Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 58 - Chương 58: Cái Tên Sau Mọi Hot Search

Chương 58: Cái Tên Sau Mọi Hot Search

Điện thoại của Hạ Trầm Chu vẫn nằm giữa chúng tôi, màn hình chưa tắt hẳn. Dòng tin nhắn của Tô Mạn giống một vết dao rất mảnh, không đủ làm máu chảy ngay, nhưng đủ để người ta biết phía sau lớp da bình tĩnh vẫn còn thứ gì đó đang bị rạch ra. “Đừng phản hồi. Tôi đã bắt được tài khoản đẩy bài đầu tiên. Nó từng xuất hiện trong ba chiến dịch hot search cũ.”

Tôi nhìn câu đó thêm vài giây, rồi mới nhận ra tay mình vẫn đang nằm trong tay Hạ Trầm Chu. Lúc nãy tôi đã nói muốn anh đứng cạnh tôi như đứng cạnh một người đang sống. Bây giờ câu nói ấy lập tức bị đặt lên bàn cân. Người đang sống không chỉ được an ủi. Người đang sống còn phải tự nhìn vào dao, nhận ra vết cắt, rồi quyết định cầm hồ sơ lên bằng tay mình.

Hạ Trầm Chu nhìn tôi. “Cô cần nghỉ thêm không?”

Nếu là trước đây, câu đầu tiên của anh có lẽ sẽ là “tôi xử lý”. Nhưng lần này, anh chỉ hỏi. Tôi nghe thấy trong giọng anh có một đường nén rất sâu, giống như bản năng muốn bước lên trước đã bị chính anh ép dừng ở mép cửa. Tôi rút tay về, không phải vì muốn tránh anh, mà vì cần dùng chính tay đó cầm chiếc ly giấy còn một nửa nước ấm.

“Tôi cần nhìn.” Tôi nói. “Gọi Tô Mạn đến đây.”

Hạ Trầm Chu gật đầu, lập tức nhắn lại. Anh không thêm bất kỳ câu nào thay tôi. Không bảo Tô Mạn chặn bài trước, cũng không bảo Giản Tư Ninh xử lý đoàn phim theo cách của anh. Chỉ một chi tiết nhỏ như vậy, nhưng với tôi, nó giống một cái đinh vừa được rút khỏi tấm ván đã ghim trong ngực quá lâu.

Lương Tịnh quay lại sau vài phút, kiểm tra mạch và sắc mặt của tôi. Cô không hỏi chuyện hot search, cũng không dùng ánh mắt của người biết quá nhiều để nhìn vết thương của tôi. Sau khi nghe tôi muốn tham gia cuộc họp, cô chỉ nói: “Bốn mươi phút. Nếu chóng mặt, cô phải dừng ngay. Đây không phải điều kiện để tôi kiểm soát cô, mà là giới hạn sinh lý của cơ thể cô lúc này.”

“Tôi hiểu.” Tôi đáp.

Cuộc họp khẩn được chuyển sang phòng dựng tạm ở cuối hành lang, nơi ánh đèn không trắng đến mức làm người ta khó thở như sân thượng, nhưng vẫn đủ lạnh để mọi biểu cảm bị phơi ra rõ ràng. Giản Tư Ninh đã ngồi đó trước, trước mặt cô là ổ cứng được niêm phong, bên cạnh là chiếc điện thoại đạo cụ bị nứt màn hình. Tô Mạn đến sau cùng, tóc còn hơi rối vì đi vội, nhưng giọng vẫn sắc như mọi khi.

“Bài trong nhóm kín chưa lên hot search.” Cô mở laptop, đặt màn hình quay về phía tôi. “Nó đang ở bước thử phản ứng. Tài khoản đăng đầu tiên tên ‘Đèn Hậu Trường’, bình thường chuyên viết chuyện đoàn phim nhỏ, lượng theo dõi không cao. Nhưng điều thú vị là ba lần trước nó cũng không phải tài khoản bùng nổ chính. Nó chỉ làm việc đầu tiên: đặt câu chuyện vào đúng góc nhìn cần thiết.”

Trên màn hình là một bảng thời gian. Cột đầu tiên là ngày giờ đăng bài, cột thứ hai là tài khoản nhỏ dẫn chuyện, cột thứ ba là blogger lớn khuếch đại, cột thứ tư là nhãn hàng hoặc dự án chịu ảnh hưởng sau đó. Tôi nhìn thấy tên mình xuất hiện ở dòng thứ nhất: scandal khách sạn Vân Lam. Dòng thứ hai là tin tôi dựa hơi Hạ Trầm Chu để lấy vai. Dòng thứ ba là bài bôi bẩn đoàn phim “Không Tắt” sau khi Giản Tư Ninh nhận tôi. Dòng thứ tư còn chưa hoàn chỉnh, tiêu đề chỉ mới là một câu hỏi: đoàn phim ép diễn viên tái hiện cảnh tuyệt vọng đến mức ngất tại phim trường?

Tô Mạn gõ nhẹ vào dòng thứ tư. “Cùng một cấu trúc. Không khẳng định trực tiếp. Không dùng chữ ‘chắc chắn’. Chỉ đặt câu hỏi, rồi để người qua đường tự thấy mình thông minh khi kết án người khác.”

Tôi nhìn những ô chữ lạnh ngắt ấy, bỗng nhớ đời trước, trước mỗi lần tên tôi bị treo lên cao, luôn có vài bài nhỏ xuất hiện trước. Khi đó tôi tưởng đó là tiếng ồn vô nghĩa của mạng xã hội. Tôi tưởng cả thế giới tự nhiên ghét tôi cùng một lúc. Hóa ra ngay cả sự ghét bỏ cũng có lịch trình, có kịch bản, có người phụ trách mở màn.

“Không chỉ cô.” Hạ Trầm Chu nói.

Anh đẩy sang một tập tài liệu khác. Bảng này không dùng tên thật đầy đủ ở những dòng đầu, chỉ có mã số, tên sân khấu đã bị làm mờ và ghi chú ngắn. Nghệ sĩ số 04, bị tố trốn thuế ba ngày trước khi hợp đồng quảng cáo chuyển sang công ty liên kết Vân Đỉnh. Nghệ sĩ số 09, bị gán tội lộ kịch bản sau khi từ chối gia hạn với Tinh Diệu. Nghệ sĩ số 17, người từng gửi tin về sổ đen rồi biến mất khỏi mọi bảng casting. Nghệ sĩ số 23, biên kịch trẻ bị tố đạo nhái, sau đó bản quyền kịch bản được bán lại bằng một phần ba giá trị ban đầu.

Tôi đọc từng dòng, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng không còn giống nỗi sợ cá nhân nữa. Nó nặng hơn, bẩn hơn. Đời trước, tôi đã chết trong một cơn mưa mà tôi tưởng là dành riêng cho mình. Nhưng trước cơn mưa đó, có lẽ đã có rất nhiều người bị đẩy ra dưới cùng một bầu trời, chỉ là tên họ trôi đi nhanh hơn tên tôi, hoặc họ học được cách biến mất trước khi bị dư luận xé sạch.

“Những người này đều liên quan đến Vân Đỉnh?” Tôi hỏi.

“Chưa thể nói như kết luận pháp lý.” Tô Mạn trả lời ngay. “Tôi sẽ không để cô chết lần thứ hai vì một câu nói quá sớm. Thứ chúng ta có hiện tại là mô thức: cùng loại tài khoản mồi, cùng nhóm blogger nhận bài, cùng thời điểm hợp đồng hoặc cổ phần đổi chủ, cùng một số công ty trung gian nhận phí truyền thông.”

Hạ Trầm Chu mở thêm một trang hồ sơ doanh nghiệp. “Nhưng các công ty trung gian đó không rời rạc như vẻ ngoài. Bạch Sa Truyền Thông, Minh Trạch Dữ Liệu, Hải Tượng Tư Vấn đều từng nhận vốn từ một quỹ nội bộ của Vân Đỉnh. Người có quyền phê duyệt cuối cùng trong hồ sơ thay đổi vốn ba năm trước là Ôn Thừa Quân.”

Cái tên ấy rơi xuống bàn, không lớn tiếng, không có nhạc nền như trong phim, nhưng khiến căn phòng im đi rõ rệt. Tôi từng nghe cha tôi nói ra họ Ôn bằng vẻ mặt như nuốt phải mảnh thủy tinh. Tôi từng nhìn logo Vân Đỉnh trên hồ sơ mẹ, trên những dự án bị đổi chủ, trên những bản hợp đồng tưởng không liên quan gì đến đời mình. Nhưng đây là lần đầu tiên cái tên Ôn Thừa Quân hiện ra không phải như một bóng đen chung chung, mà như một chữ ký nằm ở cuối đường đi của tiền, tin bẩn và sự im lặng.

Giản Tư Ninh nãy giờ không nói, lúc này mới cầm chiếc điện thoại đạo cụ lên. Màn hình nứt phản chiếu ánh sáng thành những đường gãy rất mảnh. “Vậy bài về ‘Không Tắt’ không chỉ để đánh Tinh Miên. Nó còn để cảnh cáo đoàn phim.”

“Và thử xem ai sẽ phản ứng trước.” Tôi nói.

Tô Mạn nhìn tôi, khóe môi hơi nhếch lên nhưng không phải cười. “Đúng. Nếu Hạ Trầm Chu lập tức dùng Kính Hải ép nền tảng gỡ bài, họ sẽ có câu chuyện ‘nhà đầu tư dùng quyền lực bịt miệng truyền thông’. Nếu đoàn phim thanh minh bằng cảm xúc, họ sẽ nói các người đang che giấu tai nạn phim trường. Nếu cô đăng bài nói mình ổn, họ sẽ chuyển sang hỏi vì sao một diễn viên vừa ngất lại bị buộc phải tự chứng minh là mình không bị ép.”

Mỗi con đường đều được đặt sẵn một cái bẫy. Thứ đáng sợ của truyền thông bẩn không phải là nó nói dối hoàn toàn, mà là nó biết cách để lời thật của nạn nhân cũng trở thành vật liệu cho lời dối tiếp theo. Tôi đặt ly nước xuống, nhìn dòng tiêu đề đang chờ được đẩy lên. Trong cơ thể tôi, cơn mệt vẫn chưa rút hết. Đầu còn đau, lòng bàn tay vẫn lạnh, nhưng có một phần khác đã tỉnh hẳn. Phần từng sống qua đêm mưa cũ. Phần biết im lặng có thể giết người, nhưng cũng biết không phải mọi tiếng nói đều nên thốt ra ngay lập tức.

“Không phản hồi công khai.” Tôi nói. “Tô Mạn, chị làm bảo toàn chứng cứ. Giản đạo, nội bộ đoàn phim chỉ thông báo tình trạng quay tạm dừng vì điều chỉnh lịch, không nhắc đến sức khỏe của tôi và không giải thích cảnh quay. Hạ Trầm Chu…”

Tôi dừng lại một nhịp. Anh nhìn tôi, chờ phần còn lại.

“Anh đừng ép nền tảng gỡ bài bằng danh nghĩa Kính Hải.” Tôi nói. “Nhưng tôi cần dữ liệu lan truyền hợp pháp của Kính Hải. Nếu nó chạy đến tài khoản thứ hai, thứ ba, chúng ta phải biết đường đi của nó.”

“Được.” Anh đáp rất nhanh, rồi bổ sung sau một khoảng ngắn: “Tôi sẽ chỉ cung cấp dữ liệu và người xác thực. Quyết định công khai hay không là của cô và luật sư.”

Tôi gật đầu. Một câu nói đúng không làm vết thương biến mất, nhưng nó cho vết thương một khoảng để không bị chạm sai chỗ. Hạ Trầm Chu đã từng đến muộn. Tôi chưa quên. Nhưng giờ phút này, anh đang học cách đứng đúng vị trí, và tôi cũng đang học cách không xem mọi bàn tay chìa ra đều là một cái lồng.

Đúng lúc đó, máy tính của Tô Mạn phát ra một tiếng báo rất nhỏ. Một bài mới vừa xuất hiện trong nhóm khác, tiêu đề đã được sửa mềm hơn, nhưng phần nội dung thêm một chi tiết không có trong bài đầu tiên: “Nguồn tin nói cảnh quay xảy ra gần khu vực lan can, đoàn phim đã niêm phong toàn bộ tư liệu.”

Giản Tư Ninh lập tức ngẩng lên. “Chi tiết niêm phong chỉ có trong thông báo nội bộ cấp tổ trưởng. Còn lan can…” Cô nhìn ổ cứng trên bàn, giọng trầm xuống. “Người ngoài không nên biết rõ đến vậy.”

Tô Mạn không chửi thề, nhưng ngón tay gõ bàn phím nhanh hơn hẳn. “Tốt. Họ tự thêm chi tiết để tăng độ thật. Tôi sẽ công chứng bản chụp màn hình ngay. Thêm một tầng chứng cứ về nguồn rò rỉ.”

Tôi nhìn bài viết mới, trong đầu hiện lên khuôn mặt của quá nhiều người: Đường Vệ Minh luôn nhân danh lợi ích tập thể, Lương Hách cười cợt sau tài khoản Hắc Kính, cha tôi cúi đầu trước phong bì tiền cũ, và một người đàn ông tôi chưa từng gặp trực diện nhưng đã để bóng mình nằm sau quá nhiều ngã rẽ. Cái tên sau mọi hot search không tự tay ném đá tôi. Ông ta chỉ xây một con dốc, đặt người khác lên đó, rồi để cả đám đông tưởng chính họ đã chọn lăn hòn đá xuống.

“Ôn Thừa Quân.” Tôi đọc khẽ.

Không ai trong phòng sửa lời tôi. Tô Mạn chỉ đóng một cửa sổ, mở một cửa sổ khác. “Tôi nhắc lại, hiện tại chưa đủ để công khai cáo buộc ông ta đứng sau tất cả. Nhưng nếu chúng ta đi theo các công ty trung gian này, cộng với hồ sơ mẹ cô và khoản tiền im lặng của Lạc Chấn Nam, tuyến điều tra sẽ không còn dừng ở showbiz nữa.”

“Tôi biết.” Tôi nói. “Cho nên không được nóng vội.”

Câu này tôi nói với họ, cũng nói với chính mình. Đời trước, tôi từng tuyệt vọng vì không ai cho tôi thời gian. Đời này, tôi đã học được rằng sự thật muốn sống sót phải có nhịp thở riêng. Đưa ra quá sớm, nó sẽ bị bóp méo. Đưa ra quá muộn, nó sẽ bị chôn. Còn bây giờ, chúng tôi đang đứng ở đúng mép ranh giới đó, nơi chỉ cần một bước sai, ánh đèn sẽ lại quay về thiêu người cầm bằng chứng.

Tô Mạn vừa định nói tiếp thì điện thoại của cô rung lên. Cô nhìn màn hình, sắc mặt thay đổi rất ít, nhưng đủ để tôi nhận ra có chuyện mới. Cô không nghe máy ngay, mà bật loa ngoài sau khi nói với tôi bằng mắt rằng đây là cuộc gọi có thể liên quan.

Một giọng nữ xa lạ vang lên, lịch sự đến mức gần như không có nhiệt độ. “Chào luật sư Tô. Tôi là thư ký của chủ tịch Ôn thuộc Vân Đỉnh. Ôn tiên sinh nghe nói cô Lạc đang gặp một vài hiểu lầm không cần thiết với truyền thông, nên muốn mời cô ấy dùng bữa tối mai. Ông ấy nói, có vài chuyện liên quan đến mẹ cô Lạc và bộ phim ‘Không Tắt’, nói riêng sẽ tốt hơn để chúng xuất hiện trên hot search.”

Căn phòng im phăng phắc. Ánh đèn trên đầu vẫn sáng, ổ cứng vẫn nằm trên bàn, màn hình nứt của chiếc điện thoại đạo cụ vẫn chưa tắt. Hạ Trầm Chu nhìn tôi, nhưng không mở miệng thay tôi. Tô Mạn cũng chờ.

Tôi nghe nhịp tim mình gõ chậm trong lồng ngực. Lần này, người ngồi sau mọi hot search không còn để người khác gọi tên mình nữa. Ông ta tự gửi lời mời đến trước mặt tôi.