đáp. Có những câu nói đi qua nhiều năm vẫn còn đủ sắc để cắt vào người nghe. Nhưng tôi cũng biết, chỉ một câu nói không đủ cứu cô ấy khi đó. Cũng như một bài đăng đêm nay không đủ lật Vân Đỉnh.
Tin nhắn của Văn Hi Dư lại đến: “Đừng tin toàn bộ Lương Hách. Hắn giữ ổ cứng vì sợ chết, không phải vì hối hận. Nhưng đừng để hắn chết. Trong ổ có lịch phân phối bài bẩn theo mã nghệ sĩ. Mã của cô là 31. Mã của mẹ cô không dùng số.” Tôi đọc đến dòng cuối, máu trong người như bị ai đó rút chậm. Mẹ tôi cũng từng có một mã riêng trong hệ thống đó. Không phải nghệ sĩ, không phải nạn nhân phụ, mà là một trường hợp bị đánh dấu bằng cách khác. Tôi muốn hỏi ngay, muốn buộc cô ấy nói hết, nhưng tin nhắn tiếp theo đã chặn tôi lại: “Tôi sẽ không gửi thêm qua mạng. Tôi từng trả giá vì tin một hộp thư an toàn.”
Tô Mạn nhìn qua màn hình cuộc gọi, sắc mặt hiếm khi nghiêm đến vậy. “Cô ấy rất tỉnh. Nhưng càng tỉnh càng nguy hiểm cho Vân Đỉnh. Sau bài đăng này, họ sẽ không chỉ đánh cô ấy, mà đánh cả nguồn tư cách làm chứng của cô ấy.” Như để chứng minh câu nói đó, Giản Tư Ninh gửi vào nhóm một ảnh chụp mới: công ty quản lý cũ của Văn Hi Dư, hiện đã sáp nhập vào hệ sinh thái Vân Đỉnh, vừa phát văn bản luật sư. Họ tuyên bố khởi kiện Văn Hi Dư vì vu khống, vi phạm thỏa thuận bảo mật, tiết lộ tài liệu thương mại và cấu kết với bên thứ ba để tống tiền doanh nghiệp. Ở dòng cuối, tên tôi xuất hiện rất gọn: “Lạc Tinh Miên cùng các bên liên quan sẽ chịu trách nhiệm liên đới nếu tiếp tục lan truyền thông tin sai sự thật.”
Tôi nhìn dòng tên mình, bỗng thấy bình tĩnh hơn. Khi kẻ đứng sau bắt đầu dùng văn bản pháp lý để bịt miệng một người đã im lặng sáu năm, nghĩa là tiếng nói của cô ấy đã chạm đúng chỗ đau. Hạ Trầm Chu đứng bên cạnh tôi, vai áo còn vương hơi lạnh ngoài trời, nhưng anh không nói “đừng sợ”. Anh chỉ hỏi: “Ngày mai cô muốn đứng ở đâu?” Tôi ngẩng lên nhìn tấm gương lồi ở góc cửa hàng, trong đó có tôi, có anh, có Lương Hách trên cáng, có chiếc phong bì niêm phong đặt trong túi chứng cứ, và có rất nhiều ánh đèn nhỏ không đủ rực rỡ nhưng chưa tắt.
Điện thoại rung lần cuối trước khi Lương Hách được đưa ra xe. Văn Hi Dư gửi một dòng ngắn: “Tôi vừa nhận được thông báo kiện. Họ vẫn nhanh như năm đó. Lạc Tinh Miên, ngày mai chín giờ sáng, cho tôi một nơi có camera và luật sư. Lần này, tôi sẽ dùng tên thật.” Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu, rồi trả lời: “Được. Nhưng cô không cần quỳ xuống để được nghe.” Bên ngoài cửa kính, mưa bụi lại rơi xuống đường Bắc Cảng. Sáu năm trước, có người bị dập tắt dưới một bài bẩn. Đêm nay, ngọn đèn đầu tiên trong hồ sơ số 17 đã tự bật lên, và Vân Đỉnh lập tức đưa tay che lại.
