Bỏ qua nội dung

Ho So Chua Dong

Chương 69 - Chương 69: Tên Người Xóa Camera

Chương 69: Tên Người Xóa Camera

Yêu cầu đăng nhập thứ hai của token VH-2309 xuất hiện lúc 6 giờ 12 phút, đúng khi tổ xác minh đầu tiên rời điểm bảo vệ. Tống Nghi để kênh giả lập trả về trạng thái chậm như một hệ thống quá tải, đồng thời ghi máy nguồn, nhịp gõ và thứ tự các trường được mở. Người phía bên kia không thử xóa thêm. Họ kiểm tra trạng thái chứng thư RCV-CAM-04, đường dẫn bảng camera cũ và quyền đọc nhật ký nhân sự. Cách kiểm tra ấy giống một người muốn biết tên mình đã bị lộ đến đâu.

Quân chia việc trên một tờ giấy gấp đôi, không gửi lệnh qua mạng nội bộ. Tống Nghi ở lại cùng hai quản trị viên, chỉ theo dõi kênh giả. Một tổ đến địa chỉ đăng ký của Vương Hãn với cán bộ địa bàn và quản lý tòa nhà. Tổ còn lại xác minh đơn nghỉ phép bằng số điện thoại dân sự, sổ chấm công in từ tuần trước và những người ngoài phòng kỹ thuật. Không ai nhắc RCV-CAM-04 qua bộ đàm. Không ai dùng tên Hãn trong báo cáo điện tử. Nếu hệ thống đang chờ một cuộc tìm kiếm, Quân không cho nó thấy cuộc tìm kiếm ấy bắt đầu.

An Nhiên đứng ở vạch cửa khi anh gấp tờ giấy lại. Vai cô vẫn được cố định, nhưng giọng không có dấu mệt. “Anh đang tìm một người chạy trốn hay một người bị đưa đi?” Quân không trả lời bằng giả thuyết. “Tôi đang tìm người có cái tên bị dùng.” “Hai cách tìm khác nhau.” “Vậy nói bằng hành động kiểm chứng.” An Nhiên đáp: “Xem anh ta mang gì khi rời nhà. Người tự trốn thường mang giấy tờ, tiền, thuốc, điện thoại. Người bị gọi đi gấp có thể để lại thứ mình không dám quay về lấy.” Quân ghi thêm vào mép giấy: đồ thiết yếu còn lại.

Hạ Uyên nghe thấy vài chữ nhưng không hỏi tên. Cô ngồi tựa đầu giường, hai tay ôm cốc nước, mắt nhìn camera lưu tại chỗ trên góc tường. Quân nói phương án bảo vệ chưa thay đổi. Cô chỉ hỏi người đó có biết chỗ này không. “Chưa có bằng chứng.” “Nếu anh tìm thấy người ấy?” “Chúng tôi sẽ hỏi điều gì xảy ra với quyền truy cập trước khi hỏi anh ta đã làm gì.” Câu trả lời không làm cô bớt sợ, nhưng cho cô biết người tiếp theo bị đặt dưới ánh đèn chưa bị quyết định sẵn là có tội.

Địa chỉ của Vương Hãn là một căn hộ thuê ở khu tập thể kỹ thuật phía nam Thành Nam. Sổ giấy giao ca ghi Hãn vào lúc 4 giờ 06 phút, sớm hơn thói quen gần ba giờ. Lúc 4 giờ 28, bảo vệ thấy anh đứng dưới mái hiên gọi một cuộc điện thoại ngắn rồi đi bộ về phía trạm xe buýt. Ông ta chỉ nhớ Hãn không mang ba lô xám thường dùng và đã hỏi tuyến số mười bảy còn chuyến sớm hay không. Camera sảnh mất đúng năm mươi ba giây từ 4 giờ 25 đến 4 giờ 26. Bộ ghi không hỏng. Nhật ký chỉ để lại một lệnh bảo trì từ xa đã hoàn tất.

Tổ xác minh không phá cửa ngay. Họ gọi số cá nhân của Hãn từ điện thoại quản lý. Chuông vang phía trong căn hộ, đều và đủ lâu để ba người ngoài hành lang cùng nghe. Cán bộ địa bàn kiểm tra không có báo đi xa, không có người thân đăng ký ở cùng, sau đó lập biên bản tình huống nguy cơ và mời quản lý mở khóa dự phòng dưới camera cầm tay. Căn hộ không bị lục. Cốc cà phê còn nửa đáy trên bàn, áo khoác mưa treo sau cửa, ví và căn cước nằm trong ngăn kéo chưa đóng hết. Điện thoại được đặt úp cạnh một tờ lịch có vòng mực đỏ quanh ngày hôm nay. Không có lời nhắn.

Chiếc két cá nhân dưới bàn làm việc còn nguyên số niêm phong trên sổ kiểm kê, nhưng miếng tem thật đã bị rạch ở cạnh dưới rồi dán lại bằng một lớp keo trong. Bên trong là hộp token VH-2309. Hộp có trọng lượng đúng theo biên bản vì ai đó đã đặt vào một thanh kim loại nhỏ bằng kích thước thiết bị. Token không còn ở đó. Tổ hiện trường không nhấc thanh kim loại bằng tay. Họ chụp vị trí, lấy dấu bề mặt và niêm cả hộp. Điều này không chứng minh Hãn đã lấy token. Nó chỉ chứng minh lần kiểm kê cuối cùng không hề kiểm tra vật bên trong.

Trong ngăn tài liệu, họ tìm thấy phiếu lương, hóa đơn điện và một chồng vé xe cũ buộc dây thun. Một vé tuyến mười bảy được gấp riêng, mặt sau viết hai chữ: “cửa ba”. Ngày in trên vé trùng tuần bản sao máy ảo KT-12 được tạo. Điểm cuối là bến xe Tây Thành, nơi từng đặt máy chủ dự phòng trong đợt sửa điện toàn thành phố. Quân yêu cầu không biến tấm vé thành kết luận. Anh cho đối chiếu lịch tuyến, hồ sơ thuê kho và người có mặt trong đợt phục hồi bằng ba nguồn tách biệt.

Kết quả xác minh đơn nghỉ phép đến gần như cùng lúc. Bản giấy ở phòng hành chính ghi Hãn nghỉ vì việc gia đình trong năm ngày, có chữ ký của anh và xác nhận của trưởng nhóm. Người phụ trách nhân sự nói cô chưa từng gặp Hãn nộp đơn; một phong bì đã được đặt trong khay ngoài giờ. Chữ ký nhìn bằng mắt không khác chữ ký cũ. Khi Tống Nghi nhận ảnh chụp qua thiết bị ngoại tuyến và chồng lên phiếu kiểm tra máy chủ, nét bút lại trùng tuyệt đối đến cả chấm mực ngoài khung. Đơn nghỉ không phải bằng chứng Hãn chủ động biến mất. Nó là một lớp giấy khác được chuẩn bị để sự vắng mặt của anh trông hợp lệ.

An Nhiên nghe Quân đọc lại bốn dữ kiện: điện thoại ở nhà, giấy tờ ở nhà, token mất khỏi hộp giả niêm và đơn nghỉ dùng chữ ký scan. “Anh ta biết cách xóa dấu, nhưng căn hộ lại để quá nhiều dấu.” Quân đáp: “Có thể vì không có thời gian. Cũng có thể vì muốn chúng ta nghĩ anh ta bị ép.” “Anh vẫn cho rằng anh ta có thể đang diễn?” “Cả hai khả năng phải sống cho đến khi một khả năng bị chứng cứ giết.” An Nhiên nhìn về phía Hạ Uyên. “Vậy đừng tiếp cận anh ta như người đã chọn phe. Người bị dồn sẽ nghe cách chúng ta gọi tên họ trước khi nghe câu hỏi.”

Tống Nghi báo kênh giả lập vừa nhận một chuỗi lạ. Token VH-2309 không gửi lệnh xóa, chỉ gọi một thư mục đã ngừng dùng mang tên BUS-RCV-17. Trong hệ thống hiện tại, thư mục ấy không còn dữ liệu. Trong bản đồ phục hồi tám tháng trước, nó là nhãn của máy chủ tạm đặt tại bến xe Tây Thành. Người sử dụng token có thể đang kiểm tra xem kho cũ còn sống hay không. Cũng có thể họ cố ý để đội nhìn thấy tên đường dẫn. Quân không cho mở thư mục thật. Anh yêu cầu Tống Nghi dựng một bản phản hồi rỗng, giữ thời gian trễ giống máy cũ và ghi lại địa chỉ quay lại.

Địa chỉ quay lại vẫn là nút nội bộ Thành Nam, nhưng nhịp xác thực có một sai lệch nhỏ. Mỗi lần hệ thống yêu cầu chạm token, phản hồi đến chậm gần hai giây, như thể tín hiệu được chuyển tiếp qua một thiết bị trung gian. Tống Nghi so với các lần Vương Hãn xác thực hợp lệ trong hồ sơ bảo trì. Trước đây độ trễ chưa từng quá ba phần mười giây. Token thật có thể đang ở nơi khác, còn nút nội bộ chỉ làm cầu nối. Quân khóa thêm quyền điều khiển cầu nối nhưng giữ kênh nghe. Lần đầu tiên, dữ liệu cho phép tách người mang tên khỏi nơi phát lệnh.

Tổ ngoài hiện trường đến bến xe Tây Thành bằng xe dân sự. Một người kiểm tra sổ thuê kho cũ, một người đi dọc khu cửa số ba. Chuyến mười bảy đầu ngày đã rời bến trước đó mười phút. Người bán vé nhớ một người đàn ông không mua vé, chỉ hỏi buồng điện thoại công cộng còn hoạt động không. Mô tả không đủ để nhận dạng, nhưng bà chỉ đúng hành lang sau dãy ki-ốt đóng cửa. Trên nền gạch ướt có một chiếc thẻ nhân viên bị bẻ đôi. Nửa còn lại mang ảnh Vương Hãn.

Quân rời điểm bảo vệ sau khi giao lại hai lớp gác và xác nhận camera ngoại tuyến không đổi. Anh không mang xe công vụ. Khi tới bến xe, mưa chỉ còn là lớp bụi mỏng trên mái tôn. Tổ xác minh đã giữ khoảng cách với hành lang cửa ba. Không ai nhìn thấy người trong buồng điện thoại, chỉ thấy dây máy kéo căng vào bóng tối giữa hai ki-ốt. Quân yêu cầu họ không khép vòng. Nếu Vương Hãn đang bị theo dõi, một cuộc áp sát sẽ nói thay cho đội điều tra rằng anh đã bị tìm thấy.

Điện thoại riêng của Quân rung. Cuộc gọi đến từ số máy công cộng của bến xe. Anh nhận nhưng không nói tên. Đầu dây bên kia chỉ có tiếng thở và tiếng loa thông báo chuyến đi bị rè. Sau đó một giọng nam khàn, rất thấp, hỏi: “Kênh phục hồi còn mở không?” Quân nhìn Tống Nghi trên màn hình thiết bị tách mạng; cô giơ một ngón tay, xác nhận token vừa ngừng gửi lệnh. “Còn một kênh chỉ ghi nhận,” anh nói. “Không ai có thể dùng nó xóa thêm.” Người kia im lặng lâu đến mức tiếng mưa chen vào giữa hai câu. “Các anh đã thấy tên tôi.”

Quân bước tới một khoảng vừa đủ để nhìn thấy bóng người sau tấm kính bẩn. Vương Hãn ngồi thấp bên máy điện thoại, áo sơ mi ướt ở vai, bàn tay phải quấn một lớp băng tạm. Anh ta không có ba lô, không có điện thoại, không có token. Mắt anh ta liên tục nhìn về cửa ra bến chứ không nhìn đội điều tra. Quân dừng ngoài hành lang, hai tay để trống. “Tôi thấy một tên trong hệ thống,” anh nói. “Tôi chưa biết người mang tên đó đã làm gì.” Hãn cười một tiếng không thành tiếng. “Tên người xóa camera là tôi.”

Không ai tiến lên. Hãn siết tay rồi buông ra, động tác nhỏ nhưng đau đến mức vai anh ta giật theo. “Đoạn năm mươi ba giây, camera bệnh viện, kho cũ… tôi đã xóa.” Anh ngẩng lên lần đầu, ánh mắt không giống một người vừa được nhẹ tội vì thú nhận. “Nhưng nếu các anh ghi câu đó vào hệ thống ngay bây giờ, người tiếp theo biến mất sẽ không phải tôi.” Phía sau Quân, bộ đàm nội bộ của một cán bộ bất ngờ sáng đèn dù đã tắt kênh. Trên màn hình chỉ hiện một dòng yêu cầu kết nối từ phòng chỉ huy Thành Nam. Vương Hãn nhìn thấy nó, mặt lập tức trắng đi. “Họ biết tôi đang nói chuyện với anh.”