Bỏ qua nội dung

Vo Quy Ky

Chương 32: Người Cha Bị Xóa Tên

Chương 32: Người Cha Bị Xóa Tên

Khoảng trắng trên danh sách tử trận không chỉ là một khoảng giấy bị cạo. Nó giống một vết thương đã đóng vảy trên thân giấy cũ, trắng bệch, thô ráp, nằm giữa những cái tên cháy sém như một cái miệng bị buộc phải im lặng. Phùng Cửu quỳ bên cạnh hộp gỗ mục, hai tay vẫn nâng mép giấy, run đến mức tro trên đầu ngón tay rơi lả tả xuống nền. Hoài Trầm nhìn chỗ trống ấy rất lâu. Sắc mặt hắn không đổi, nhưng bàn tay đặt trên đầu gối đã siết lại, khớp ngón trắng ra dưới lớp da lạnh. Tôi biết hắn đang nghe thấy một thứ không ai khác nghe được: tiếng một người cha bị đẩy ra khỏi cái chết của chính mình, để sau đó bị sử sách nhét vào tội phản quốc.

Tôi không lập tức chạm vào tờ danh sách. Giấy cháy già hơn người sống nhiều khi còn giòn hơn da trẻ con, chỉ một động tác nóng vội cũng có thể làm chứng cứ cuối cùng vụn ra. Tôi tháo khăn tay, trải lên nền gỗ khô, rồi ra hiệu cho Phùng Cửu đặt từng tờ xuống. Vai trái đau nhói khi tôi cúi người, vết thương như bị kim rút từng sợi, nhưng cổ tay còn nóng hơn. Nhiệt ấy không lan ra ngoài; nó âm trong xương, giống Vô Quy Ký đang nín thở đứng sau lưng tôi. Tôi nói rất khẽ: “Phùng lão, đừng ấn nữa. Nếu giấy rách, người xóa tên sẽ vui hơn chúng ta.”

Ông lão lập tức buông tay, đôi mắt đục ngầu ngước lên nhìn tôi. Trong ánh mắt ấy có cầu xin, có sợ hãi, và có một thứ xấu hổ kỳ lạ của người sống sót. Tôi từng thấy ánh mắt ấy trong nhiều bản ghi chiến trận: người trở về luôn phải mang theo cả phần im lặng của những người không thể trở về. Hoài Trầm cúi xuống, giọng khàn hơn lúc trước: “Có phải tên phụ thân ta ở đây không?” Phùng Cửu há miệng, cổ họng bật ra một âm vỡ, rồi ông dùng than viết lên nền ba chữ xiêu vẹo: “Đầu danh.” Đầu danh. Người đứng đầu danh sách tử trận. Không phải kẻ đào ngũ, không phải người ôm lương phản quốc bỏ mặc biên Bắc, mà là người đáng lẽ phải được ghi đầu tiên trong số những người đã chết ở Hàn Nha.

Tôi lấy cây đèn dầu gần bàn thờ, che lửa bằng lòng bàn tay để gió mưa ngoài mái hiên không tạt vào. Ánh đèn nghiêng qua khoảng giấy bị cạo, làm những sợi xơ dựng lên thành bóng rất mảnh. “Chỗ này bị cạo sau khi giấy đã cháy,” tôi nói. “Nếu tên bị xóa trước trận cháy, mép cháy sẽ ăn đều vào vết cạo. Nhưng nhìn đây, lớp tro đen chạy qua nền giấy cũ, còn phần xơ trắng bị lật lên sau đó. Người xóa tên đợi danh sách bị cháy sém, tưởng giấy đã hỏng, rồi mới cạo. Họ muốn biến việc mất tên thành hậu quả của lửa.” Hoài Trầm không hỏi vì sao tôi biết. Hắn chỉ nhìn ngọn đèn trong tay tôi, như nhìn một con dao nhỏ đang chậm rãi rạch lại quá khứ.

Tôi nghiêng tờ giấy thêm một chút. Dưới lớp xơ trắng, vài vết lõm rất nông hiện lên, không phải mực còn lại mà là dấu bút từng đè xuống. Người viết danh sách năm xưa dùng bút khá nặng tay; nét đầu của chữ đầu tiên ăn sâu hơn hai nét sau. Tôi không dám nói chắc, nhưng trong lòng đã lạnh đi. “Có dấu của chữ Lục,” tôi nói. “Một nét ngang ngắn, một nét sổ bị cạo đứt, vị trí vừa khớp với khoảng tên ba chữ. Chữ thứ hai có nét dài kéo xuống, giống Trường. Chữ thứ ba mất gần hết.” Phùng Cửu nghe đến đó thì đập trán xuống nền một cái. Âm thanh khô và nặng. Hai lão binh bên cạnh vội đỡ ông, nhưng ông chỉ lắc đầu, nước mắt chảy vào khăn che miệng. Hoài Trầm vẫn không động. Chính sự bất động ấy làm tôi thấy đau hơn cả tiếng khóc.

Rất lâu sau, hắn hỏi: “Có thể làm chứng trước triều không?” Câu hỏi ấy ngắn như mọi khi, nhưng tôi nghe ra trong đó không phải mệnh lệnh. Là sợ. Một người như Lục Hoài Trầm không sợ đao kiếm, không sợ Hộ bộ gây tội, không sợ cả triều đình nhìn hắn như kẻ kế thừa dòng máu phản quốc. Nhưng hắn sợ hy vọng. Sợ cuối cùng chỉ tìm được một vết lõm mơ hồ, một lão binh mất lưỡi, một tờ giấy cháy không đủ sức kéo cha mình ra khỏi bùn. Tôi gập khăn tay lại, chặn mép giấy khỏi hơi ẩm. “Chưa đủ,” tôi đáp thật. “Nhưng đủ để chứng minh có người cố ý xóa. Muốn thành chứng trước triều, phải tìm nửa sổ còn lại, quân báo gốc, hoặc người từng nhận lệnh sửa danh sách.”

Mi mắt hắn rũ xuống một thoáng. Tôi tưởng hắn sẽ thất vọng, nhưng hắn chỉ nói: “Vậy tìm.” Hai chữ ấy rất thấp, gần như chìm trong tiếng mưa. Tôi bỗng hiểu vì sao những người từng theo Lục gia đến tận lúc bị cắt lưỡi, bị xóa quân tịch, vẫn giấu một hộp giấy mục dưới đống rơm ẩm. Có những chủ tướng không cần hứa hẹn nhiều. Họ chỉ cần đứng đó, để người khác tin rằng máu mình chảy xuống không hoàn toàn vô nghĩa.

Nhưng bên ngoài miếu, tiếng bước chân đã dẫm nát tiếng mưa. A Tự vừa quay đầu đã tái mặt. Mấy nha dịch áo ướt xông vào trước, theo sau là Trịnh Mậu của Hộ bộ, trên tay cầm một tờ lệnh niêm phong đã đóng ấn đỏ. Hắn liếc qua hộp gỗ, rồi cười lạnh. “Quả nhiên ở đây. Lục tướng quân đem vật kho công ra ngoài, lại cấu kết với đào binh giả tạo quân tịch. Việc này nếu truyền vào triều, e không chỉ là một quyển sổ.” Tôi lập tức kéo khăn phủ lên danh sách, nhưng cổ tay nóng rát làm động tác chậm đi nửa nhịp. Một nha dịch bước tới định giật hộp. Phùng Cửu như con thú già bị dồn vào đường cùng, lao cả người lên che, cổ họng bật ra tiếng gào không thành chữ.

Hoài Trầm đứng dậy. Không ai thấy hắn rút kiếm lúc nào. Chỉ trong chớp mắt, lưỡi kiếm đã chặn trước tay nha dịch, cách cổ tay kẻ đó chưa đầy một tấc. Trịnh Mậu biến sắc, nhưng vẫn cố cứng giọng: “Tướng quân muốn vì một phản tặc cũ mà chống lệnh Hộ bộ?” Hai chữ phản tặc rơi xuống nền miếu như dầu đổ vào lửa. Tôi thấy vai Hoài Trầm khựng lại rất nhẹ. Trịnh Mậu lại nói, có lẽ vì nghĩ mình đã chạm đúng chỗ đau: “Lục Trường Uyên sống là tội nhân, chết cũng là tội nhân. Tên ấy có bị xóa hay không, chẳng thay đổi được sử triều đình đã định.”

Kiếm quang lạnh vụt qua. Trịnh Mậu bị ép lùi một bước, lưng đập vào cột miếu, lưỡi kiếm kề sát cổ. Mưa ngoài hiên như ngừng rơi trong khoảnh khắc ấy. Tôi chưa từng thấy Hoài Trầm như vậy. Không gào, không run, không đỏ mắt theo kiểu người mất lý trí trong thoại bản. Hắn bình tĩnh đến đáng sợ, nhưng chính sự bình tĩnh ấy lại giống mặt băng đã nứt bên dưới. Chỉ cần một hơi thở nữa, máu của Trịnh Mậu sẽ làm bẩn danh sách tử trận trên nền.

“Huynh giết hắn, bọn họ thắng.” Tôi bước lên, đau ở vai kéo tôi suýt khuỵu, nhưng vẫn đưa tay nắm lấy vỏ kiếm của hắn. Không dám chạm vào lưỡi kiếm, cũng không dám gọi quá lớn. “Hoài Trầm, nếu hôm nay hắn chết ở đây, ngày mai cả kinh thành sẽ nói con trai phản tặc giết quan để cướp hồ sơ. Tên phụ thân huynh sẽ bị xóa lần thứ hai.” Cổ tay tôi nóng đến tê dại. Tôi không biết là Vô Quy Ký đang cảnh báo, hay chính tôi đang sợ. Sợ hắn thật sự bị đẩy vào con đường mà người ta đã chuẩn bị sẵn từ mười hai năm trước.

Lưỡi kiếm dừng lại. Một giọt máu rất nhỏ trượt xuống cổ Trịnh Mậu, không biết do kiếm chạm hay do hắn tự run mà cọ vào. Hoài Trầm nhìn hắn, từng chữ thấp đến mức khiến người nghe lạnh gáy: “Nói lại tên cha ta một lần nữa.” Trịnh Mậu không dám. Tất cả nha dịch cũng không dám. Phùng Cửu quỳ dưới đất, ôm hộp danh sách vào ngực, khóc không thành tiếng. Tôi nắm vỏ kiếm của Hoài Trầm, bỗng thấy tay hắn lạnh đến kinh người. Người ngoài chỉ thấy hắn mất kiểm soát; còn tôi lại thấy một đứa trẻ mười mấy tuổi bị bắt quỳ trước tấm biển phản quốc của cha mình, suốt mười hai năm không được phép tin rằng cha đã chết trong sạch.

Đúng lúc ấy, ngoài màn mưa vang lên tiếng bánh xe dừng lại. Một chiếc ô lụa xanh nhạt mở ra dưới mái hiên, màu ô quá sạch so với bùn đất quanh miếu. Hứa Thanh Diên bước xuống, váy áo ướt ở gấu, sắc mặt trắng hơn cả giấy cạo tên trong tay tôi. Nàng nhìn lưỡi kiếm kề cổ Trịnh Mậu, rồi nhìn hộp danh sách bị Phùng Cửu ôm chặt. Trong mắt nàng lóe lên một tia đau rất nhanh, nhanh đến mức nếu không phải tôi đang nhìn nàng, có lẽ đã bỏ sót. “Lục tướng quân,” nàng nói khẽ, giọng vẫn mềm nhưng không còn vẻ thong dong thường ngày, “xin buông kiếm.”

Hoài Trầm không quay đầu. “Quận chúa đến bắt ta?” Thanh Diên mím môi. Mưa rơi từ mép ô xuống vai nàng từng giọt lạnh. Nàng nhìn sang tôi, ánh mắt như có rất nhiều lời bị ép lại sau một tầng lễ nghi mỏng. “Ta đến để ngăn chuyện không thể cứu vãn.” Rồi nàng hạ giọng, thấp đến mức chỉ người trong miếu nghe rõ: “Nếu hôm nay ngài giết người của Hứa gia, người bị chôn cùng không phải Trịnh Mậu. Là tên của Lục Trường Uyên.” Câu ấy làm cả miếu im bặt. Cổ tay tôi bỗng nóng rực, nhưng lần này không phải vì tờ danh sách. Vô Quy Ký như vừa lật sang một trang mới trong tiếng mưa. Trang ấy có nước mắt của Hứa Thanh Diên, và có một câu mà tôi chưa kịp hiểu: người muốn giữ Hoài Trầm sống, đôi khi lại đứng trong chính gia tộc đã xóa tên cha hắn.