Bỏ qua nội dung

Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em

Chương 35 - Chương 35: PawCare Nest

Chương 35: PawCare Nest

Điện thoại dùng một lần rung trên mặt bàn lúc 8 giờ 12, làm mép trang quảng cáo cũ khẽ dịch khỏi hồ sơ NL-17-402. Quân không chạm vào máy ngay. Anh nhìn An Nhiên lần cuối, như nhắc lại rằng sau cuộc gọi này, từng câu nói của họ đều phải chịu được việc bị đặt cạnh một bản ghi khác. Tưởng Nghiên đang ở khu cách ly cùng Phó Nhiên; Bạch Giai ngồi sát cửa sổ, cúi đầu đối chiếu ảnh trong bài PR bốn năm trước với giao diện đặt lịch hiện tại. Ngoài cổng, hai người quay phim từ sáng đã rời đi, nhưng tấm rèm vẫn chưa được kéo lên.

An Nhiên đã ngủ chưa đầy hai giờ trên chiếc giường xếp trong kho thuốc. Bản ghi mới nhất của NL-17-402 giúp cô yên tâm rời trung tâm trong một khoảng ngắn: con chó uống nước, không nôn, nhiệt độ ổn định, mỗi lần mở cửa vẫn có hai người ký. Tưởng Nghiên ở lại phụ trách ca trực, Phó Nhiên giữ điện thoại cứu hộ, còn Bạch Giai không đi cùng vì tên cô từng xuất hiện trong chiến dịch truyền thông cũ của PawCare. “Tôi mà bước vào, họ sẽ biết chúng ta không đến để hỏi giá,” cô nói.

Quân đẩy chiếc điện thoại về phía An Nhiên. Câu chuyện họ chuẩn bị không gắn với một con vật có thật và cũng không yêu cầu ký giấy: một người chị họ phải điều trị dài ngày, để lại con chó sáu tuổi hay sủa khi ở một mình; gia đình cần tư vấn về ký gửi và phục hồi hành vi. Họ sẽ chỉ hỏi thông tin dịch vụ công khai, không đưa hồ sơ giả, không ghi âm bí mật, không vào khu vực hạn chế và không chạm vào bất cứ tài liệu nào không được trao. An Nhiên nhấc máy. Sau ba hồi chuông, một giọng nữ nhẹ và đều vang lên: “PawCare Nest xin nghe. Chị đang cần chăm sóc tạm thời hay hỗ trợ tái kết nối?”

Cụm từ cuối khiến An Nhiên nhìn sang trang quảng cáo. Cô trả lời theo đúng phần đã thống nhất. Nhân viên không hỏi ngay về giống chó, tiền sử bệnh hay tình trạng tiêm phòng. Câu hỏi đầu tiên là người đang chăm con vật có thể tiếp tục bao lâu; câu thứ hai là trong nhà có ai phản đối việc nuôi; câu thứ ba là mức chi phí gia đình có thể duy trì mỗi tháng. Chỉ đến khi An Nhiên chủ động nhắc con chó từng gầm gừ lúc người lạ đến gần, người kia mới hỏi nó đã cắn ai chưa. “Chưa,” cô đáp. Đầu dây bên kia dịu hơn hẳn. “Vậy vẫn còn nhiều lựa chọn. Bên em có một khung tư vấn cuối buổi sáng. Chị không cần đưa bé theo trong lần đầu.”

Mười giờ bốn mươi, An Nhiên và Quân xuống khỏi taxi trước một tòa nhà ba tầng ở khu thương mại phía bắc Đông Lâm. Không có chiếc xe cứu hộ bạc cũ, họ trông đúng như hai người đang tìm nơi gửi thú cưng. Biển hiệu PawCare Nest chỉ dùng hình tổ chim xanh và dòng chữ nhỏ “chăm sóc – hành vi – đồng hành”. Không có tên pháp nhân hay dấu vết nào giống những bức ảnh mờ trong hồ sơ. Cửa kính mở bằng cảm biến, luồng khí mát mang mùi trà xanh và chất khử khuẩn nhạt tràn ra.

Sảnh tiếp nhận sáng, yên và sạch đến mức An Nhiên hiểu vì sao những gia đình kiệt sức lại tin nơi này. Màn hình lớn chiếu thú cưng nằm trên nệm, cạnh đó là bảng cập nhật giờ ăn, vận động và gọi video với chủ. Nhân viên mặc đồng phục xanh xám, giày đế mềm, nói nhỏ. Sau vách kính, hai con chó nằm trong phòng riêng; một con mèo tam thể ngồi trên giá gỗ. Không có tiếng sủa dồn, mùi chất thải hay lồng xếp chồng. Ngụy trang, nếu đây thật sự là ngụy trang, gần như hoàn hảo.

Cô tư vấn mời họ ngồi trước một máy tính bảng và đưa một phiếu khảo sát điện tử. Phần đầu hỏi về thói quen của thú cưng, nhưng phần dài nhất lại hỏi hoàn cảnh của người nuôi: thời gian vắng nhà, người hỗ trợ khẩn cấp, thay đổi chỗ ở, bệnh tật trong gia đình, áp lực tài chính và khả năng tiếp tục chăm sóc trong sáu tháng tới. Ở cuối trang có một ô chưa đánh dấu: “Đồng ý xem xét chuyển sang Cơ Sở Liên Kết khi môi trường hiện tại không còn phù hợp.” Cách viết hoa và vị trí dấu phẩy giống hệt câu trong ba hồ sơ trên bàn trực.

“Chuyển sang cơ sở liên kết là chuyển đi đâu?” Quân hỏi. Giọng anh không gay gắt, chỉ giống một người đang cân nhắc điều khoản. Cô tư vấn mỉm cười. “Tùy tình trạng. Có thể là cơ sở hành vi, khu chăm sóc y tế hoặc gia đình đồng hành dài hạn. PawCare điều phối toàn bộ để khách không phải làm việc với nhiều bên.” “Tên các bên được ghi trong hợp đồng chứ?” “Danh sách có thể thay đổi theo nhu cầu của bé. Khi phát sinh, hệ thống sẽ gửi xác nhận.” Quân không tranh luận. Anh xin một bản mẫu để đọc trước. Nhân viên đưa mã QR dẫn đến tài liệu công khai, nhưng từ chối in vì “biểu mẫu được cập nhật theo từng hồ sơ”.

An Nhiên chuyển câu hỏi sang chuyên môn. Cô hỏi ai đánh giá hành vi, việc dùng thuốc an thần có cần chỉ định thú y hay không, và PawCare xử lý thế nào nếu thú cưng có phản ứng bất thường sau khi chuyển khu. Cô tư vấn trả lời trơn tru: mọi ca đều được phân tầng nguy cơ, hồ sơ y tế được đồng bộ với đối tác và thuốc chỉ dùng theo chỉ định. Tuy nhiên, khi An Nhiên hỏi tên bác sĩ phụ trách, câu trả lời trở thành “đội ngũ cố vấn luân phiên”. Khi cô hỏi phòng khám liên kết chính, người kia nói mỗi khu vực có một mạng lưới khác nhau. Những câu trả lời đều hợp lý nếu đứng riêng, nhưng không câu nào cho phép họ xác định một người chịu trách nhiệm cuối cùng.

Buổi tham quan bắt đầu từ khu lưu trú phía trước. Nhân viên cho họ xem phòng tiêu chuẩn, phòng giảm kích thích và sân vận động trong nhà. Camera được đặt ở mọi góc dễ nhìn thấy; bảng theo dõi treo ngoài cửa ghi giờ ăn, giờ vệ sinh và trạng thái cảm xúc bằng các biểu tượng màu. An Nhiên dừng trước một con chó lông nâu đang nằm quay mặt vào tường. Khi nhân viên đưa tay mở cửa kính, nó hạ thấp đầu và liếm mép liên tục. Cô hỏi con chó đã ở đây bao lâu. “Ngày thứ hai, đang làm quen môi trường,” người kia đáp rồi khép cửa. Phản ứng ấy có thể là căng thẳng thông thường ở nơi lạ. An Nhiên ghi nhớ nhưng không biến nó thành kết luận.

Cuối hành lang là một vách gỗ có hình tổ chim cách điệu. Mũi tên bên trái chỉ “khu khách hàng”; mũi tên bên phải chỉ “vận hành nội bộ”. Một nhân viên đẩy xe phủ bạt xanh đi qua khe cửa đúng lúc họ tới gần. Dưới mép bạt lộ ra hai hộp vận chuyển nhựa, mỗi hộp gắn thẻ mã bắt đầu bằng PN và bốn chữ số. Tấm thẻ biến mất quá nhanh để An Nhiên đọc phần cuối. Cô bước chậm lại. “Khu phục hồi hành vi ở phía đó sao?”

Nụ cười của cô tư vấn không đổi, nhưng bàn tay đã đặt lên mép cửa. “Khu sau chỉ dành cho nhân viên và bác sĩ đối tác. Một số bé nhạy cảm với người lạ nên bên em không đưa khách vào.” “Tôi có thể nhìn qua cửa kính không?” “Rất tiếc, quy trình an toàn sinh học không cho phép.” An Nhiên nhìn đôi giày sạch của người vừa đẩy xe, rồi nhìn bánh xe không hề đi qua thảm khử khuẩn nào giữa khu trước và khu sau. Chi tiết đó không chứng minh vi phạm. Nó chỉ khiến lý do vừa được đưa ra bớt chắc chắn.

Quân hỏi thêm về trường hợp chủ nuôi mất liên lạc trong thời gian điều trị. Cô tư vấn dẫn họ trở lại bàn, mở một sơ đồ gọi là “chu trình bảo đảm trách nhiệm”. Trong bảy mươi hai giờ đầu, PawCare liên hệ người dự phòng; sau đó hội đồng chuyên môn có thể đề xuất chuyển môi trường nếu việc tiếp tục lưu trú “không còn phục vụ lợi ích tốt nhất của bé”. Mũi tên cuối cùng trên sơ đồ quay về chữ “tái kết nối”, nhưng không nói con vật được tái kết nối với ai. An Nhiên nhớ đến người mẹ bận chăm con bệnh, đến cậu bé và con mèo trắng, đến những bản scan không có giờ tiếp nhận. Chiếc phễu trên bức tường hồ sơ đã được vẽ lại ở đây bằng màu xanh dịu mắt.

Họ không ký phiếu. Quân nói cần bàn với gia đình và đề nghị gửi điều khoản qua email dùng cho cuộc hẹn. Nhân viên vẫn lịch sự, còn tặng một tập tài liệu về lo âu chia ly. An Nhiên biết họ chưa có thứ gì đủ để cáo buộc PawCare. Mẫu câu trùng, mã PN và những câu trả lời né trách nhiệm chỉ là hướng kiểm chứng. Sự sạch sẽ của khu trước cũng là một sự thật. Cô ghét cảm giác đó, nhưng nó buộc cô nhìn hệ thống này như Quân vẫn nhìn: nhiều lớp hợp đồng được thiết kế để ai cũng có thể nói mình chỉ làm đúng phần việc.

Cô tư vấn đưa họ ra sảnh. Đúng lúc cửa kính phía trước trượt mở, từ sau vách gỗ vang lên một tiếng động ngắn như vật kim loại chạm nền, rồi một tiếng kêu cao, bị cắt ngang. An Nhiên dừng lại. Đó không phải tiếng sủa đòi chú ý và cũng không giống tiếng con vật phản ứng khi chơi. Âm thanh bật ra quá đột ngột, mỏng và sắc, kiểu tiếng kêu cô từng nghe khi một con vật hoảng sợ trước một thao tác bất ngờ.

“Có bé mới nhập nên chưa ổn định,” cô tư vấn nói ngay. “Khu đó là khu cách ly?” An Nhiên hỏi. Người kia ngập ngừng chưa đầy một nhịp. “Là khu kỹ thuật, khách không cần lo.” Quân không kéo cô đi, nhưng bàn tay anh đặt lên cạnh tập tài liệu, giữ cho cả hai đứng đúng phía được phép. Sau vách gỗ, tiếng móng cào lướt qua mặt sàn rồi im bặt. An Nhiên nhìn sơ đồ tham quan treo cạnh quầy. Trên đó không có khu kỹ thuật, không có khu cách ly, cũng không có cánh cửa mà nhân viên vừa khóa bằng thẻ xám. Chỉ có một khoảng trống màu trắng ở phía sau logo tổ chim xanh.