Bỏ qua nội dung

Nhung Canh Cua Im Lang

Chương 42 - Chương 42: Bữa Cơm Chung Đầu Tiên

Chương 42: Bữa Cơm Chung Đầu Tiên

Tin nhắn của tài khoản “Cư dân cũ” chưa đầy một phút đã bị đẩy lên bởi những dấu hỏi. Có người phóng to cái tên được khoanh đỏ. Có người hỏi thẳng An Nhiên đang bảo vệ cư dân hay giúp gia đình dọn đường. Ông tầng chín, người có chiếc xe chết máy dưới hầm, viết một câu không chửi nhưng nặng hơn chửi: “Đề nghị người có liên quan tự nói trước khi người khác phải tìm.”

Quân nhìn màn hình rồi nhìn bàn tay An Nhiên vẫn đặt trên bàn phím. Cô không xóa ảnh, cũng không rời nhóm. Cô chụp lại toàn bộ chuỗi tin nhắn, lưu cùng thư mục bài báo vừa rồi, sau đó mới nói: “Người được khoanh có quan hệ với tôi.”

“Quan hệ thế nào?”

“Đủ gần để tôi không thể giả vờ không biết.” Ngón cái cô miết qua cạnh điện thoại đến trắng đi. “Nhưng chuyện cũ không thể giải thích bằng ba dòng trong nhóm chat.”

Quân không hỏi tiếp. Anh kiểm tra lần nữa email yêu cầu niêm phong B2 vẫn chưa được trả lời. “Vậy đừng trả lời bằng ba dòng. Nhưng cũng đừng im lặng đến mức họ tự điền phần còn thiếu.”

An Nhiên gõ: “Tôi xác nhận người trong bài báo cũ có quan hệ gia đình với tôi. Tôi sẽ cung cấp giải trình bằng văn bản, kèm phạm vi công việc đang hỗ trợ tại An Lạc. Tôi không xóa câu hỏi này. Hiện tại, ưu tiên vẫn là bảo toàn thiết bị, hồ sơ thiệt hại và quyền yêu cầu kiểm định của cư dân.” Cô đọc lại hai lần rồi gửi. Phản hồi đầu tiên là một biểu tượng mặt cười nghiêng. Phản hồi thứ hai: “Nói như luật sư.” Phản hồi thứ ba: “Ít nhất có nhận.”

Không ai được thuyết phục. Nhưng cũng chưa ai có thêm câu nói dối để chuyền tay.

Gần năm giờ sáng, mưa đã thưa. Nước dưới tầng hầm rút xuống quá mắt cá chân, để lại lớp bùn mỏng có mùi kim loại và dầu máy. Quân cùng Bình căng dây chặn lối xuống phòng điện, dán tờ cảnh báo mới ngay trên tờ cũ đã nhòe. Anh ghi rõ giờ lập rào, người phụ trách và số điện thoại cần gọi nếu có đơn vị kỹ thuật đến. Bình nhìn dòng chữ rồi hỏi: “Có cần ghi thêm ‘không tự tiện làm anh hùng’ không?”

“Ghi tên anh bên dưới là đủ.”

Người phụ nữ bán thực phẩm đông lạnh xuất hiện ở chân cầu thang, hai tay ôm một thùng xốp. Tóc bà buộc vội, mắt đỏ vì thức trắng. “Tủ đông mất điện từ tối. Mấy thùng này chưa hỏng, nhưng để đến trưa thì không chắc. Tôi mang lên nấu. Ai ăn thì ăn, đừng hỏi hóa đơn.”

Quân nhìn ổ cắm gần sảnh. “Không cắm thêm bếp ở đây. Mạch tầng một đang tải tạm.”

“Tôi nấu trên nhà.”

“Ghi giờ lấy khỏi tủ đông, chụp nhiệt độ nếu còn đo được, tách riêng phần dùng và phần thiệt hại,” An Nhiên nói. “Đem nấu không có nghĩa chị từ bỏ yêu cầu bồi thường.”

Người phụ nữ nhìn cô, ánh mắt lướt qua điện thoại nơi tin nhắn về gia đình cô vẫn còn trên đầu nhóm chat. “Cô ăn được cay không?”

“Được.”

“Thế thì lên nhặt rau. Luật sư đứng đây nói nữa, cá rã đông cũng nghe chán.”

Bữa cơm bắt đầu như thế, không ai mời chính thức. Một hộ mang xuống nồi cơm hơi nhão vì đong nước trong lúc mất ngủ. Bà Hoa đem rổ rau và túi chanh, vừa đi vừa mắng thang máy chạy chậm như người mắc nợ. Mai Vy mang bát giấy còn thừa từ buổi quay quảng cáo, nhưng bị bà Hoa gạt đi: “Ăn cơm chung mà dùng bát giấy thì khác gì họp lấy ý kiến giả.” Cô đành quay lên lấy bát thật. Tuấn Kiệt xuất hiện với bó đũa lệch đôi. Bình kê hai chiếc bàn gấp từ phòng cộng đồng, chân một chiếc ngắn hơn nên phải chèn bằng bản nội quy cũ.

Quân đi một vòng kiểm tra dây điện, lối thoát và chỗ đặt nồi canh. Anh không định ngồi. Anh quen ăn đứng cạnh bàn trực, vừa nhai vừa đọc phiếu sự cố, như thể ngồi xuống đồng nghĩa thừa nhận mình có thời gian thuộc về một nơi. Nhưng khi quay lại, trên mép bàn đã có một bát cơm, đôi đũa thẳng và nửa quả trứng chiên viền cháy.

Anh đứng yên một nhịp.

Ngày trước, em gái anh luôn giành phần trứng cháy vì nói chỗ đó thơm hơn. Những hôm anh về muộn, con bé để lại đúng nửa miếng trong bát, úp bằng chiếc đĩa nhỏ. Ký ức không đến như một cơn đau lớn. Nó chỉ là mùi dầu hành và mép trứng giòn, đủ làm bàn tay anh đang cầm cuộn băng cảnh báo chùng xuống.

“Anh định kiểm tra tải trọng cái ghế à?” An Nhiên hỏi. Cô đã thay áo sơ mi ướt bằng chiếc áo thun màu xám Mai Vy cho mượn. “Ngồi đi. Bát đó bà Hoa để.”

Từ đầu bàn, bà Hoa nói vọng lại: “Tôi để cho người biết sửa bơm mà không biết tự múc cơm. Đừng gán công cho cô luật sư.”

Quân ngồi xuống. “Cảm ơn vì đã làm rõ trách nhiệm.”

“Ở đây ai cũng thích quy trách nhiệm. Cậu hợp nhà này rồi.”

Tiếng cười không lớn, nhưng đủ làm phòng cộng đồng bớt giống nơi người ta từng cãi nhau về quỹ bảo trì. Cư dân vẫn ngồi theo những nhóm quen thuộc. Người muốn bán căn hộ ngồi gần cửa. Người phản đối ban quản trị ngồi sát ổ điện, vừa ăn vừa sạc điện thoại. Ông tầng chín đặt bát xuống hơi mạnh mỗi khi ai nhắc đến bảo hiểm. Không ai tuyên bố đoàn kết. Họ chỉ chuyền nhau cái vá canh, nhường trẻ con miếng cá ít xương và hỏi nhà nào còn nước sạch.

Mâu thuẫn dịu được mười bảy phút.

Ông tầng chín nhìn sang An Nhiên. “Cô nói người trong bài là người nhà. Người nhà đến mức nào?”

Căn phòng chậm lại. An Nhiên đặt đũa xuống. “Tôi sẽ trả lời bằng văn bản để mọi người có cùng một thông tin. Tôi xác nhận có quan hệ gia đình. Tôi chưa từng đại diện cho dự án trong bài báo đó. Phần còn lại, tôi cần kiểm tra hồ sơ trước khi nói.”

“Cô kiểm tra hồ sơ của chính nhà cô? Rồi chúng tôi tin kết quả kiểu gì?”

Quân thấy vai cô cứng lên. Anh có thể kể những việc cô vừa làm để bảo vệ hồ sơ cư dân, nhưng dùng lòng tin riêng để lấp chỗ trống sẽ là điều họ đang chống lại.

“Không cần tin kết quả do một mình cô ấy nói,” anh nói.

Ông tầng chín quay sang. “Anh lại bảo vệ nhau.”

“Không. Tôi đề nghị cùng một tiêu chuẩn. Cô ấy công khai quan hệ, ghi phạm vi công việc, lưu tài liệu gốc và để người khác kiểm tra. Có xung đột lợi ích thì loại cô ấy khỏi phần liên quan. Có tài liệu cho thấy cô ấy nói sai thì đưa ra. Một ảnh báo cũ đủ để đặt câu hỏi, chưa đủ để kết luận.”

“Còn nếu sau này hóa ra cô ấy giấu?”

“Thì trách nhiệm của cô ấy lớn hơn vì đã đứng tên. Nhưng chúng ta không thể phản đối họ kết luận về tôi trước kiểm định, rồi làm y hệt với người khác.”

An Nhiên kéo tờ biểu mẫu thiệt hại còn trắng ở mặt sau, viết bằng bút mực xanh: “Công khai quan hệ có thể gây nghi ngờ; không tham gia xử lý tài liệu trực tiếp liên quan vụ di dời cũ; đề nghị một người độc lập cùng kiểm tra.” Cô đẩy tờ giấy ra giữa bàn.

“Tôi chưa yêu cầu ai tin tôi,” cô nói. “Tôi chỉ yêu cầu mọi người đừng bỏ dữ kiện vì không thích người mang nó đến.”

Ông tầng chín nhìn tờ giấy rồi cầm bát lên. “Tôi vẫn chưa tin.”

“Được.”

“Nhưng cô ghi thêm ngày giờ vào.”

An Nhiên ghi. Mâu thuẫn không biến mất. Nó chỉ được đặt xuống bàn, cạnh chén nước mắm và rổ rau, có ngày giờ và người chứng kiến.

Sau đó, câu chuyện quay về những việc nhỏ hơn. Bình bị phát hiện đã ăn ba miếng cá nhưng vẫn tuyên bố đang “kiểm tra an toàn thực phẩm”. Tuấn Kiệt lén đổi nửa quả trứng của mình lấy miếng viền cháy trong bát Quân. Quân nhìn cậu bé, không giành lại. Lần đầu từ lúc đến An Lạc, anh ăn hết một bát cơm mà không đứng dậy giữa chừng vì chuông báo hoặc tiếng cãi ngoài hành lang.

Khi mọi người bắt đầu thu bát, bà Hương gọi anh lại. Bà ngồi ở góc gần cửa sổ, trước mặt là nửa bát canh đã nguội. Bà Hoa đứng sau ghế, một tay đặt lên vai bà.

“Cậu hỏi về người kiểm toán,” bà Hương nói.

Quân kéo ghế ngồi thấp xuống. “Bà nhớ ra ai không?”

Bà mở chiếc ví vải cũ, lấy ra một mảnh giấy gấp tư. Trên đó chỉ có một cái tên viết bằng mực đã nhạt: Đặng Quốc Dũng. Bên dưới là số điện thoại bàn thiếu một chữ số và dòng ghi chú: “Không ký bản đối chiếu.”

“Ông ấy đến An Lạc hai lần,” bà Hương nói. “Lần thứ hai, ông ấy hỏi vì sao tiền sửa bơm lại đi qua Đông Phúc. Sau cuộc họp đó, tên ông ấy biến mất khỏi biên bản. Người thay ông ấy ký vào bản khác.”

An Nhiên hỏi: “Bà còn nhớ ông ấy làm cho đơn vị nào không?”

Bà Hương lắc đầu, đặt ngón tay lên cái tên như sợ nó cũng bị xóa nếu buông ra. “Tôi chỉ nhớ ông ấy nói hồ sơ có thể sửa, nhưng người từng đọc nó thì chưa chắc im mãi.”

Ngoài hành lang, những cánh cửa bắt đầu mở để người ta mang bát đĩa về nhà. Quân chụp lại mảnh giấy, ghi giờ nhận rồi cho vào túi hồ sơ trong suốt.

Bữa cơm chung đầu tiên của An Lạc chưa khiến ai thành người một nhà. Nhưng nó đã đặt trước mặt họ một cái tên mà có người từng cố xóa khỏi sổ.