Bỏ qua nội dung

Nhung Canh Cua Im Lang

Chương 41 - Chương 41: Bài Viết Của An Nhiên

Chương 41: Bài Viết Của An Nhiên

An Nhiên không đóng bài báo lại. Cô chụp toàn màn hình, kéo xuống phần cuối, lưu cả đường dẫn, giờ đăng và tên người biên tập vào một thư mục mới. Khi Quân đưa tay định gọi số liên hệ của trang tin, cô giữ cổ tay anh lại bằng hai ngón tay, nhẹ nhưng dứt khoát. “Đừng gọi để yêu cầu gỡ.” Quân nhìn bàn tay cô rồi nhìn tiêu đề vẫn nằm trên màn hình. “Tôi đang nghĩ đến việc hỏi họ có thích giữ nguyên câu đó sau khi xem mã lỗi B2 không.” “Vậy càng không gọi lúc anh còn ướt từ đầu gối trở xuống.” Cô buông tay, mở ứng dụng ghi chú. “Chúng ta yêu cầu bảo toàn bản đăng đầu tiên, quyền phản hồi và đính chính phần chưa được kiểm chứng. Không dọa kiện. Không kết luận họ cố ý.”

Ngoài hành lang, cư dân vẫn chưa về hết. Bình nhặt những tờ phiếu bị giẫm ướt ở góc phòng họp, xếp thành một chồng méo mó. Trong nhóm chat, có người khoanh đỏ ảnh Quân rồi viết: “Quản lý như thế này thì thay đi.” Ngay dưới đó, một tài khoản hỏi vì sao ban quản trị nói hệ thống được bảo trì đầy đủ nhưng bơm lại báo lỗi. Hai câu nằm cạnh nhau, không câu nào xóa được câu kia.

“Bài phản hồi phải bắt đầu từ thiệt hại của cư dân,” An Nhiên nói. “Nếu bắt đầu bằng việc bảo vệ anh, họ sẽ nghĩ chúng ta đang dùng nỗi bực của họ để cứu một chức vụ.” Quân dựa vào mép bàn, áo sơ mi lạnh dần trên lưng. “Tôi không có chức vụ nào đáng để viết một bài dài.” “Tốt. Vậy càng dễ bỏ anh ra khỏi tiêu đề.”

Cô gọi cho người phụ nữ bán thực phẩm đông lạnh trước, chỉ hỏi bà có đồng ý cho nhắc đến việc cư dân cần được lập hồ sơ thiệt hại riêng hay không. Đầu dây bên kia im lặng rồi đáp: “Đừng ghi tên tôi. Và đừng viết như thể mấy thùng hàng là ví dụ cho đẹp bài.” “Tôi sẽ không ghi tên, số tiền hay dùng ảnh nếu chưa được chị đồng ý.” “Thế thì viết. Nhưng ai trả vẫn phải nói.” “Phần đó phải chờ kiểm định.” Bà thở mạnh. “Luật sư lúc nào cũng nói câu làm người ta chưa hết giận được.” “Ít nhất câu đó không lấy mất quyền đòi tiền của chị.”

An Nhiên cúp máy, ghi thêm một dòng: không công khai thông tin thiệt hại cá nhân nếu chưa có đồng ý. Quân kéo ghế ngồi xuống. “Cô quen ai ở trang đó?” “Không. Nhưng tôi quen một phóng viên từng làm tuyến nhà ở.” Cô tìm một cái tên trong danh bạ. “Thu Hà. Cô ấy không nợ tôi ân tình, nên nếu tài liệu không đủ, cô ấy sẽ từ chối rất thẳng.” “Nghe đáng tin theo cách hơi khó chịu.” “Tôi chọn bạn cũng giống anh chọn thiết bị. Loại báo lỗi sớm vẫn tốt hơn loại chạy êm rồi cháy.”

Thu Hà hỏi bốn câu: ai là nguồn có tên; tài liệu nào được phép công khai; ban quản trị đã được đề nghị phản hồi chưa; việc công bố có ảnh hưởng bảo hiểm hoặc kiểm định không. An Nhiên trả lời từng câu, không thêm suy đoán về Vinh. Thu Hà yêu cầu bản tài liệu đã che thông tin cá nhân nhưng vẫn thấy số thứ tự và ngày tháng. “Tôi có thể đăng bài phân tích và cho cô đứng tên phần ý kiến pháp lý. Nhưng phải hỏi ban quản trị. Họ không trả lời thì bài vẫn ghi là đã liên hệ.”

“Gửi câu hỏi cho ông Vinh,” An Nhiên nói sau khi cúp máy.

Quân nhìn cô. “Ông ấy sẽ dùng câu hỏi để chuẩn bị thêm.”

“Ông ấy đã chuẩn bị từ trước khi nước chạm vạch vàng. Thêm một cơ hội trả lời không làm ông ấy nguy hiểm hơn. Nó chỉ làm bài của chúng ta sạch hơn.”

Họ trở lại phòng quản lý. Bình đặt lên bàn ba cốc mì và một đôi dép nhựa xanh lá. Quân xỏ dép. “Ít nhất không phải tím.” “Màu này hợp với hy vọng,” Bình nói. “Đừng biến màu dép thành quan điểm,” Quân đáp. Bình mang cốc mì thứ ba ra ngoài, có lẽ để tránh bị giao thêm lời chứng.

An Nhiên mở một trang trắng và gõ: “Trước khi xác định ai chịu trách nhiệm, hiện trạng thiết bị và thiệt hại của cư dân phải được bảo toàn.” Cô không viết “bài báo sai” hay “ban quản trị vu khống”. Phần đầu là trình tự đã có ảnh và nhật ký: Bình gọi lúc 18 giờ 01; Quân có mặt khoảng 18 giờ 04; B1 đang chạy; B2 báo lỗi quá tải; bơm hỗ trợ được gọi trước khi nước tới phòng điện. Phần sau nêu giới hạn: số máy B2 trùng hồ sơ cũ là dấu hiệu cần kiểm tra, chưa đủ kết luận thiết bị chưa từng được thay hoặc hồ sơ giả. Cuối cùng là quyền của cư dân: giữ hóa đơn, ảnh, thời điểm phát hiện và không ký nguyên nhân in sẵn khi chưa kiểm định.

Quân đọc đến câu “B2 không hoạt động” rồi gạch dưới. “Đổi thành ‘B2 báo lỗi quá tải và không ở trạng thái sẵn sàng vận hành an toàn’. Không hoạt động có thể bị hiểu là tôi chưa thử.” An Nhiên sửa ngay. Đến đoạn nói về ba phiếu bảo trì, cô hỏi có nên đăng ảnh dòng “chờ cân đối quỹ” hay không. Quân lắc đầu. “Đăng phần ngày và mô tả lỗi. Dòng phê đó liên quan quản lý quỹ, nhưng chưa biết ai viết và quyết định cuối cùng thế nào. Đừng kéo một kết luận khác vào khi đang yêu cầu người ta không kết luận vội.”

An Nhiên ngừng gõ một giây. “Anh đang tự làm bài bảo vệ mình yếu đi.”

“Không. Tôi đang làm nó khó bị đánh đổ hơn.”

Cô nhìn anh, rất nhanh, rồi tiếp tục gõ. Cốc mì giữa hai người nở đến mức sợi mềm ra như một tài liệu bị ngâm nước. Không ai nhớ ăn.

Thu Hà gửi lại bản biên tập lúc gần nửa đêm. Tiêu đề không có tên Quân: “Bốn dữ kiện cần làm rõ sau vụ ngập tầng hầm chung cư An Lạc.” Phần mở đầu nhắc thiệt hại xe cộ và hàng hóa trước, sau đó mới nói bài đăng ban đầu đã dẫn một nguồn từ ban quản trị nhưng chưa thể hiện dữ liệu lỗi thiết bị hay yêu cầu kiểm định. Ở cuối bài là một khung riêng mang tên An Nhiên: “Quy trách nhiệm trước khi bảo toàn hiện trạng có thể làm yếu chính yêu cầu bồi thường của cư dân.”

Vinh trả lời câu hỏi của phóng viên bằng ba dòng. Ông khẳng định ban quản trị đang làm đúng quy trình, cho rằng dữ liệu kỹ thuật do đơn vị vận hành cung cấp cần được thẩm tra và cảnh báo việc đưa thông tin nội bộ ra ngoài có thể gây hiểu lầm. Thu Hà giữ nguyên cả ba dòng trong bài. An Nhiên đọc rồi nói: “Tốt.” Quân nhướng mày. “Cô có cách dùng từ ‘tốt’ khá đáng ngại.” “Ông ấy không phủ nhận B2 báo lỗi. Không phủ nhận có phiếu bảo trì cũ. Chỉ nói cần thẩm tra. Đó cũng là điều chúng ta yêu cầu.”

Bài được đăng lúc 0 giờ 18. Mười phút sau, trang tin đầu tiên sửa tiêu đề thành “Tranh cãi nguyên nhân vụ ngập tầng hầm chung cư An Lạc” và thêm dòng: ban biên tập đã nhận tài liệu cho thấy bơm B2 có cảnh báo lỗi; nguyên nhân đang chờ xác minh. Họ không xin lỗi, cũng không gỡ ảnh Quân. Nhưng câu chuyện một chiều đã có một vết nứt.

Nhóm chat vẫn không yên. Ông tầng chín viết rằng bài nào cũng không làm xe ông nổ máy lại. Người phụ nữ bán thực phẩm đăng ảnh tờ phiếu đã gạch nguyên nhân: “Ai thiệt hại thì đừng ký sẵn lỗi khi chưa kiểm tra.” Người khác hỏi mẫu kê khai, cách giữ video và lịch bảo trì hai bơm. Không ai tuyên bố tin Quân. Họ chỉ bắt đầu hỏi những câu không vừa với kết luận in sẵn.

An Nhiên tạo một biểu mẫu một trang, chỉ có giờ phát hiện, loại thiệt hại, ảnh kèm theo, hóa đơn và người có mặt. Cô bỏ trống mục nguyên nhân. Quân nhìn khoảng trắng ấy lâu hơn cần thiết. “Một ô trống cũng có thể là tiến bộ.” “Đừng cảm động quá,” cô nói. “Sáng mai chúng ta còn phải gửi yêu cầu niêm phong thiết bị bằng văn bản có người nhận.”

Điện thoại Quân rung. Ban quản trị thông báo người cung cấp thông tin chưa được cho phép ra ngoài phải tự chịu trách nhiệm nếu ảnh hưởng bảo hiểm và quyền lợi chung. Vinh khóa bình luận ngay sau khi đăng. An Nhiên không đáp; cô lưu thông báo rồi gửi email yêu cầu xác nhận thời điểm kiểm tra B2 và danh sách người đã tiếp cận phòng bơm.

“Cô không sợ họ nói cô kích động cư dân à?” Quân hỏi.

“Sợ.” Cô trả lời quá nhanh, rồi đặt điện thoại úp xuống. “Nhưng sợ không làm câu chữ sai đi. Chỉ làm mình phải kiểm tra kỹ hơn.”

Quân chỉ đẩy cốc nước về phía cô. Trong căn phòng sáng đèn quá nửa đêm, hy vọng không giống chiến thắng. Nó giống việc có thêm người chịu giữ ảnh gốc, đọc hết một phiếu và hỏi ai đã viết sẵn nguyên nhân trước khi họ ký.

Lúc 0 giờ 41, một tài khoản mới vào nhóm chat. Không ảnh đại diện, tên chỉ là hai chữ “Cư dân cũ”. Tài khoản đó đăng một ảnh chụp bài báo đã ố màu về một vụ cưỡng chế di dời nhiều năm trước. Dòng tiêu đề nhắc đến đại diện pháp lý của chủ đầu tư mang họ Lê. Bên dưới, người đăng khoanh đỏ một cái tên rồi viết: “Cô An Nhiên này có quan hệ gì với ông ấy?”

Quân quay sang. Mặt An Nhiên không đổi ngay, nhưng ngón tay đang đặt trên bàn phím dừng lại. Chỉ một nhịp rất ngắn, đủ để anh hiểu đây không phải sự trùng họ mà cô có thể cười bỏ qua.

Bài viết của An Nhiên vừa mở được một cánh cửa. Ở phía bên kia, có người đã đứng chờ sẵn với quá khứ của cô.