Bỏ qua nội dung

Vo Quy Ky

Chương 33: Thanh Diên Rơi Lệ

Lưỡi kiếm của Hoài Trầm vẫn kề ở cổ Trịnh Mậu. Mưa ngoài miếu Thất Nghĩa rơi dày hơn, gõ lên mái ngói vỡ thành những tiếng lộp bộp rời rạc. Hứa Thanh Diên đứng dưới mái hiên, ô lụa xanh nghiêng trong tay, gấu váy ướt bùn, sắc mặt trắng hơn cả ánh đèn dầu. Nàng vẫn giữ dáng vẻ quận chúa mềm mại, lễ độ, nhưng khóe mi đỏ lên rất nhẹ. Tôi không biết đó là mưa tạt hay nước mắt bị giữ quá lâu.

Hoài Trầm không quay lại. “Hứa gia phái nàng đến?” Thanh Diên nhìn lưỡi kiếm, nhìn Trịnh Mậu đang nín thở, rồi khẽ đáp: “Nếu Hứa gia phái ta đến, ta sẽ không bảo ngài buông kiếm. Ta sẽ để ngài giết hắn.” Trịnh Mậu biến sắc. Nàng tiến thêm nửa bước, giọng vẫn mềm nhưng từng chữ đều rõ: “Khi máu hắn đổ ở đây, danh sách trong tay ngài sẽ không còn là chứng cứ. Nó sẽ thành tang vật của một vụ sát quan.”

Tôi thấy bàn tay Hoài Trầm trên chuôi kiếm siết đến trắng. Hắn không sợ Hứa gia, nhưng hắn hiểu lời Thanh Diên không phải dọa suông. Những kẻ đã xóa được tên Lục Trường Uyên khỏi danh sách tử trận, đã biến Phùng Cửu thành lão binh mất lưỡi, sẽ không tiếc một cái xác Trịnh Mậu để đóng thêm tội lên Lục gia. Tôi cố đứng thẳng, vai trái đau nhói, nói khẽ: “Lục tướng quân, giữ người sống trước. Người sống còn biết khai. Người chết chỉ biết bị kẻ khác viết thay.”

Rất lâu sau, kiếm rời khỏi cổ Trịnh Mậu. Chỉ một tấc thôi, nhưng cả miếu như được thở lại. Trịnh Mậu khuỵu gối, tay bưng vết máu mảnh trên cổ, vừa sợ vừa giận. “Quận chúa, người thấy rồi đó…” Thanh Diên không nhìn hắn. “Trịnh đại nhân phụng lệnh niêm phong, không phải phụng lệnh kích tướng quân giết người. Hôm nay ai dám chạm vào hộp giấy ấy, ta sẽ tự mình làm chứng rằng các ngươi hủy chứng trước mặt ta.”

Một quận chúa Hứa gia nói sẽ làm chứng chống người của Hứa gia. Đám nha dịch nhìn nhau, không ai dám tiến. Trịnh Mậu cắn răng: “Quận chúa muốn vì người ngoài mà trái ý thượng thư?” Thanh Diên lúc này mới quay sang hắn. Ánh mắt nàng dịu như men sứ, nhưng lạnh đến rợn người. “Trịnh Mậu, ngươi chỉ là kẻ được Hứa gia nuôi để làm việc bẩn. Đừng tưởng mình có tư cách nhắc phụ thân ta trước mặt ta.” Hắn nghẹn lại. Tôi bỗng hiểu sự mềm mại của nàng không phải yếu đuối, mà là lớp lụa bọc ngoài một lưỡi dao mỏng.

Cuối cùng, Trịnh Mậu phải lui. Trước khi đi, hắn nhìn hộp danh sách trong tay Phùng Cửu bằng ánh mắt tối sầm. Tôi ghi nhớ ánh mắt ấy. Người sợ chứng cứ thường nhìn giấy như nhìn lửa. Khi tiếng bước chân tan vào màn mưa, A Tự vội phủ áo lên hộp gỗ để che hơi ẩm. Hoài Trầm đã tra kiếm vào vỏ, nhưng trong mắt hắn vẫn còn một khoảng lạnh chưa tan.

Thanh Diên khép ô, cúi người với hắn rất đúng lễ. “Lục tướng quân, xin cho ta nói riêng với Tô nữ quan vài câu.” Hoài Trầm nhìn nàng, rồi nhìn tôi. Trong ánh mắt hắn có một câu hỏi ngắn. Tôi gật đầu. Không phải vì tin Thanh Diên hoàn toàn, mà vì có những lời nếu không được nói hôm nay, ngày sau có thể biến thành dao trong tay người khác.

Chúng tôi đi ra gian sau của miếu, nơi bàn thờ nhỏ đổ nghiêng và mùi hương ẩm quện với mùi đất lạnh. Thanh Diên đứng cách tôi vài bước, lưng vẫn thẳng, hai tay đặt trước bụng như một tiểu thư được dạy lễ từ nhỏ. Nhưng khi không còn ai nhìn, hơi thở nàng bỗng vỡ ra. Nàng quay mặt đi, dùng khăn chấm khóe mắt. Một giọt nước rơi xuống mu bàn tay nàng, lặng lẽ đến mức nếu không thấy vai nàng run, tôi đã nghĩ mình nhìn nhầm.

“Tô Vãn Ninh,” nàng nói, lần đầu không dùng giọng khách khí của quận chúa, “ngươi có thể rời khỏi Lục Hoài Trầm không?” Tôi đã tưởng nàng sẽ nhắc danh phận, hôn ước, hoặc dùng Hứa gia ép tôi cúi đầu. Nhưng câu ấy lại mềm gần như cầu xin. Tôi im lặng một lát rồi đáp: “Nếu quận chúa muốn ta rời khỏi vụ án này, ta không thể. Nếu muốn ta rời khỏi hắn… ta cũng không thể hứa điều mình chưa hiểu rõ.”

Thanh Diên cười rất nhẹ, nụ cười không có vui. “Ngươi thật thà hơn ta tưởng. Ta từng nghĩ ngươi chỉ là nữ quan thông minh, may mắn được hắn chú ý trong lúc tra án. Hôm nay, khi ngươi nắm vỏ kiếm của hắn, ta mới hiểu.” Nàng ngẩng lên, mắt đỏ nhưng trong. “Hắn nghe ngươi.” Tôi nói: “Lúc ấy ai nói đúng, hắn cũng sẽ nghe.” Nàng lắc đầu. “Không. Lục Hoài Trầm không phải người dễ nghe. Người khác khuyên hắn, hắn tính lợi hại. Ngươi gọi hắn, hắn dừng lại.”

Bên ngoài, Hoài Trầm đang nói gì đó với Phùng Cửu, giọng thấp đến mức không rõ chữ. Tôi nhìn bóng áo đen dưới ánh đèn, rồi nhìn Thanh Diên đứng trong hơi mưa lạnh. Hai người đều bị Hứa gia buộc vào một hôn ước, nhưng một người coi đó là dây trói, một người coi đó là chiếc cầu duy nhất để khỏi rơi xuống vực. Lòng tôi mềm đi một chút, không phải mềm đến mức muốn lùi, mà mềm theo cách một người nhìn thấy vết thương của người khác và không nỡ gọi nó là xấu xa cho xong chuyện.

Thanh Diên nói: “Ngươi tưởng ta muốn làm quận chúa được cả kinh thành yêu sao? Mẫu thân ta mất sớm, ta không có huynh trưởng đủ mạnh, phụ thân chỉ cần một nữ nhi có thể đổi lấy binh quyền Lục gia. Từ nhỏ, ma ma đã dạy ta: quận chúa, người không có quyền chọn sai. Lớn lên ta mới hiểu, ta cũng không có quyền chọn đúng. Ta chỉ có quyền làm điều Hứa gia cần, rồi giả vờ đó là điều ta muốn.” Nước mắt nàng rơi xuống, lần này nàng không lau kịp. “Hôn ước với Hoài Trầm là đường lui của ta. Nếu hắn hủy hôn, ta không chỉ mất người mình yêu. Ta mất cả giá trị cuối cùng trong mắt phụ thân.”

“Vậy nên quận chúa muốn ta biến mất.” Nàng nhìn tôi, vẻ mềm mại quen thuộc tan đi, để lộ một người đã mệt vì làm quân cờ quá lâu. “Ta từng muốn. Ta từng nghĩ nếu ngươi rời đi, mọi thứ sẽ trở về như cũ. Hắn vẫn lạnh với ta, nhưng ít nhất vẫn là vị hôn phu của ta. Hứa gia vẫn xem ta hữu dụng.” Nàng dừng lại, giọng khàn hơn. “Nhưng hôm nay ta thấy danh sách kia. Ta thấy tên phụ thân hắn bị cạo khỏi cái chết. Ta bỗng hiểu có những chiếc lồng không chỉ nhốt người sống, nó còn nhốt cả người chết.”

Cổ tay tôi nóng âm ỉ dưới lớp băng, như Vô Quy Ký đang lắng nghe. Tôi hỏi: “Quận chúa biết chuyện Lục Trường Uyên?” Thanh Diên cúi mắt. “Ta không biết toàn bộ. Nhưng ta biết phụ thân ta luôn sợ một thứ trong Tàng Thư Các. Mỗi lần nhắc đến án Hàn Nha, ông đều không cho người hầu ở lại. Ba ngày trước, trong phủ có người lục bản đồ kiến trúc cũ của Tàng Thư Các, đặc biệt là bức tường phía đông kho sách cấm.”

Tường phía đông. Trong ký ức của Tô Vãn Ninh, kho sách cấm luôn bị khóa hai lớp niêm, còn bức tường phía đông từng ẩm đến bong vữa. Tôi hỏi: “Hứa gia muốn làm gì?” Thanh Diên đáp rất khẽ: “Xử lý thứ mà họ sợ ngươi tìm thấy. Nếu ngươi còn đi tiếp, phụ thân ta sẽ dùng ta để kéo Hoài Trầm xuống. Ông sẽ để cả kinh thành tin rằng hắn vì ngươi, vì án cha, vì binh quyền mà phản triều. Một tướng quân có nỗi oan, có quân trong tay, lại giữ một nữ quan từng bị kết tội phản quốc bên cạnh, chỉ cần viết thêm vài dòng là đủ.”

Lời ấy khiến sống lưng tôi lạnh đi. Tất cả những gì vừa xảy ra đều khớp: Trịnh Mậu kích hắn giết người, danh sách bị biến thành vật kho công, còn tôi là cái cớ dễ dùng nhất. Thanh Diên bước gần hơn. “Vì vậy ta xin ngươi rời khỏi hắn. Không phải vì ta cao thượng. Ta vẫn ghen, vẫn đau, vẫn muốn ngươi chưa từng xuất hiện. Nhưng nếu ngươi ở bên hắn, Hứa gia có cớ.” Nước mắt nàng rơi thẳng xuống nền đất ẩm. “Ít nhất hắn sẽ không vì ngươi mà mất tất cả.”

Tôi nhìn giọt nước ấy rất lâu. Thanh Diên yêu Hoài Trầm thật. Nàng từng làm tổn thương tôi thật. Nàng bị Hứa gia ép thật. Và nếu tôi rời đi lúc này, vụ án Lục gia cũng sẽ bị chôn thật. Tôi không có quyền đứng trên cao để tha thứ hay kết tội nàng. Tôi chỉ có quyền chọn việc mình phải làm. “Ta không thể rời khỏi vụ án,” tôi nói. “Tên Lục Trường Uyên đã bị xóa một lần. Nếu chúng ta im lặng vì sợ Hứa gia, ông ấy sẽ bị xóa lần thứ hai. Phùng Cửu bị cắt lưỡi, những lão binh kia bị vứt ở miếu này, Tô Vãn Ninh thật đã chết trong Tàng Thư Các. Họ không có đường lui. Ta cũng không có.”

Thanh Diên nhắm mắt. “Ngươi mềm lòng với ta, nhưng không lùi.” Tôi đáp: “Có lẽ đó là điều duy nhất ta làm được.” Nàng bật cười, nụ cười mỏng như giấy cháy, rồi lấy từ tay áo ra một mảnh giấy gấp rất kỹ. “Đây là tên người hầu phụ trách lục bản đồ cũ trong Hứa phủ. Hắn sẽ biến mất trước giờ Mão ngày mai. Nếu ngươi muốn tìm bức tường phía đông, đừng chậm hơn Hứa gia.”

Tôi không lập tức cầm. “Vì sao giúp ta?” Thanh Diên nhìn qua cửa, nơi bóng Hoài Trầm đứng giữa mưa và đèn. “Vì ta không muốn hắn phải giết thêm một người để biết cha mình vô tội.” Nàng quay lại, mắt đỏ nhưng giọng bình ổn. “Và vì nếu Hứa gia thật sự đã xóa tên Lục Trường Uyên khỏi danh sách tử trận, thì hôn ước của ta vốn đã xây trên mộ người khác. Ta có thể hèn yếu, Tô Vãn Ninh, nhưng ta không muốn cả đời phải bước qua cái tên bị cạo ấy mà vào kiệu hoa.”

Tôi cầm mảnh giấy. Trên đó viết: Lưu Toàn, quản sự ngoại viện, từng giữ chìa khóa kho bản đồ cũ. Cổ tay tôi nóng rực lên trong khoảnh khắc chạm giấy, rồi dịu xuống ngay, như một tiếng chuông nhỏ gõ trong xương. Bên ngoài, Hoài Trầm quay đầu nhìn vào. Ánh mắt hắn dừng trên mảnh giấy trong tay tôi, rồi dừng trên khóe mắt còn ướt của Thanh Diên. Không ai trong ba chúng tôi nói gì. Mưa vẫn rơi, danh sách tử trận vẫn nằm trong hộp gỗ mục, và đâu đó trong Tàng Thư Các, bức tường phía đông đang chờ người đầu tiên kịp chạm vào trước khi Hứa gia đục nó ra khỏi lịch sử.