Bỏ qua nội dung

Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em

Chương 34 - Chương 34: Những Hồ Sơ Cùng Một Logo

Chương 34: Những Hồ Sơ Cùng Một Logo

Máy in khựng lại ở tờ thứ mười ba, phát ra một tiếng rít khô giữa căn phòng trực gần sáng. Phó Nhiên kéo khay giấy ra, dùng hai ngón tay gỡ mép giấy bị quăn rồi đặt nó vào chồng hồ sơ đã đánh số. Khi An Nhiên, Quân và Tưởng Nghiên bước qua cửa sau của trung tâm, đồng hồ trên tường chỉ 4 giờ 28. Không ai hỏi đêm ở đồn thế nào. Trên chiếc bàn dài vốn dùng để pha sữa và ghi ca trực, mười bảy bìa hồ sơ đã nằm thành ba hàng, mỗi bìa có một mảnh giấy nhỏ đánh dấu vị trí logo hình tổ chim xanh.

Ngoài cổng vẫn còn hai người cầm điện thoại. Phó Nhiên đã kéo rèm, chuyển số trực sang máy bàn và dán thông báo tạm ngừng tiếp khách vì khu cách ly đang chịu giám sát. Xe cứu hộ chưa được trả. Tưởng Nghiên cất biên nhận của trụ sở vào tủ khóa rồi hỏi ngay về NL-17-402. Phó Nhiên mở bản ghi ca trực: con chó đã ăn gần nửa khẩu phần, uống nước, không nôn và không khó thở. Camera khu cách ly vẫn ghi liên tục, mỗi lần mở cửa đều có hai người ký xác nhận.

An Nhiên thay áo khoác, đeo khẩu trang rồi vào kiểm tra. Cô không thực hiện thêm thao tác ngoài chăm sóc thường quy đã được phép, chỉ quan sát dáng đứng, nhịp thở, niêm mạc và phản ứng khi có người tới gần. NL-17-402 lùi một bước lúc cửa mở, nhưng không lao vào góc như đêm đầu. Nó nhìn bàn tay cô, ngửi mùi thức ăn trên găng rồi cúi xuống ăn thêm vài miếng. An Nhiên đọc giờ cho camera, ghi lượng thức ăn còn lại và ký tên. Khi quay ra, sự mệt mỏi vẫn đè sau mắt, nhưng nỗi sợ con chó bị đưa đi ngay trong đêm đã bớt thành một việc có thể kiểm soát bằng từng dòng ghi chép.

Quân không cho ai bắt đầu bằng việc khoanh tròn hay viết trực tiếp lên tài liệu. Anh yêu cầu Phó Nhiên giữ nguyên bản điện tử, tạo một thư mục chỉ đọc, ghi nguồn của từng hồ sơ và tách bản sao làm việc. Tưởng Nghiên phụ trách xác nhận hồ sơ nào do đội tự lập, hồ sơ nào nhận từ ban quản lý, chủ nuôi, phòng khám hoặc đơn vị vận chuyển. An Nhiên lập bảng theo bốn cột: thời điểm con vật xuất hiện, đơn vị từng tiếp nhận, bất thường về chip hoặc sức khỏe, và vị trí logo. “Chúng ta cần biết nó đi cùng dịch vụ nào,” Quân nói. “Không phải chỉ chứng minh có mười bảy hình giống nhau.”

Đến hồ sơ thứ tư, sự trùng lặp bắt đầu có hình dạng. Logo nằm trên phiếu mượn lồng màu xanh của một ca ở bến xe, trên mép hợp đồng nhận nuôi từng bị thay trang, và dưới dấu xác nhận camera bảo trì của khu chung cư tầng mười hai. Ở hai hồ sơ khác, phần tên đơn vị đã bị tem mới che kín, nhưng ba nét cong tạo thành tổ chim vẫn lộ ra dưới lớp mực. Một bản photocopy mờ đến mức Phó Nhiên phải đặt cạnh ảnh chụp gốc trên màn hình mới thấy chấm tròn nhỏ ở giữa logo không phải vết bẩn mà là hình đầu thú được cách điệu.

Mười bảy hồ sơ không cùng loại: chăm sóc tại nhà, vận chuyển, đánh giá hành vi, ký gửi ngắn ngày và hỗ trợ chủ nuôi khó khăn. Tên công ty trên giấy cũng thay đổi, từ đơn vị vận chuyển đến trung tâm huấn luyện hoặc quỹ cộng đồng. Tuy nhiên, sau logo luôn có một mã gồm hai chữ cái và bốn số. Phần cuối khác nhau, còn hai chữ đầu đều là PN.

Phó Nhiên định nói đó chắc chắn là mã PawCare Nest, nhưng Quân lắc đầu. “Chưa được tự đặt nghĩa cho ký hiệu.” Anh bảo cậu ghi đúng là tiền tố PN và tạo danh sách nơi xuất hiện. Sự thận trọng ấy không làm An Nhiên khó chịu như trước. Cô hiểu một giả định sai ở thời điểm này có thể giúp phía bên kia bác toàn bộ phần còn lại. Cô kéo hồ sơ chiếc mèo trắng của cậu bé lại gần, đối chiếu ngày đánh giá hành vi với lịch xe giao nhận trong bức vẽ. Phiếu được lập trước ngày chiếc xe xuất hiện hai hôm, nhưng chữ ký của chủ nuôi lại nằm trên một bản scan không có giờ tiếp nhận.

“Họ chuẩn bị đường đi trước khi gia đình đồng ý,” An Nhiên nói. Quân nhìn kỹ rồi sửa lại: “Tài liệu cho thấy đường đi có thể đã được chuẩn bị trước. Muốn kết luận, cần hỏi người ký và lấy bản gốc.” Anh không phủ nhận phát hiện của cô, chỉ đặt nó vào đúng giới hạn. An Nhiên gật đầu, ghi thêm một ô cần xác minh. Trên ba hồ sơ tiếp theo, cô tìm thấy cùng một câu: ‘Trạng thái hành vi không còn phù hợp với môi trường hiện tại, đề nghị chuyển sang cơ sở liên kết để ổn định.’ Câu ấy xuất hiện trong giấy của ba đơn vị khác nhau, cùng sai một dấu phẩy và cùng cách viết hoa chữ ‘Cơ Sở Liên Kết’.

Tưởng Nghiên lấy bút chì gõ nhẹ lên bàn. “Đây không phải mười bảy người vô tình dùng chung một mẫu.” Cô chia hồ sơ thành hai nhóm: con vật được chuyển đi sau khi chủ gặp khủng hoảng, và con vật trở về với chip, hành vi hoặc lịch sử chăm sóc không khớp. Ở cả hai nhóm, logo đều xuất hiện trước điểm đứt: camera mất đoạn, đơn vị vận chuyển thay đổi hoặc điều khoản truy xuất được bổ sung sau ngày bàn giao.

Bên ngoài, một người giơ điện thoại quay tấm biển trung tâm. Phó Nhiên tắt tiếng chuông ngoài, nhưng nhóm trực lại nhận cuộc gọi cứu hộ ở khu phía tây. Không có xe, Tưởng Nghiên phải nhờ một phòng khám gần đó tiếp nhận và hướng dẫn người báo tin giữ con mèo trong thùng thoáng khí. Khi quay lại bàn, cà phê đã nguội. Việc xe bị giữ đã bắt đầu lấy đi khả năng có mặt của đội ở một nơi khác.

Gần sáu giờ, bảng tổng hợp phủ kín một mảng tường. Quân yêu cầu mọi người dừng lại và đọc ngược từ kết luận về nguồn. Mười bảy hồ sơ có logo giống nhau là sự thật. Mười bốn hồ sơ có tài liệu cho thấy con vật từng đi qua một dịch vụ thuộc chuỗi liên kết; ba hồ sơ còn lại chỉ chứng minh bên thứ ba sử dụng cùng mẫu biểu. Chín trường hợp xuất hiện bất thường sau lần chuyển giao. Bốn trường hợp có thể đối chiếu bằng nhân chứng độc lập. Hai trường hợp liên quan chip trùng hoặc cập nhật muộn. Con số ấy chưa đủ để nói tất cả con vật đã bị tráo, càng chưa đủ để cáo buộc một cơ sở cụ thể. Nhưng nó đủ để bác cách giải thích rằng từng vụ chỉ là sai sót riêng lẻ.

An Nhiên đứng trước bảng, nhìn những sợi dây giấy nối tên chủ nuôi với lồng vận chuyển, camera, chip và hợp đồng. Trước đây cô nhớ từng con vật bằng phản ứng của chúng; bây giờ, những ký ức ấy nằm cạnh mã biểu mẫu và ngày chuyển giao. Sự yếu đuối của mỗi gia đình dường như đã bị biến thành cùng một cửa vào: người mẹ bận chăm con bệnh được mời gói giảm giá, gia đình cậu bé được hứa ‘phục hồi hành vi’. Mỗi lời hứa đều hợp lý khi đứng riêng. Đặt cạnh nhau, chúng thành một chiếc phễu.

“Họ không cần bắt một con vật giữa đường,” An Nhiên nói. “Họ chỉ cần xuất hiện đúng lúc chủ nuôi kiệt sức nhất.” Tưởng Nghiên im lặng. Phó Nhiên thôi nhìn màn hình mạng xã hội. Quân gập một bản sao lại, nhưng không cất đi. “Và nếu hệ thống đó có hợp đồng, tư vấn, vận chuyển, phòng khám liên kết cùng truyền thông bảo vệ, thì chúng ta không thể bước vào bằng một bài đăng tố cáo.” Anh chỉ vào bốn hồ sơ có nhân chứng. “Bắt đầu từ những người có thể xác nhận họ đã ký gì, vào lúc nào, và con vật được giao cho ai.”

Điện thoại của An Nhiên rung lúc 6 giờ 17. Bạch Giai không nhắn vào nhóm chung mà gửi một dòng duy nhất: ‘Mở cửa sau. Tôi có bản in.’ Năm phút sau, cô xuất hiện với mái tóc còn ướt sương, ôm một phong bì giấy nâu được bọc trong túi chống nước. Cô nhìn bảng hồ sơ, không hỏi vì sao cả đội vẫn chưa ngủ. “Logo này tôi từng thấy khi nó còn chưa bị tách khỏi tên công ty,” cô nói. “Bản trên mạng đã bị gỡ. Tôi lấy bản lưu ở kho tòa soạn.”

Quân yêu cầu cô nói rõ nguồn. Bạch Giai ghi ngày lấy tài liệu, tên số báo và người quản lý kho đã xác nhận rồi mới rút ra một trang quảng cáo cũ, mép giấy đã ngả vàng. Trên nửa trang là khu chăm sóc sáng choang và nhân viên đồng phục xanh. Góc trên bên phải là logo tổ chim đầy đủ. Bên dưới, dòng chữ in đậm không còn chỗ nào để hiểu khác: ‘PawCare Nest – chăm sóc khép kín từ đón nhận đến tái kết nối.’

An Nhiên nhìn sang Bạch Giai. Dưới tiêu đề bài quảng bá là tên người viết của chính cô. Bạch Giai không né ánh mắt ấy. “Đây là bài PR trả phí đầu tiên của họ,” cô nói. “Bốn năm trước. Khi đó PawCare Nest chưa mở cửa cho khách lẻ, chỉ nhận qua đối tác.” Cô lật trang cuối. Một ô nhỏ giới thiệu lịch tham quan thử nghiệm vào sáng thứ bảy, kèm số đặt lịch vẫn đang được dùng trên trang tư vấn hiện tại. Quân lấy điện thoại chụp bản sao làm việc, còn bản gốc được trả vào túi. “Không gọi bằng số của đội,” anh nói. “Không hỏi thẳng về logo. Chúng ta đặt một buổi tư vấn như khách hàng bình thường.”

Ngoài cửa sổ, ánh sáng đầu ngày đã phủ lên khoảng sân trống nơi chiếc xe cứu hộ thường nằm. Trên bàn, mười bảy hồ sơ không còn là mười bảy ca rời rạc. Chúng dẫn về một cái tên được đánh bóng bằng đúng những từ mà người kiệt sức muốn nghe: chăm sóc, phục hồi, tái kết nối. An Nhiên đặt trang quảng cáo bên cạnh hồ sơ NL-17-402. Giữa hai tờ giấy cách nhau nhiều năm, logo tổ chim xanh không thay đổi một nét nào.