Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 59: Bữa Tối Với Boss Cuối

Chương 59: Bữa Tối Với Boss Cuối

Cuộc gọi kết thúc, nhưng câu nói của thư ký Ôn Thừa Quân vẫn treo lơ lửng trong phòng như một chiếc đèn sân khấu chưa kịp tắt. Không ai lập tức lên tiếng. Trên màn hình laptop của Tô Mạn, bài viết thứ hai vẫn nằm đó, chữ “lan can” và “niêm phong tư liệu” lạnh đến mức giống như được viết bằng chính hơi thở của người trong đoàn phim. Tôi nhìn màn hình vài giây, rồi nhìn chiếc điện thoại đã tối lại trên bàn. Người ngồi sau mọi hot search vừa đặt một chiếc ghế trước mặt tôi. Nếu tôi không ngồi xuống, ông ta vẫn có thể kéo tên mẹ tôi, tên bộ phim, thậm chí tên những người còn đang cố đứng cạnh tôi lên bàn ăn của dư luận.

Tô Mạn là người phá vỡ im lặng trước. “Không trả lời qua điện thoại. Tôi sẽ yêu cầu họ gửi thư mời chính thức, ghi rõ thời gian, địa điểm, người tham dự và lý do gặp mặt.” Cô khép laptop một nửa, ánh mắt vẫn đặt trên mặt tôi. “Tinh Miên, cô có quyền từ chối. Nhưng nếu nhận lời, đây không phải một bữa tối. Đây là một lần tiếp xúc với đối tượng có khả năng liên quan trực tiếp đến tuyến điều tra.”

“Tôi biết.” Tôi đáp.

Giọng tôi bình tĩnh hơn tôi tưởng. Có lẽ vì sau quá nhiều đêm bị người khác gọi tên sau lưng, việc kẻ đó chịu bước ra trước mặt lại khiến tôi không còn cảm giác mơ hồ. Nỗi sợ rõ hình hài luôn dễ đối phó hơn bóng tối không có cạnh. Hạ Trầm Chu đứng đối diện tôi, bàn tay đặt cạnh tập hồ sơ nhưng không chạm vào nó. Anh nhìn tôi rất lâu, cuối cùng chỉ hỏi: “Cô muốn đi không?”

Tôi ngẩng lên. “Muốn.”

Một chữ ngắn ngủi khiến căn phòng im thêm một nhịp. Tôi thấy trong mắt Hạ Trầm Chu có thứ gì đó căng lên, nhưng anh không ngăn. Tô Mạn cũng không phản đối ngay. Họ đều hiểu đây không phải sự bốc đồng. Ôn Thừa Quân nhắc đến mẹ tôi và “Không Tắt” trong cùng một câu, nghĩa là ông ta biết tôi sẽ không thể xem lời mời ấy như một tờ thiệp xã giao. Nếu tôi trốn, ông ta sẽ dùng cách khác buộc tôi nghe. Chi bằng để tôi tự chọn thời điểm bước vào căn phòng đó.

“Điều kiện của tôi.” Tô Mạn nói rất nhanh, như thể đã đặt sẵn lưỡi dao pháp lý lên bàn. “Một, tôi là người xác nhận lịch hẹn, không để cô liên lạc riêng với thư ký của ông ta. Hai, không ký bất kỳ giấy tờ nào tại chỗ, kể cả giấy bảo mật, thư đồng thuận hình ảnh hay biên bản trao đổi. Ba, trước và sau cuộc gặp đều phải có người chứng kiến tình trạng của cô. Bốn, nếu ông ta nhắc tới bằng chứng, hợp đồng, mẹ cô hoặc đoàn phim, cô chỉ nghe, không đưa tài liệu, không hứa trao đổi.”

Giản Tư Ninh gõ nhẹ lên ổ cứng niêm phong. “Tôi sẽ rà lại danh sách người biết thông báo nội bộ cấp tổ trưởng. Nếu nguồn rò rỉ nằm trong đoàn, tôi muốn trước bữa tối ngày mai ít nhất phải biết ai có quyền tiếp cận chi tiết ‘lan can’.”

Hạ Trầm Chu lúc này mới nói: “Địa điểm họ chọn chắc chắn là nơi của họ.”

“Vậy cứ để họ chọn.” Tôi nhìn anh. “Người muốn ban ân luôn thích ngồi trong căn phòng quen thuộc. Ra khỏi chỗ đó, ông ta sẽ nói ít hơn.”

Ánh mắt Hạ Trầm Chu chạm vào tôi rất khẽ. “Tôi đưa cô đi. Nhưng tôi không vào nếu cô không muốn.”

Trước đây, câu ấy có thể khiến tôi dựng hết gai lên. Bây giờ, tôi chỉ thấy trong ngực có một vết đau cũ bị gió thổi qua, chưa lành nhưng không còn rỉ máu như trước. Tôi gật đầu. “Anh chờ bên ngoài. Không phải để cứu tôi, mà để xác nhận tôi bước ra bằng chính chân mình.”

Anh đáp: “Được.”

Tối hôm sau, thư mời chính thức được gửi đến văn phòng Tô Mạn. Địa điểm là Lan Đình, một nhà hàng tư nhân nằm sau khu triển lãm cũ ở trung tâm Minh Hải. Bề ngoài nơi đó không treo biển lớn, chỉ có một hàng trúc đen trước cổng và ánh đèn vàng phủ xuống mặt đá ướt như một lớp mật lạnh. Tôi từng nghe tên Lan Đình trong đời trước. Đó là nơi vài hợp đồng đổi vai được quyết định trong lúc người ta nâng chén rượu, nơi vài nghệ sĩ trẻ tưởng mình được quý nhân nâng đỡ, để rồi nhiều năm sau mới nhận ra cái ghế mềm nhất trong phòng cũng có thể là một chiếc lồng.

Tô Mạn ngồi trong một phòng chờ riêng cách đó không xa, trên danh nghĩa là luật sư đi cùng. Hạ Trầm Chu đưa tôi đến cổng sau, xe dừng dưới mái hiên vừa đủ khuất camera truyền thông bên ngoài nhưng không khuất camera an ninh của nhà hàng. Trước khi tôi xuống xe, anh đưa cho tôi một chiếc điện thoại đã bật chế độ liên lạc khẩn cấp với Tô Mạn. Không có lời dặn dài, không có câu “đừng sợ” sáo rỗng. Anh chỉ nói: “Mười lăm phút một lần, cô nhìn đồng hồ. Nếu muốn rời đi, cứ rời đi.”

Tôi cầm điện thoại, bỗng bật cười rất nhẹ. “Anh không hỏi tôi có sợ không à?”

Hạ Trầm Chu nhìn thẳng vào tôi. “Cô sợ cũng vẫn sẽ đi.”

Câu ấy không an ủi tôi, nhưng lại chính xác. Tôi sợ. Sợ cái tên mẹ bị đem ra như một quân bài. Sợ mình nghe thấy điều gì đó đủ làm vết thương vừa khép nứt toạc ra. Sợ hơn cả là khi bước vào, tôi nhận ra đời này dù đã thay đổi rất nhiều, vẫn có những người ngồi ở tầng cao hơn số phận của người khác. Nhưng sợ không đồng nghĩa với lùi. Đời trước, tôi từng bị kéo lên sân khấu kết án mà không có quyền chọn ánh đèn. Đời này, ít nhất cánh cửa này do chính tay tôi mở.

Ôn Thừa Quân chờ tôi trong phòng cuối hành lang. Ông ta không giống kiểu phản diện trong những lời nguyền rủa trên mạng. Không có vẻ hung ác lộ liễu, không có giọng cười khiến người ta lập tức phòng bị. Ông mặc một bộ vest màu xám tro, tóc chải gọn, trước mặt là một bộ trà thay vì rượu. Khi tôi bước vào, ông đứng dậy vừa đủ, nụ cười nhã nhặn đến mức như đã được đo bằng thước. “Cô Lạc, cuối cùng cũng gặp mặt.”

“Ôn tiên sinh.” Tôi kéo ghế ngồi xuống, không nhận chén trà ông đẩy sang ngay. “Tôi không nghĩ chúng ta có giao tình đến mức dùng chữ cuối cùng.”

Ông ta không khó chịu. Ngược lại, nụ cười còn sâu hơn một chút. “Người trẻ có gai là chuyện tốt. Trong ngành này, người không có gai thường bị bẻ rất nhanh.”

“Người có gai thì sao?”

“Nếu mọc đúng hướng, có thể trở thành hoa hồng được người ta nâng niu. Nếu mọc sai hướng, chỉ làm tay mình chảy máu.” Ông rót trà cho mình, động tác thong thả. “Tôi nghe nói hôm qua cô ngất ở phim trường. Diễn viên nhập vai là chuyện đáng quý, nhưng lấy vết thương thật ra đổi lấy một cảnh quay, không phải việc thông minh.”

Tôi nhìn hơi nước bốc lên khỏi chén trà. “Một người chưa từng đứng trước ống kính rất khó đánh giá thứ gì là nhập vai, thứ gì là sống sót.”

Ôn Thừa Quân khẽ cười. “Cô quả nhiên thú vị hơn những gì hồ sơ viết.”

Từ “hồ sơ” khiến lưng tôi lạnh đi, nhưng tôi không để biểu cảm thay đổi. Người như ông ta sẽ không nói vô nghĩa. Ông ta nhắc hồ sơ để tôi biết: ông ta đã xem qua quá khứ của tôi, từ scandal khách sạn, vụ kiện Tinh Diệu, quan hệ với Hạ Trầm Chu, cho đến những phần tôi tưởng chỉ nằm trong ngăn kéo cũ của gia đình. Tôi không hỏi ông ta có hồ sơ gì. Hỏi tức là thừa nhận mình muốn biết. Tôi chỉ nói: “Ông mời tôi đến không phải để khen diễn xuất.”

“Đúng.” Ông đặt chén trà xuống. “Tôi mời cô đến để nói về đường đi sau này.”

Trên bàn ăn, món khai vị được đưa lên rất đúng lúc. Người phục vụ cúi đầu rời đi, cánh cửa khép lại êm đến mức không phát ra tiếng. Ôn Thừa Quân đẩy một tập hồ sơ mỏng về phía tôi. Bìa trắng, không logo lớn, chỉ có một dòng chữ: Phương án phục hồi hình ảnh và hợp tác chiến lược. Tôi không mở ra. Chỉ nhìn dòng chữ ấy, tôi đã hiểu vì sao ông ta chọn bữa tối thay vì văn phòng. Trong phòng họp, đây là một đề nghị. Trên bàn ăn, nó trở thành ân huệ.

“Tin trong nhóm kín về đoàn phim của cô có thể dừng ở đó.” Ông nói bằng giọng rất nhẹ. “Cũng có thể biến thành câu chuyện một đoàn phim độc lập ép nữ diễn viên đang tổn thương tái hiện bi kịch đời mình để kiếm danh tiếng. Công chúng rất thích những câu chuyện có vẻ chính nghĩa. Họ sẽ không cần biết ai thật sự bảo vệ cô, ai thật sự lợi dụng cô.”

Tôi đặt tay lên mép bàn, cảm nhận lớp khăn trắng phẳng đến mức lạnh. “Và Vân Đỉnh có thể quyết định câu chuyện nào được kể?”

“Không ai quyết định được công chúng.” Ông mỉm cười. “Chúng tôi chỉ hiểu họ muốn nghe gì.”

Một câu nói rất sạch sẽ. Sạch đến mức không dính chữ uy hiếp nào, nhưng bên trong đã đặt đủ dao. Tôi bỗng nhớ những bài viết đời trước, từng câu đều giống như tự nhiên mọc lên từ sự phẫn nộ của người qua đường. Hóa ra có người đã học thuộc khẩu vị của đám đông, rồi nấu nỗi nhục của người khác thành món ăn vừa miệng họ.

“Ông muốn gì ở tôi?” Tôi hỏi.

“Hợp tác.” Ôn Thừa Quân trả lời. “Cô là người thông minh, có năng lực diễn xuất, có câu chuyện đủ mạnh để được đóng gói lại. Nếu cô tiếp tục đi theo Hạ Trầm Chu và Tô Mạn, cô sẽ trở thành mũi dao chĩa vào quá nhiều người. Dao sắc thì dễ gãy. Nhưng nếu cô đứng đúng vị trí, Vân Đỉnh có thể giúp cô sạch sẽ trở lại, thậm chí sạch hơn cả trước scandal.”

Tôi cuối cùng cũng mở tập hồ sơ. Trang đầu không phải hợp đồng, mà là một bản phác thảo đường hướng truyền thông. Nữ diễn viên vượt qua bạo lực mạng. Gương mặt mới của dòng phim hiện thực. Đại sứ dự án bảo vệ sức khỏe tâm lý nghệ sĩ. Những cụm từ đẹp đẽ nằm cạnh tên tôi, sáng bóng như kính lau quá kỹ. Ở cuối trang có một dòng ghi chú nhỏ: tạm dừng mọi phát ngôn liên quan đến vụ việc cũ của gia đình và các cáo buộc chưa xác thực về hệ thống truyền thông.

Tôi khép hồ sơ lại. “Sạch sẽ của ông cần tôi im lặng.”

Ông ta không phủ nhận. “Im lặng đúng lúc là một phẩm chất hiếm. Cha cô hiểu điều đó hơi muộn, nhưng ít nhất ông ấy đã hiểu.”

Ngón tay tôi siết nhẹ dưới mép bàn. Lạc Chấn Nam từng dùng câu “vì nuôi cô” để đè lên cái chết của mẹ tôi. Bây giờ Ôn Thừa Quân dùng câu “đã hiểu” để phủ một lớp vàng lên sự hèn yếu ấy. Tôi nghe trong ngực mình có thứ gì đó đập mạnh, nhưng giọng tôi vẫn rất thấp. “Ông không có tư cách nhắc đến cha tôi.”

“Vậy nói về mẹ cô.” Ông bình thản đáp.

Cả căn phòng như bị rút mất một lớp không khí. Ngoài cửa sổ, ánh đèn trong sân vườn chiếu lên những bụi trúc, bóng lá in lên kính thành những đường gãy rất mảnh. Tôi nhìn Ôn Thừa Quân. Ông ta không lộ vẻ đắc thắng. Sự nguy hiểm của ông ta nằm ở chỗ đó. Ông ta không cần thắng bằng cách nâng giọng. Ông ta chỉ đặt đúng cái tên lên bàn, rồi chờ người đối diện tự chảy máu.

“Mẹ cô từng là người rất có nguyên tắc.” Ông nói. “Tài năng, cứng cỏi, không biết cúi đầu trước những thứ bà ấy cho là bẩn. Những người như vậy đáng kính, nhưng thường không sống tốt trong ngành này.”

Tôi nghe thấy tiếng tim mình. Chậm. Rõ. “Bà ấy không cần ông thương hại.”

“Tôi không thương hại bà ấy.” Ôn Thừa Quân nhìn tôi bằng ánh mắt gần như dịu dàng. “Tôi chỉ tiếc. Nếu năm đó bà ấy chịu ngồi lại bàn bạc, rất nhiều chuyện đã không đi đến mức khó coi như vậy.”

Bàn bạc. Hai chữ ấy nhẹ đến mức tưởng như vô hại, nhưng tôi gần như ngửi thấy mùi thuốc sát trùng cũ trong bệnh viện, mùi giấy thỏa thuận im lặng, mùi phong bì tiền mà cha tôi từng giấu khỏi mắt tôi. Họ luôn gọi sự khuất phục là bàn bạc, gọi việc bịt miệng là giải quyết, gọi người chết là đáng tiếc. Còn người sống thì phải cảm ơn vì mình được chừa lại một con đường.

Tôi đứng dậy. Chiếc ghế trượt trên thảm nên không phát ra âm thanh gay gắt như tôi muốn. “Tôi sẽ không ký bất kỳ thứ gì tối nay. Nếu Vân Đỉnh muốn gửi đề nghị hợp tác, hãy gửi cho luật sư của tôi. Nếu ông muốn nói về mẹ tôi, hãy đưa bằng chứng. Còn nếu ông chỉ muốn dùng bà ấy để dọa tôi, bữa tối này kết thúc ở đây.”

Ôn Thừa Quân không giữ tôi ngay. Ông chỉ nhìn tập hồ sơ trên bàn, rồi chậm rãi nói: “Cô Lạc, Hạ Trầm Chu có thể cho cô dũng khí, Tô Mạn có thể cho cô quy trình, nhưng cả hai người họ đều không thể trả lại cho cô một người mẹ đã mất.”

Tôi dừng tay trên tay nắm cửa.

Ông tiếp tục, giọng vẫn nhã nhặn như đang nhắc một chuyện thời tiết. “Thứ tôi có thể cho cô, là lý do thật sự vì sao bà ấy phải im lặng.”

Lưng tôi lạnh buốt. Một phần trong tôi muốn quay lại ngay, muốn túm lấy cổ áo người đàn ông kia và bắt ông ta nói hết tất cả. Nhưng phần đã sống qua đời trước giữ tôi đứng yên. Phản diện không tự đặt dao vào tay nạn nhân. Ông ta chỉ đưa ra chuôi dao giả, để nạn nhân vì quá đau mà nắm nhầm lưỡi sắc. Tôi hít một hơi, xoay người lại rất chậm. “Vậy ông nên giữ nó cẩn thận. Vì một khi nó trở thành bằng chứng, tôi sẽ không để nó nằm trên bàn ăn của ông nữa.”

Lần đầu tiên trong buổi tối, nụ cười của Ôn Thừa Quân nhạt đi một chút. Không nhiều. Chỉ đủ để tôi biết câu nói ấy đã chạm vào mép vỏ bọc của ông ta. Nhưng ngay sau đó, ông lại cười, như một người lớn bao dung trước sự bướng bỉnh của một đứa trẻ chưa hiểu luật chơi.

“Cô nói chuyện rất giống bà ấy.” Ông nói.

Tôi nhìn ông ta.

Ôn Thừa Quân đặt tay lên tập hồ sơ trắng, từng chữ rơi xuống dưới ánh đèn vàng, sạch sẽ và lạnh lẽo. “Tinh Miên, cô rất giống mẹ mình.”