Bỏ qua nội dung

Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em

Chương 56 - Chương 56: Thỏa Thuận Bẩn

Chương 56: Thỏa Thuận Bẩn

“Tôi muốn đề nghị cô một thỏa thuận.” Giọng Kỷ Hoài Nam vẫn nhã nhặn, không nhanh hơn tiếng kim giây trong phòng khách. An Nhiên đứng dưới mái hiên, một tay giữ điện thoại, tay kia đặt lên khóa túi hồ sơ. Cô đã bật ghi âm trước khi nghe máy, nhưng không vì thế mà thấy mình có thêm quyền chủ động. Phía sau cánh cửa chưa khép, Tạ Quốc Vinh vẫn ngồi bên bàn ăn nguội lạnh. Trước mặt cô là bốn mã lồng cùng những mốc giờ đang tiến dần về buổi sáng. “Ông muốn gì?” cô hỏi lại. Kỷ để khoảng lặng đủ lâu rồi nói: “Tám giờ hai mươi, bốn cá thể trong danh sách tôi gửi có thể được bàn giao cho Đội Cứu Hộ Nửa Đêm. Không tranh chấp quyền giữ, giấy tờ tiếp nhận đầy đủ. Cô chỉ cần ký đúng một lần.”

An Nhiên nhìn ảnh trên màn hình. Bốn dòng mã, bốn ghi chú ngắn về tuổi, giống và tình trạng vận chuyển. Không có tên chủ, địa chỉ xuất phát hay bằng chứng chúng đang ở đâu. “Tôi ký cái gì?” “Xác nhận tiếp nhận tự nguyện từ một đơn vị phúc lợi. Xác nhận tại thời điểm bàn giao, cô không có căn cứ kết luận bốn con vật bị chiếm giữ trái phép. Đồng thời, đội của cô tạm dừng yêu cầu kiểm tra cơ sở trong hai mươi bốn giờ và không cung cấp tài liệu chưa xác minh cho truyền thông.” Hắn nói từng điều khoản như đọc một bảng giá. “Điện thoại của Hạ Lâm, những trang giấy từ Minh Uyển, mấy bức ảnh chụp qua hàng rào—tất cả có thể nằm yên một ngày. Đổi lại, bốn chiếc lồng sẽ mở.”

“Một ngày đủ để ông chuyển bao nhiêu chiếc lồng khác?” Câu hỏi đi ra bình tĩnh hơn cảm giác đang siết trong ngực cô. Kỷ cười rất nhẹ. “Bác sĩ Tạ, tôi đang đưa cho cô thứ đội cứu hộ của cô cần nhất: bốn sinh mạng thật, không phải một chiến thắng trên mạng.” “Nếu chúng là thật, gửi video có thời gian và vị trí.” “Cô không ở vị thế đặt điều kiện.” “Vậy ông cũng không ở vị thế gọi đây là cứu.” Khoảng lặng ngắn đi. Kỷ nói: “Cô từng được bảo vệ bằng một chữ ký. Cô biết một tờ giấy có thể đóng cánh cửa trước khi người bên trong kịp lên tiếng. Bây giờ cô có thể dùng chữ ký của mình để mở bốn cánh cửa khác.”

Câu nói chạm đúng nơi vừa bị lật lên trên bàn ăn, nhưng An Nhiên không đáp theo phản xạ. Cô phóng to ảnh danh sách. Các số thứ tự bên trái không liên tiếp: 03, 07, 11, 16. Góc dưới có ký hiệu “L07”. “Đây không phải toàn bộ danh sách.” cô nói. “Tôi chưa từng bảo là toàn bộ.” “Có bao nhiêu?” “Đủ để cô không nên lãng phí thời gian.” Kỷ hẹn gửi dự thảo trong mười phút. “Tám giờ mười lăm tôi cần câu trả lời. Sau đó lịch vận chuyển thay đổi. Tôi không đảm bảo cô còn nhìn thấy bốn mã này ở Đông Lâm.” Cuộc gọi kết thúc không có lời chào.

An Nhiên đọc thành tiếng thời gian cuộc gọi, số điện thoại hiển thị và nội dung ảnh đã nhận trước khi tắt ghi âm. Tạ Quốc Vinh đứng sau cánh cửa, sắc mặt xám đi. “Đừng ký.” ông nói. “Nếu ký, bốn con vật có thể ra ngoài.” “Ba biết.” “Nếu không ký, chúng có thể bị chuyển.” Ông mở miệng rồi dừng lại. Nhiều năm trước, ông cũng từng đứng trước một nỗi sợ có thật và chọn ký thay cô. Lần này, ông chậm rãi nói: “Ba không có quyền trả lời thay con. Nhưng người bắt con chọn giữa bốn sinh mạng và sự thật không phải đang cứu chúng.”

An Nhiên nhờ ông tiếp tục giữ nguyên phong bì, ghi lại mọi số gọi đến và không xác nhận nội dung với bất kỳ ai. Tạ Quốc Vinh không tranh luận. Ông chỉ đặt hai miếng bánh mì vào hộp giữ nhiệt rồi đưa cho cô. Trên xe đến điểm tập kết, An Nhiên gọi Trạch Hành bằng đường dây riêng. Cô kể lại toàn bộ: bốn cá thể, chữ ký xác nhận, hai mươi bốn giờ tạm dừng và mốc tám giờ mười lăm. Anh yêu cầu cô giữ nguyên file ghi âm trên thiết bị, không chuyển bản gốc qua nhóm. “Ghi âm có thể giúp định hướng, nhưng hắn sẽ không nói câu nào đủ đơn giản để tự buộc mình.”

“Nếu bốn mã là thật?” “Vẫn phải xác định ai có quyền bàn giao, tình trạng sở hữu và nơi tiếp nhận. Một tờ giấy gọi là tự nguyện không biến việc chuyển giao thành hợp pháp.” Trạch Hành dừng một nhịp. “Điều khoản xác nhận không có căn cứ vi phạm sẽ được dùng để phủ định mọi lời cô nói sau đó.” An Nhiên nhìn hàng cây trôi ngược ngoài cửa kính. “Hắn không cần hợp đồng có hiệu lực hoàn hảo.” “Đúng. Hắn cần ảnh chữ ký của cô. Cô từng là bác sĩ Minh Uyển, đang bị tấn công vì hồ sơ cũ, lại là người phát hiện cơ sở. Chỉ cần một trang có tên cô, hắn có thể nói chính cô đã kiểm tra và đồng ý khép lại.”

Khi An Nhiên đến, Trạch Hành đã ngồi trước máy tính, bên cạnh là Tưởng Nghiên và Phó Nhiên. Bạch Giai tham gia qua màn hình từ tòa soạn. Không ai hỏi chuyện ở nhà. Trạch Hành đẩy sang một cốc nước ấm và mở hộp bánh mì. “Ăn hai miếng trước khi đọc.” anh nói. Cô định từ chối, nhưng bàn tay cầm điện thoại đã lạnh. An Nhiên ăn đúng hai miếng, uống nửa cốc nước rồi đặt túi hồ sơ cũ vào ngăn tủ có khóa. Việc nhỏ ấy khiến đầu óc cô bớt trôi khỏi những con số trên màn hình.

Dự thảo đến lúc bảy giờ không ba phút từ một địa chỉ thư mang tên quỹ phúc lợi đang đứng trên giấy tờ cơ sở ngoại ô. Không có chữ PawCare. Người gửi ký là “đại diện điều phối tài sản”, không nêu họ tên. Văn bản gọi bốn con vật là “cá thể được hỗ trợ chuyển giao khẩn cấp”, còn đội cứu hộ là “đơn vị tiếp nhận thiện chí”. Điều khoản thứ ba buộc bên nhận xác nhận chưa có cơ sở kết luận nguồn giữ là trái pháp luật. Điều khoản thứ tư cấm công bố tài liệu do nhân sự cũ cung cấp. Điều khoản thứ năm ghi đội “đề nghị tạm hoãn mọi hoạt động kiểm tra đối với lô vận chuyển số 07 trong hai mươi bốn giờ”. Dòng ký tên đã được điền sẵn: bác sĩ thú y Tạ An Nhiên.

Tưởng Nghiên đọc hết rồi chống hai tay lên bàn. “Nếu chúng ta không ký, bốn con đó có thể đi mất.” Cả phòng đều biết câu ấy không phải đầu hàng; nó là trọng lượng thật của lựa chọn. Bạch Giai phóng lớn phụ lục. “Hắn cố tình để tên quỹ. Nếu bài báo nhắc PawCare, hắn sẽ nói đây là giao dịch độc lập.” Trạch Hành chỉ vào điều khoản tạm hoãn. “Nếu ký, họ sẽ dùng chính yêu cầu của đội để giải thích vì sao cơ quan chức năng chưa vào cơ sở. Hai mươi bốn giờ sau, bên trong có thể không còn gì.” “Nhưng bốn con sẽ ra ngoài.” Tưởng Nghiên nói. “Có thể.” An Nhiên đáp. “Hoặc bốn chiếc lồng được đưa đến cùng một biên bản nói chúng ta đã nhận.”

Không ai thích sự hoài nghi ấy, kể cả cô. An Nhiên mở lại ảnh mã lồng, đối chiếu với bản tường trình Hạ Lâm đã cung cấp trước khi nhập viện. Một mã trùng hoàn toàn. Hai mã khác dùng cùng cấu trúc tiền tố nhưng phần đuôi cách nhau bốn đơn vị. Dòng cuối có ghi chú “ưu tiên tách”, cụm từ Hạ Lâm từng giải thích là chỉ những con được chuyển riêng khỏi lô vì có giá trị bán hoặc dễ gây chú ý. “Danh sách này có nguồn thật.” cô nói. “Nhưng bốn mã được chọn, không phải bốn mã duy nhất.” Trạch Hành yêu cầu cán bộ giữ điện thoại cũ của Hạ Lâm lập lịch mở niêm phong có người chứng kiến và trích xuất khẩn cấp phần lịch vận chuyển. Câu trả lời đến nhanh nhưng chưa đủ: cần người có thẩm quyền ký biên bản và xác nhận phạm vi dữ liệu.

Bảy giờ mười bảy, Bạch Giai tìm được trong kho ảnh cũ của tòa soạn một tấm chụp sự kiện tài trợ của quỹ ấy. Ở góc ảnh có bảng điều phối xe, dùng ký hiệu “L” và hai chữ số giống hệt “L07”. Tấm ảnh không chứng minh lô hàng hôm nay thuộc PawCare, nhưng xác nhận đó là cách quỹ chia đợt vận chuyển, không phải mã riêng của bốn con vật. Trạch Hành bổ sung tên quỹ và dự thảo vào hồ sơ xin kiểm tra, đánh dấu tài liệu cần xác minh nguồn rồi gửi yêu cầu khẩn về chủ thể thuê cơ sở. “Có thêm mắt xích,” anh nói, “chưa có chìa khóa.”

Điện thoại An Nhiên rung. Kỷ gửi: Cô đã đọc đến điều khoản thứ năm chưa? Cô không trả lời. Một phút sau, hắn gửi ảnh mới. Lần này là góc chụp bảng điều phối gắn cạnh cửa kim loại. Phần tên đơn vị bị che, nhưng dòng giữa hiện rõ: L07 — tổng số 18 — đóng cửa xe 08:10 — rời điểm 08:35. Bốn mã Kỷ đã gửi nằm trong cột “tách bàn giao”. Mười bốn mã còn lại chỉ hiện phần đuôi, đủ để thấy chúng không phải những dòng trống. Dưới ảnh, hắn viết: Bốn con ở lại nếu cô ký. Phần còn lại không thuộc thỏa thuận.

Tưởng Nghiên chửi khẽ. Phó Nhiên quay mặt khỏi màn hình. An Nhiên nghe lại câu Kỷ đã nói: hắn đưa cho cô bốn sinh mạng thật, không phải một chiến thắng trên mạng. Hắn không giấu việc còn những sinh mạng khác. Hắn đặt chúng phía sau một điều khoản, buộc cô tự chọn phần nào được nhìn thấy và phần nào phải biến mất. “Đây không phải đổi im lặng lấy bốn con.” cô nói. “Hắn muốn dùng bốn con để mua đường cho mười bốn con còn lại.” Trạch Hành nhìn đồng hồ. Còn chưa đầy một giờ trước khi cửa xe đóng, trong khi xác nhận về chủ thể thuê vẫn chưa về và điện thoại của Hạ Lâm còn nằm sau lớp niêm phong.

Tin nhắn cuối cùng hiện lên: Tám giờ mười lăm, bác sĩ Tạ. Sau đó tôi chuyển cả lô. An Nhiên đặt điện thoại giữa bàn, không chạm vào ô trả lời. Ngoài sân, chiếc xe cứu hộ cũ vẫn đỗ dưới ánh sáng buổi sớm, thùng xe trống và cửa sau mở sẵn. Trên màn hình là mười tám mã lồng, bốn mã được khoanh lại như một lời đề nghị nhân đạo. Mười bốn mã còn lại kéo dài xuống dưới, mỗi dòng là một sinh mạng Kỷ Hoài Nam đã tính sẵn sẽ biến thành cái giá của sự im lặng.