Chương 46 - Chương 46: Hai Người Im Lặng
Chương 46: Hai Người Im Lặng
Tiếng máy bơm thử áp nổ giật từng nhịp ngoài sân, át mất câu cuối của Gia Minh nhưng không làm Diệp Thanh nghe thiếu chữ nào. Cô vẫn giữ then cổng, nhìn bàn tay anh đặt trên túi máy tính. “Đừng mở,” cô nói. “Ít nhất không phải lúc này.” Hai người kỹ thuật đã nối đồng hồ vào đường ống chính, ông Bảy đứng cạnh ghi giờ, Hà Nhi giơ điện thoại quay. Một dãy xô chậu xếp dưới hiên, miệng ngửa lên như những câu hỏi không thể trả lời bằng một bức thư bảy năm trước. Diệp Thanh bước ra sân, kéo khẩu trang cao hơn để giấu cơn ho. “Thử từ đồng hồ tổng. Khóa từng nhánh, ghi áp suất từng lần. Chỗ nào chưa chắc thì ghi chưa chắc.”
Gia Minh không theo ra. Qua cửa lưới, cô vẫn thấy anh đứng nguyên chỗ cũ. Bình thường anh sẽ hỏi quy trình, chụp đồng hồ, nhắc từng người ký vào biên bản. Sáng nay Phạm Duy làm việc đó, lúng túng nhưng đủ cẩn thận. Không ai nhắc tên Gia Minh. Sự vắng mặt của anh giữa sân giống một chiếc ghế vừa bị dọn đi, để lại khoảng nền sạch hơn nhưng lạnh hơn.
Lần thử đầu, kim áp suất tụt nhanh sau khi mở nhánh dẫn vào dãy sau. Người thợ khóa lại, chờ rồi thử lần nữa. Kết quả không thay đổi. Ông ta đi dọc chân tường, cuối cùng dừng ở đoạn giữa cầu thang và cửa phòng 302. “Có tiếng thoát, nhưng chưa chắc vỡ ống. Van phía sau cũng có thể hở.” Diệp Thanh cúi xuống. Nắp hộp kỹ thuật sát tường dính bùn khô, hai con ốc có vết trượt sáng hơn phần kim loại xung quanh. Hà Nhi lập tức chĩa máy quay vào. Diệp Thanh ngăn cô nói chữ phá hoại. “Chỉ quay hiện trạng. Ghi có dấu tháo mở, chưa xác định thời điểm.”
Kết luận tạm thời là đường chính ngoài cổng vẫn giữ áp; thất thoát nằm trong nhánh dãy sau. Muốn xác định chính xác phải dùng máy dò chuyên dụng rồi mới quyết định có đục nền hay không. Đội kỹ thuật hẹn chiều quay lại và yêu cầu không ai chạm vào hộp van. Diệp Thanh ký biên bản, gạch dưới chữ “tạm thời”. Cô xin một đường nước sinh hoạt ngắn hạn từ vòi kỹ thuật ngoài hẻm. Người thợ chỉ ghi nhận yêu cầu. Hà Nhi định cãi, nhưng cô kéo tay xuống. “Lấy tên người nhận, giờ nhận, mã biên bản. Cãi sau.”
Khi đội kỹ thuật rời đi, hai người thuê đang chờ ngoài cổng bước vào hỏi tiền cọc. Một người đã gọi xe chở đồ lúc tám giờ, người kia xin lấy trước một nửa vì con nhỏ đang ở nhà bà ngoại. Diệp Thanh mở hộp thiếc, đối chiếu giấy hẹn rồi trả đúng khoản đã ghi. Tiền mặt trong túi mỏng đi trông thấy. Bà Tư ngồi bên đếm lại từng tờ, miệng mắng cô không chịu ăn. Trần Bảo ôm ca nước đứng sát cửa phòng 302, nhìn mấy người chuyển đồ mà không hỏi. Diệp Thanh đưa nó gói bánh. Nó cầm nhưng không bóc, mắt vẫn dừng ở hai vết ốc sáng dưới chân tường.
Đến khi sân chỉ còn tiếng dây kéo va vào thùng nhựa, Diệp Thanh mới quay vào. Gia Minh đã ngồi xuống đầu bàn, máy tính vẫn đóng. Bên cạnh anh là tờ giấy ghi tên thiết bị, số sê-ri, thời điểm mở dữ liệu và người chứng kiến. Anh đẩy tờ giấy về phía cô. “Tôi không mở trước.” Cô gọi bà Tư, Hà Nhi và Phạm Duy lại, bảo Duy mang hai USB mới còn nguyên bao. Gia Minh nói bản xuất hộp thư nằm trong ổ cứng ngoài, được đồng bộ đến khoảng một tuần sau khi anh nghỉ vì tài khoản chưa bị khóa ngay. “Anh có mở thư gửi sau ngày nghỉ không?” cô hỏi. “Tôi không nhớ.” Diệp Thanh nhìn anh. “Đừng dùng trí nhớ để lấp chỗ dữ liệu có thể trả lời.”
Họ lập biên bản bàn giao ổ cứng trước khi cắm vào máy. Gia Minh đọc mật khẩu, Diệp Thanh tự gõ. Cô yêu cầu sao chép toàn bộ tệp gốc sang hai USB, tính mã kiểm tra rồi mới mở bản làm việc. Trong lúc Phạm Duy xử lý, không ai nói. Bà Tư đặt trước mỗi người một ly nước ấm nhưng không nhìn ai. Hai người ngồi cách nhau một góc bàn. Lần đầu tiên sự im lặng giữa họ không phải vì hiểu nhau đủ để khỏi cần nói, mà vì mỗi câu đều có thể trở thành cái nêm đóng sâu thêm vào chỗ đã nứt.
Diệp Thanh ho, Gia Minh theo phản xạ đẩy hộp khăn giấy sang rồi rút tay lại. Cô tự lấy một tờ. Chuyện nhỏ đến mức những người khác không để ý, nhưng nó làm cổ họng cô đau hơn cơn sốt. Mấy tuần qua, anh đã quen giữ cổng khi cô đi kiểm tra phòng, quen đứng lệch một bước để cô có đường lùi, quen để sẵn thuốc mà không hỏi. Những thói quen ấy không biến mất chỉ vì một cái tên trên hợp đồng. Chính vì chưa biến mất nên chúng mới khó chịu. Cô không muốn nhớ mình từng dựa vào một người đã tự quyết phần sự thật nào cô được biết.
Khi bản sao hoàn tất, họ mở hộp thư ngoại tuyến. Diệp Thanh không cho tìm theo tên Gia Minh trước. Cô yêu cầu lọc toàn bộ thư từ ngày nhận việc đến hai tuần sau khi chấm dứt hợp đồng, xuất danh sách người gửi, người nhận, tiêu đề và tệp đính kèm. Gần ba trăm thư hiện ra. Gia Minh chỉ vào chuỗi “Rà soát nhóm hồ sơ 17”, nhưng cô bảo Duy mở theo thứ tự thời gian, không nhảy đến thư anh nhớ. Anh ngồi thẳng lại, hai tay đặt trên đầu gối, chấp nhận để người khác điều khiển chính bằng chứng có thể cứu hoặc dìm mình.
Những thư đầu không làm trách nhiệm của anh nhẹ hơn. Có thư Gia Minh gửi danh sách ba mươi hai hồ sơ cần xác minh, trong đó ký hiệu thửa đất khu trọ nằm ở nhóm có giấy vay cũ. Trưởng nhóm trả lời: “Ưu tiên tách các trường hợp chủ sở hữu lớn tuổi, người thừa kế chưa hoàn chỉnh, nghĩa vụ chưa đối ứng.” Gia Minh phản hồi ngay trong ngày, yêu cầu bỏ chữ “ưu tiên” vì nhiệm vụ chỉ là rà soát hiện trạng. Một thư khác cho thấy anh đề nghị ghi rõ chưa đủ căn cứ kết luận chuyển giao quyền sử dụng. Diệp Thanh đọc từng dòng, không bình luận. Chúng chứng minh anh đã phản đối, nhưng cũng chứng minh anh biết sớm hơn lời kể rằng người ta đang tìm cách phân loại những nhà dễ ép.
“Anh thấy đến mức này mà vẫn làm thêm bao lâu?” cô hỏi. “Mười một ngày.” “Gửi thêm mấy bảng?” “Hai.” “Vì sao không dừng ngay?” Gia Minh nhìn màn hình. “Tôi nghĩ nếu tôi rút, họ sẽ giữ phần ghi chú bị sửa mà không còn ai phản đối trong chuỗi thư.” Diệp Thanh cười nhạt. “Anh lại quyết định ở lại để kiểm soát hậu quả.” Anh không bác. “Đúng.” “Và bảy năm sau anh quyết định im lặng để kiểm soát thời điểm tôi biết.” Anh cúi mắt. “Đúng.” Mâu thuẫn của họ chưa từng nằm ở việc ai biết luật hơn. Nó nằm ở chỗ Gia Minh luôn tin mình có thể giữ một phần nguy hiểm cho đến khi đủ an toàn để trao ra, còn Diệp Thanh đã sống quá lâu với hậu quả của những người khác quyết định thay cô.
Gia Minh nói: “Tôi xin lỗi.” Diệp Thanh đóng cửa sổ thư. “Tôi không cần anh xin lỗi thay cho quy trình.” “Không phải thay cho quy trình.” “Vậy cũng chưa phải lúc.” Cô kéo tờ biên bản lại, ghi rằng từ thời điểm này Lâm Gia Minh không tham gia lựa chọn, loại bỏ hoặc đánh giá chứng cứ liên quan Công ty Nam Việt và hồ sơ số 17; mọi nhận định phải có người kiểm tra độc lập. Anh đọc rồi ký. Sau đó cô nói điều khó hơn: “Anh tạm dừng đại diện cho khu trọ trong tuyến giải tỏa.” Bà Tư ngẩng lên. Hà Nhi mím môi. Gia Minh hỏi: “Bao lâu?” “Đến khi chúng tôi biết phần anh chưa nói còn bao nhiêu.” “Các việc khác?” “Anh bàn giao hồ sơ đã có. Không đứng tên đầu mối mới.” Anh gật đầu. “Được.”
Không ai thắng trong cuộc nói chuyện đó. Diệp Thanh có lại quyền quyết định, nhưng mất người từng đỡ phần giấy tờ cô đang không đủ sức gánh. Gia Minh giữ được cơ hội chứng minh bằng dữ liệu, nhưng bị đẩy ra khỏi nơi anh đã chọn đứng cùng. Ngoài sân, một chiếc xe ba gác chở tủ nhựa chạy khỏi cổng, để lại phòng trống đầu tiên trong dãy. Trần Bảo nép sang một bên cho xe qua rồi lặng lẽ dựng lại chiếc chậu bị bánh xe hất lệch. Có những thứ rời đi không gây tiếng động lớn, chỉ để lại khoảng trống mà ai cũng tránh nhìn.
Phạm Duy tiếp tục lật thư theo thứ tự. Gần cuối danh sách xuất hiện một email gửi ba ngày sau khi Gia Minh nghỉ. Người gửi thuộc phòng dự án Nam Việt, người nhận chính là trưởng nhóm cũ; địa chỉ của Gia Minh nằm trong mục đồng gửi. Tiêu đề: “Giữ đầu mối cũ.” Tệp đính kèm không còn trong bản xuất, nhưng nội dung thư vẫn nguyên. Người gửi đề nghị không xóa tên các cộng tác viên khỏi danh sách tiếp nhận vì “phía đối tác muốn giữ chuỗi nguồn hồ sơ để tránh phải lập lại biên bản”. Bên dưới là một câu chuyển tiếp từ email khác.
Diệp Thanh bảo Duy phóng lớn phần tiêu đề gốc. Gia Minh không chạm vào máy. Dòng chuyển tiếp ghi rõ: “Theo trao đổi với anh Vũ Khắc Hòa, giữ nguyên tên Lâm Gia Minh tại nhóm hồ sơ 17 cho đến khi hoàn tất danh sách thương lượng.” Cả bàn không ai nói. Ngoài sân, từ vị trí hộp van dưới chân phòng 302 vang lên tiếng nước rỉ nhỏ, đều và dai như có ai đang vặn một chiếc khóa ở nơi không nhìn thấy. Diệp Thanh đặt ngón tay lên dòng tên Vũ Khắc Hòa, nhưng không quay sang Gia Minh. Điện thoại cô rung. Tài khoản lạ gửi đúng một câu: “Chị đã đọc đến thư của anh Hòa chưa?”
