Bỏ qua nội dung

Chieu Hoa Than

Chương 65 - Chương 65: Ba Ngày Trước Lễ

Tờ phó bản trong tay áo Tạ Uyển còn mang hơi ấm của điện Vĩnh Ninh, nhưng dấu giáp lai trên mép giấy đã lạnh cứng. Nàng đi hết hành lang phía tây mới mở nó lần nữa. Ba ô giờ vẫn nằm đó, ngay ngắn đến mức gần như vô tội: giờ Mão ngoại niêm, giờ Thìn đối văn, giờ Tỵ đối mẫu. Một trật tự không thể xảy ra lại được viết bằng nét mực bình thản. Trên mái, tiếng khánh báo đổi canh vang lên. Ba ngày trước lễ không còn là một khoảng thời gian; nó đã thành ba lần mặt trời lặn, mỗi lần đều có thể bị người khác dùng để xóa một cái tên, đổi một con dấu hoặc chuyển một chiếc hương án khỏi nơi nàng biết.

Khi Tạ Uyển trở lại Tây khố, Mạnh cô cô đang đứng trước hòm thứ bảy. Chìa khóa vẫn treo ở thắt lưng bà, dây niêm trên cửa không đổi, Phó Cẩn vẫn ở phòng đối chứng phía trong. Nàng không nói về kẽ hở trước. Nàng đặt phó bản lên án, đẩy tới đúng chỗ có hai chữ “Mạnh thị”. Mạnh cô cô nhìn tên mình một lúc lâu rồi lấy từ hộp gỗ ra dấu chưởng lễ cũ. Mặt dấu của bà là hình nhật nguyệt lồng trong khung bầu dục; dấu trên phiếu lại là một ô vuông có hai đường mây song song. “Tên là của ta,” bà nói, “dấu không phải.” Tạ Uyển hỏi: “Giờ Tỵ hôm nay cô cô ở đâu?” “Ở Tây khố, có sổ nhập, hai cấm vệ và Phó Cẩn làm chứng.”

Tạ Uyển lập một tờ biện dị ngay tại chỗ. Nàng chỉ ghi sự thật có thể đối chứng: Mạnh thị không đến nơi niêm quốc thư vào giờ Tỵ; không dùng dấu trên phiếu; không nhận hộp lụa vàng. Mạnh cô cô đọc từng chữ rồi ký, viên cấm vệ trực cửa ghi giờ, Lương Khải vừa trở về cũng đóng tên người nhận sổ. Bản chính được đặt vào hòm thứ bảy, bản sao kẹp cùng phó bản phiếu niêm. Nàng không viết “giả mạo”. Hai chữ ấy quá lớn, dễ khiến người ta bỏ qua mọi điều nhỏ hơn. Chỉ cần tên và dấu không thuộc về cùng một người, tam kiểm đã không thành.

Lương Khải trải sổ xuất kho của sáu hương án xuống bàn. Cả sáu rời kho vào canh năm, nhưng chiếc thứ ba không đi thẳng đến điện tế tiễn. Ở cửa công đạo thứ bảy, người khiêng đổi thẻ, rồi rẽ sang tiểu điện phía tây với lý do “chỉnh chân án”. Sau nửa canh mới nhập nội môn. Dòng ký nhận là của một lục sự Giám lễ viện tên Trịnh Bách; bên cạnh có dấu vuông song vân giống hệt dấu trên phiếu niêm. Tạ Uyển nhìn hai dấu cách nhau trên hai tờ giấy. Một dấu nối quốc thư với chiếc hương án thứ ba, nhưng vẫn chưa chứng minh dưới đế có gì. Nó cũng có thể là một sợi dây được cố ý để nàng nắm lấy.

“Muốn xem đế án, phải có lý do không liên quan đến quốc thư,” Mạnh cô cô nói. Tạ Uyển gấp sổ lại. “Không xem đế. Trước hết xem chân.” Hương án đã từng được ghi là phải chỉnh chân thì theo lệ phải thử tải trước khi nhập nghi trượng. Nếu bỏ bước ấy, người chịu trách nhiệm đầu tiên chính là chưởng lễ. Nàng cho Lương Khải soạn phiếu thử tải cả sáu án, không chỉ chiếc thứ ba; ghi rõ kiểm đinh đồng, độ cân và vết nứt ở chân phía tây. Việc kiểm phải làm trước ba bên: Nội Lễ, Giám lễ viện và cấm vệ giữ điện. Khi mọi ánh mắt đều nhìn vào một chiếc án, tự tiện mở đáy là ngu xuẩn. Nhưng nếu chiếc án bị đổi, bị dời hoặc bị ngăn không cho thử, chính sự ngăn cản ấy sẽ thành một dấu vết mới.

Tạ Uyển lại lấy một tờ giấy khác, viết yêu cầu “khảo dị niêm mục”, không dùng hai chữ đình lễ. Nàng dẫn đúng quy chế cũ: ngoại niêm có trước đối văn, hoặc người được ghi là đồng kiểm phủ nhận dấu, thì quốc thư phải phản niêm trước ba ty; trong thời gian khảo dị, hộp không được nhập đoàn và nghi trượng không được qua cửa thứ hai. Mạnh cô cô đọc xong, hỏi: “Ngươi gửi ngay?” Tạ Uyển đáp: “Gửi ba nơi cùng lúc. Một nơi nhận, hai nơi còn lại sẽ biết đã có người nhận.” Nàng chia ba bản cho Lương Khải, một bản sang Lễ bộ, một bản sang Hồng Lư tự, một bản giao Giám lễ viện. Mỗi người đưa phải xin số thứ tự vào sổ, không tranh luận, không để giấy rời tay trước khi có dấu nhận.

Cửa Tây khố vừa mở thì A Nhiễm đến. Nàng ấy không mang lời nhắn riêng, chỉ ôm một cuộn nghi chú có dấu Vĩnh Ninh. Chiêu Nghi xin tập lại toàn bộ lộ trình tế tiễn vào sáng hôm sau, từ nội môn đến hương án, với lý do sắc chỉ rút ngắn thời hạn khiến nghi thức mới chưa từng được đi đủ một lượt. Yêu cầu còn ghi mọi vật đặt trong điện phải có mặt trước khi công chúa nhập điện, để tránh sửa vị trí khi đang hành lễ. Đó là một lời xin hoàn toàn đúng phép, nhưng nó buộc sáu hương án phải đứng đúng chỗ và buộc chưởng lễ có mặt trong lần tập. Tạ Uyển giữ mắt trên dòng cuối lâu hơn một nhịp. Chiêu Nghi không biết vị trí quốc thư; nàng ấy chỉ biết phải mở thêm một cánh cửa trước khi người khác đóng hết những cửa còn lại.

“Điện hạ còn dặn,” A Nhiễm nói, rồi tự sửa ngay, “trong nghi chú có thêm một mục.” Nàng chỉ vào danh sách hòm tùy giá. Chiêu Nghi đã trả lại hai hòm lễ không ghi rõ người giao, đồng thời tự niêm chín hòm vật riêng bằng dấu Vĩnh Ninh. Mỗi hòm đều có tên cung nữ chịu trách nhiệm và số thứ tự. Tạ Uyển hiểu ý nàng. Từ giờ, bất kỳ hòm vô danh nào xuất hiện trong đoàn đều không thể nấp dưới tên đồ riêng của công chúa. Nàng đóng dấu nhận nghi chú, chỉ nói: “Bẩm điện hạ, Nội Lễ sẽ theo đúng mục.” A Nhiễm cúi đầu. Trước khi quay đi, ánh mắt nàng lướt qua tờ phiếu thử tải trên bàn, nhưng không hỏi một chữ.

Đến cuối giờ Ngọ, người của Giám lễ viện tới. Quách giám sự mang theo một phiếu niêm mới, ba ô giờ đã được sửa thành Thìn, Tỵ, Mùi; bên dưới vẫn là tên Mạnh thị, lần này đóng một dấu bầu dục vừa khắc, nét còn quá sắc. Hắn đặt phiếu mới lên án. “Bản trước do lục sự chép nhầm. Tạ chưởng lễ đổi bản, việc nhỏ không cần làm lớn.” Tạ Uyển không chạm vào tờ giấy. “Nếu chỉ chép nhầm giờ, vì sao đổi cả dấu?” Quách giám sự đáp: “Dấu cũ mờ, đóng lại cho rõ.” Mạnh cô cô từ phía sau bước ra, đặt dấu của mình cạnh phiếu. Hai mặt dấu giống về hình nhưng khác một nét khuyết ở tia nhật. “Dấu của ta chưa từng rời Tây khố,” bà nói. “Dấu này không phải của ta.”

Không khí trong gian kho lặng xuống. Quách giám sự nhìn bà, rồi nhìn hai cấm vệ ở cửa. Hắn không thể nói Mạnh cô cô nhớ sai dấu của chính mình, cũng không thể lấy phiếu cũ đi khi nó đã có phó bản giáp lai. Tạ Uyển đẩy tờ khảo dị về phía hắn. “Giám sự có thể ghi rằng Nội Lễ vô cớ sinh sự. Nhưng xin đóng dấu nhận trước. Nếu quốc thư hợp lệ, ba ty phản niêm một lần sẽ trả lại sự trong sạch cho mọi người. Nếu không hợp lệ, càng không nên để nó theo công chúa qua Chu Tước môn.” Quách giám sự giữ im lặng một hồi, cuối cùng đóng dấu nhận ở góc giấy. Dấu vuông song vân hạ xuống, chính là dấu đã xuất hiện trong sổ hương án.

Đó là bước thắng nhỏ đầu tiên, nhưng Tạ Uyển không thấy nhẹ hơn. Khi Quách giám sự rời đi, nàng biết phe Tưởng đã hiểu nàng định dùng quy chế nào. Từ giờ đến sáng tập lễ, chiếc hương án thứ ba có thể bị đổi; Phó Cẩn có thể bị chuyển khỏi phòng đối chứng; quyền chưởng lễ của nàng cũng có thể bị lấy đi trước khi nàng đặt chân vào điện tế tiễn. Nàng ra lệnh tăng thêm một vòng ghi giờ ở Tây khố, cho cấm vệ đối mặt người đến bằng thẻ và tên, còn bản phó phiếu niêm được giấu sang một hòm sổ khác, không cùng chỗ với biện dị của Mạnh cô cô. Mỗi chứng cứ tách ra là một lần buộc kẻ muốn xóa phải để lại nhiều dấu chân hơn.

Chiều xuống rất nhanh. Từ Vĩnh Ninh, tiếng nhạc tập đứt quãng theo gió, khi gần khi xa. Tạ Uyển đứng trước sơ đồ điện tế tiễn, đánh dấu ba việc phải làm trước canh một: giữ Phó Cẩn trong chuỗi đối chứng; buộc thử tải sáu hương án; khiến ba ty không thể phản niêm kín. Nàng không viết “cứu Chiêu Nghi”. Bốn chữ ấy không có chỗ trong một văn thư. Nhưng mọi mũi tên trên tờ giấy đều hướng về người sẽ phải quỳ dưới những ngọn đèn kia sau hai đêm nữa.

Tiếng vó ngựa dừng ngoài sân đúng lúc Lương Khải trở về từ Hồng Lư tự. Một nội thị áo tía theo sau hắn, nâng thẻ điều chức có tua đỏ. Tạ Uyển chưa mở đã nhận ra dấu Lễ bộ ở mép phong. Nội thị đọc lớn giữa Tây khố: “Vì nghi lễ hòa thân liên quan quốc thể, từ canh một hôm nay, Đỗ Nghiêm, Phó giám Giám lễ viện, thay Tạ Uyển giữ chức chủ kiểm đại lễ. Tạ Uyển chuyển sang phụ trách sao mục, không được tự ý tiếp cận quốc thư, nghi trượng và điện tế tiễn nếu không có lệnh mới.”

Ngoài cửa, hồi chuông canh một vừa ngân tiếng đầu tiên. Tạ Uyển nhìn thẻ điều chức, rồi nhìn phiếu tập lễ của Chiêu Nghi còn đặt trên bàn. Cánh cửa vừa được mở bằng một lời xin đúng lễ đã bị khóa lại bằng một chức danh khác. Nàng đưa hai tay nhận thẻ, hành lễ không sai một phân. Khi ngẩng lên, nàng chỉ hỏi: “Đỗ phó giám đã nhận chìa khóa điện tế tiễn chưa?” Nội thị đáp: “Người đã ở trong điện.”