Bỏ qua nội dung

Ho So Chua Dong

Chương 73 - Chương 73: Đội Bị Chia Nhỏ

Chương 73: Đội Bị Chia Nhỏ

Bảy giờ mười chín phút, Quân xé ba tờ giấy từ cùng một quyển sổ nhưng viết chúng ở ba chỗ khác nhau trong phòng chờ bến xe. Mỗi tờ chỉ có một nhiệm vụ, một giới hạn và một cách dừng. Không tờ nào ghi đủ ba địa điểm A2, PC-3F07 và BUS-RCV-17. Không tờ nào có vị trí Hạ Uyên. Hãn nhìn anh gấp giấy thành ba phần, dán niêm rồi hỏi: “Nếu một nhóm mất liên lạc thì sao?” Quân đặt bút xuống. “Giữ người, giữ vật chứng, dừng tại chỗ. Không tự tìm sang nhóm khác.”

Nhóm bệnh viện do An Nhiên phối hợp với pháp chế và bảo vệ nội bộ. Họ chỉ được tìm bản chính hồ sơ điều trị, xác minh lượt mượn lúc sáu giờ mười tám và kiểm tra thẻ khách hết hạn. Tống Nghi ở tầng ba Thành Nam giữ PC-3F07, giấy điều động, hộp vật tư và bộ điều khiển cửa; cô không được truy hệ thống trung tâm. Nhóm BUS-RCV-17 chỉ có một cán bộ độc lập, một máy nhận và một máy ghi âm không nối mạng. Người đó được nhìn lệnh đi vào, không được làm theo bất kỳ lệnh nào đi ra.

Quân giữ Hãn ở bến xe. Hãn là người duy nhất giải thích được đường đi của lệnh bảo trì, nhưng cũng là người từng xóa dữ liệu vì tin một tờ giấy hợp lệ. Anh ta không được chạm điện thoại hay bản niêm, chỉ được vẽ lại luồng quyền hạn bằng chức năng: ai tạo biểu mẫu, ai xem hàng đợi, ai chuyển công việc, ai cấp mã dịch vụ. Cổ tay quấn băng của Hãn đặt trên đầu gối, bàn tay nắm lại rồi buông. “Anh chia đội để tìm chỗ rò?” Quân đáp: “Để một chỗ rò không làm mất tất cả.”

Ba nhóm nhận ba giờ báo cáo và ba kênh khác nhau. Không có nhóm chat, không có cuộc gọi hội nghị. Quân còn ghi một câu dừng riêng ở cuối mỗi tờ. Chỉ nhóm PC-3F07 có câu: “Nếu nhật ký xuất hiện khoảng trống bảy phút, không phục hồi tại chỗ.” Câu đó không làm thay đổi chứng cứ; nó chỉ đủ riêng để nhận ra chỉ thị đã bị ai nhìn thấy.

Bảy giờ hai mươi ba, Tống Nghi gọi sớm. Bộ điều khiển cửa phòng họp lưu mười một lượt mở hợp lệ từ năm giờ bốn mươi đến sáu giờ mười, nhưng mất dữ liệu từ năm giờ năm mươi tám đến sáu giờ lẻ năm. Sau bảy phút, thiết bị tự đồng bộ và gán cả đoạn thành “cửa mở phục vụ vệ sinh”. Bản RN-0802 rời bệnh viện lúc sáu giờ lẻ ba, nằm giữa khoảng trống, nhưng Quân không cho nối hai việc thành kết luận. Anh yêu cầu chụp trạng thái, tháo thiết bị theo biên bản và giám định độc lập, tuyệt đối không phục hồi tại chỗ.

Tống Nghi báo thêm: kỹ thuật viên nhà thầu vừa nhận tin nhắn yêu cầu quay lại tầng ba trước bảy giờ ba mươi để hoàn tất mã dịch vụ. Quân cho bảo toàn điện thoại, không bấm đường dẫn và không giữ người quá thẩm quyền. Kỹ thuật viên được mời ở lại với tư cách người liên quan, có quản lý hợp đồng chứng kiến. Hãn nhìn sơ đồ quyền hạn rồi nói: “Họ dùng người thật để hoàn thành việc giả. Nếu người đó sợ bị đổ lỗi, anh ta có thể tự dọn dấu vết để chứng minh mình vô can.”

Bảy giờ hai mươi sáu, An Nhiên gọi từ số bàn của quầy tiếp nhận cũ. Bản chính hồ sơ điều trị chưa có trong kho, nhưng xe đẩy luân chuyển được tìm thấy ở hành lang kỹ thuật tầng hai. Trên thanh kẹp còn nhãn tạm mang mã khoa của em trai Hãn và nửa tem có hai chữ cái ký nhận. Camera hành lang thiếu đúng từ sáu giờ mười bốn đến sáu giờ hai mươi mốt. An Nhiên không coi hai khoảng trống bảy phút là cùng nguồn. Cô niêm xe đẩy, nhãn tạm và đầu đọc thẻ tại cửa.

Đầu đọc cục bộ ghi một lượt thẻ khách hết hạn lúc sáu giờ mười tám, sau đó cửa mở bằng chìa cơ của tổ vận chuyển. Sổ giao chìa vẫn còn, nhưng dòng tương ứng bị ép một lớp băng trong lên trên. Dưới ánh xiên có dấu vân tay và vệt mực tím. Pháp chế niêm cả trang, chưa bóc băng. Quân bảo An Nhiên không đọc tên người nhận qua điện thoại. Một cái tên lọt ra quá sớm có thể bị cảnh báo, hoặc bị biến thành nghi phạm giả trước khi đội xác minh được vai trò thật.

Bảy giờ hai mươi bảy, Tống Nghi không gọi lại. Máy lẻ phòng trực chỉ reo một lần rồi tắt. Hãn ngẩng đầu, nhưng Quân không gọi vào di động của cô. Quy tắc đã giao rất rõ: mất báo cáo không đồng nghĩa gặp nạn; nhóm phải giữ nguyên vị trí. Anh đánh dấu một gạch bên cạnh PC-3F07 và chờ đến phút hai mươi tám.

Cán bộ ở BUS-RCV-17 đọc mã xác nhận vào máy ghi âm, rồi máy nhận kéo thêm một trang giấy. Tiêu đề là “Chỉ thị hợp nhất tổ công tác”, yêu cầu đưa vật chứng từ bệnh viện và tầng ba về bến xe trước bảy giờ bốn mươi vì liên lạc phân tán không còn an toàn. Ở cuối trang, một câu được chép đúng từng chữ: “Nếu nhật ký xuất hiện khoảng trống bảy phút, không phục hồi tại chỗ.” Đó là câu chỉ tồn tại trong phong bì của Tống Nghi. Nội dung chỉ thị PC-3F07 đã bị nhìn thấy sau bảy giờ mười chín.

Quân yêu cầu niêm trang giấy, cuộn giấy nhận và bản ghi âm, không đọc thêm qua điện thoại. Sau đó anh gọi số bàn của phòng trực bảo vệ. Một cán bộ trả lời: Tống Nghi vẫn an toàn, nhưng trước cửa phòng họp có người của hành chính yêu cầu giải tỏa khu vực để kiểm tra đột xuất. Khi cô đòi văn bản và gọi xác minh, tổng đài nội bộ chuyển máy lẻ phòng trực sang một số không tồn tại. Không ai bị tấn công, không vật chứng nào di chuyển, nhưng đường báo cáo bị cắt đúng phút hẹn.

Tống Nghi nhớ phong bì nhiệm vụ từng đặt trên bàn trực chưa đầy một phút khi cô ký nhận thiết bị. Camera bàn trực còn hoạt động, nhưng màn hình xem lại đòi quyền quản trị. Quân cấm đăng nhập; hình ảnh phải được trích độc lập, còn danh sách người đứng đủ gần để đọc giấy phải lập theo vị trí, không theo chức vụ. Hãn chỉ vào sơ đồ: điều phối tổng đài và điều phối tài liệu dùng hai quyền khác nhau, nhưng đều nhận lệnh ưu tiên từ cổng sự cố nội bộ. Người tạo được một sự cố có thể bẻ hướng cả điện thoại lẫn máy in mà không trực tiếp dùng mọi tài khoản.

Bảy giờ ba mươi, ba điểm đồng thời bị ép di chuyển. Bệnh viện nhận yêu cầu đưa xe hồ sơ xuống kho chống ngập. Tầng ba nhận lệnh giải tỏa vì kiểm tra điện. BUS-RCV-17 nhận chỉ thị hợp nhất đội. Ba lý do đều hợp lệ bề ngoài, nhưng cùng mục tiêu đưa người hoặc vật chứng khỏi nơi đang được giữ. Không nhóm nào biết hai nhóm còn lại cũng bị ép. Vì vậy, không ai chạy sang cứu ai và không ai mang vật chứng về bến xe. An Nhiên giữ xe đẩy bằng biên bản pháp chế; Tống Nghi yêu cầu số công việc trước khi cắt nguồn; cán bộ kênh giả chỉ niêm giấy.

Quân ghi ba thời điểm, nối bằng một đường thẳng rồi dừng bút ở phút ba mươi. Đây chưa phải bằng chứng về người điều phối, nhưng là mẫu hành vi có thể kiểm tra: ba lệnh khác nội dung, cùng thời hạn, cùng mục tiêu di chuyển và cùng đi qua cổng ưu tiên. Hãn nói: “Họ tưởng anh chia đội là yếu đi.” Quân gấp sơ đồ lại. “Chúng ta yếu đi thật. Nhưng họ không còn một điểm để bẻ gãy tất cả.”

Điện thoại công cộng cuối dãy ghế đổ chuông lúc bảy giờ ba mươi ba. Máy chỉ nhận cuộc gọi, không nằm trong danh sách của ba nhóm. Quân bật máy ghi âm, mời người bán vé đứng làm chứng rồi nhấc ống nghe ở hồi chuông thứ sáu. Một giọng nam đã qua bộ lọc đọc đúng số niêm phong trên phong bì Tống Nghi. “Anh chia họ ra được,” người đó nói. “Bây giờ xem anh gọi ai về trước.” Cuộc gọi ngắt sau bảy giây. Trên màn hình nhỏ của máy còn hiện một số chuyển tiếp nội bộ thuộc trụ sở Thành Nam.