Chương 58 - Chương 58: Chị Gái Đứng Về Ai
Chương 58: Chị Gái Đứng Về Ai
Mai Hạnh chưa kịp gõ dấu chấm vào câu bác sĩ Lộc vừa yêu cầu ghi thêm thì điện thoại nghiệp vụ rung. Người gọi là luật sư độc lập của Vũ Lan Anh. Bà không hỏi tình hình Lộc, chỉ nói thân chủ của mình đã lấy USB khỏi két ngân hàng trước sự chứng kiến của nhân viên lưu ký và muốn bàn giao lúc ba giờ rưỡi tại văn phòng công chứng. Điều kiện mới nằm ở câu cuối: Lan Anh sẽ công khai việc giao vật, nhưng không công khai nội dung.
An Nhiên nhìn qua lớp kính phòng tiếp khách. Lộc vẫn ngồi cạnh người hỗ trợ nhân chứng, tay đặt trên mép biên bản như chưa tin chữ ký của mình có thể nằm yên đến cuối ngày. Ở cuối hành lang, Minh Châu giữ bản chép chính thức trước ngực. Hai người vừa chọn không im lặng theo hai cách khác nhau, nhưng điều đó không cho phép An Bình biến lựa chọn thứ ba thành một màn thắng lợi. “Tôi không đại diện cho chị Lan Anh,” An Nhiên nói vào điện thoại. “Công khai không làm USB sạch hơn. Nếu chị ấy phát biểu, phải tách lời kể nguồn gốc khỏi kết luận nội dung, và vật phải được tiếp nhận trước khi báo chí nhìn thấy.”
Luật sư của Lan Anh đồng ý. Bà gửi trước bản ghi nhận của ngân hàng: USB được đưa vào két cá nhân mười chín ngày sau cái chết của Hải Đăng, hôm nay mới được lấy ra; trong khoảng đó chỉ có hai lần truy cập két, cả hai đều có tên Lan Anh. Bản ghi không chứng minh chiếc USB hôm nay là vật đã được cất hôm ấy. Nó chỉ đóng một đoạn trống trong chuỗi lưu giữ. An Nhiên yêu cầu bổ sung video quầy giao nhận, bản sao giấy tờ niêm phong của ngân hàng và tường trình về lần Lan Anh từng cắm thiết bị vào máy cá nhân không nối mạng.
Minh Châu đợi đến khi cuộc gọi kết thúc mới bước lại. “Chị ấy giao vì bác sĩ Lộc quay về à?” “Không,” An Nhiên đáp. “Chúng ta chưa được dùng lựa chọn của một người để thúc người khác.” Châu nhìn cánh cửa nơi Lộc vừa ký cam kết ra tòa. “Vậy chị ấy đứng về phía ai?” An Nhiên không trả lời thay Lan Anh. Cô đưa Châu bản lịch làm việc buổi chiều, chỉ nói Châu không phải đến văn phòng công chứng và việc giao USB không làm thay đổi quyền rút hay tiếp tục của cô.
Ba giờ đúng, nguồn cựu nhân viên Đại Tín ngồi trong phòng họp nhỏ của văn phòng công chứng, đối diện An Nhiên và Mai Hạnh. Người đó xem bản chụp đã che tên, số hồ sơ và nội dung y tế, chỉ còn phần bố cục, ô chuyển và mã HĐ-ĐC-02. Sau gần một phút, ông ta chỉ vào hai ký tự đầu. “HĐ là hồ sơ điều chỉnh. ĐC-02 không phải người. Là tuyến chuyển sang kiểm soát rủi ro ngoài danh mục tranh tụng thông thường.”
“Ai có quyền đưa tài liệu vào tuyến đó?” An Nhiên hỏi. “Tôi chỉ biết khâu tiếp nhận. Muốn biết tài khoản nào có quyền duyệt phải có bảng phân quyền theo từng năm.” Người nguồn nhìn dấu kiểm chuẩn trên bản của Lộc rồi lắc đầu khi Mai Hạnh hỏi có nhận ra người ký không. “Hình thức này đúng với hệ thống tôi từng làm. Nhưng một người biết mẫu có thể dựng lại. Tôi xác nhận cách mã được dùng, không xác nhận hai tờ giấy là thật.” Câu trả lời không cho họ một thủ phạm. Nó cho họ một yêu cầu cụ thể hơn: bảo toàn bảng phân quyền, nhật ký chuyển tuyến và danh mục tài liệu từng đi qua HĐ-ĐC-02.
Cuộc gặp kết thúc lúc ba giờ hai mươi ba. Mười phút sau, Lan Anh đến cùng luật sư, một nhân viên ngân hàng và chiếc hộp nhẫn bạc từng thuộc về Hải Đăng. Không có phóng viên trong phòng. Mai Hạnh chụp sáu mặt hộp, lớp đệm đã được nâng lên và túi chống tĩnh điện nằm bên dưới. Trên USB màu đen là mảnh nhãn viết tay đã sờn: Đối chiếu – bản 2. Lan Anh xác nhận Hải Đăng đặt nó dưới lớp đệm rồi giao cả hộp cho cô tại căn hộ đêm trước tai nạn.
Cô cũng xác nhận phần mình đã giấu. Đêm Hải Đăng chết, cô mở USB một lần trên máy cá nhân không kết nối mạng, tạo một ảnh đĩa và cất ổ cứng máy đó ở nơi khác. Ba tuần trước, chính cô dùng tài khoản ẩn danh gửi đường dẫn đầu tiên cho Phạm Bảo Nam. Khi anh ta không mở, cô gửi lại sau bài cải chính. “Tôi chọn Bảo Nam vì Hải Đăng từng theo dõi trang của anh ta và vì tôi nghĩ một người sống bằng tin nóng sẽ không bỏ qua lần thứ hai,” Lan Anh nói. “Đó là một quyết định tồi. Nhưng tôi là người gửi.”
Luật sư của cô yêu cầu ghi rõ lời thừa nhận có thể dẫn đến tranh chấp về dữ liệu, tài sản và việc phát tán thông tin. An Nhiên không làm nhẹ điều đó. “Chị đã tạo thêm một đoạn chuỗi mà phía bên kia có thể tấn công. Họ sẽ nói chị chọn thời điểm, chọn kênh, chọn tệp và có khả năng sửa dữ liệu trước khi gửi.” “Tôi biết.” Lan Anh đặt chiếc nhẫn bạc cạnh túi chống tĩnh điện. “Nên hôm nay tôi giao thứ tôi đã giữ, giao cả quyền kiểm tra ổ cứng, và nói công khai phần tôi đã làm. Tôi không xin cô tin tôi.”
USB được cắm qua thiết bị chặn ghi. Mai Hạnh tạo ảnh pháp chứng trước sự chứng kiến của công chứng viên, nhân viên ngân hàng, luật sư Lan Anh và một kỹ thuật viên độc lập. Cô không mở nội dung trước khi mã băm hoàn tất. Kết quả sơ bộ cho thấy khối LC-Cuoi trên USB trùng tuyệt đối với khối dữ liệu An Bình đã tải từ đường dẫn ẩn danh; phần hệ thống của USB còn có nhật ký thư mục và vùng trống chưa được phân tích. Sự trùng khớp chỉ chứng minh tệp đã nhận được sao từ cùng một khối dữ liệu hoặc từ một bản sao giống hệt. Nó chưa chứng minh Hải Đăng tạo ra khối đó, chưa chứng minh dữ liệu bên trong đúng, càng chưa chứng minh ai ra lệnh trong đêm tai nạn.
Bốn giờ mười hai, Lan Anh bước ra sảnh. Chỉ có năm phóng viên được luật sư cô mời, đứng sau vạch đã đánh dấu. Kha ở cuối hàng, không bật máy ghi âm, không đặt câu hỏi. Lan Anh cầm bản tường trình đã ký, không cầm USB. “Tôi xác nhận Vũ Hải Đăng đã trực tiếp giao cho tôi một thiết bị lưu trữ trước khi qua đời. Tôi đã che giấu, đã mở và đã gửi một bản sao bằng tài khoản ẩn danh. Hôm nay thiết bị đã được giao cho bên lưu giữ trung lập để kiểm tra. Tôi không khẳng định nội dung là thật và không dùng nó để buộc tội bất kỳ ai trước khi có đối chiếu độc lập.”
Một phóng viên hỏi cô đang đứng về phía An Bình hay chống lại cha mình. Lan Anh nhìn thẳng vào cụm micro. Gương mặt cô vẫn khô, không có giọt nước mắt nào để người ta cắt thành ảnh đại diện. “Tôi không đứng về phía một văn phòng luật, cũng không yêu cầu Minh Châu phải tiếp tục làm chứng vì việc tôi làm. Tôi đứng về phía quyền được kiểm tra điều em trai tôi để lại. Gia đình không có quyền viết lại lời người chết chỉ vì người sống sợ hậu quả.”
Câu trả lời vừa dứt, luật sư Đại Tín đã gửi văn bản khẩn đến văn phòng công chứng. Hưng Thịnh tuyên bố USB có thể chứa dữ liệu doanh nghiệp và thông tin cá nhân bị chiếm giữ trái phép, yêu cầu phong tỏa việc sao chép, hoàn trả vật và bảo toàn toàn bộ thiết bị của Lan Anh. Kèm theo là quyết định đình chỉ mọi chức vụ của cô tại tập đoàn, thu hồi quyền đại diện liên quan tài sản gia đình và thông báo sẽ xem xét trách nhiệm dân sự lẫn hình sự của những người tiếp nhận.
An Nhiên đọc văn bản ngay tại sảnh rồi yêu cầu không ai phát thêm một byte dữ liệu. Bản ảnh pháp chứng được niêm phong, một bản giao cho người lưu giữ trung lập, một bản chờ lệnh của tòa; USB không rời khỏi túi chứng cứ. Lan Anh không hỏi mình còn giữ được gì. Cô chỉ gọi cho bệnh viện xác nhận mẹ vẫn ở phòng cũ và luật sư của bà vẫn có mặt.
Màn hình lớn trong sảnh bất ngờ chuyển sang buổi phát trực tiếp của Hưng Thịnh. Vũ Kiến Thành đứng trước nền xanh xám của tập đoàn, hai luật sư ở phía sau. Ông không gọi tên con gái, cũng không phủ nhận Hải Đăng từng có USB. Ông nói dữ liệu đã bị sao chép, chuyển qua tài khoản ẩn danh và mở ngoài quy trình nên mọi kết luận đều là một câu chuyện được dựng bằng tài liệu không rõ nguồn. Sau cùng, ông nhìn thẳng vào ống kính. “Họ muốn biến một gia đình đang chịu tang thành tội phạm. Từ ngày mai, tôi sẽ hủy tính hợp lệ của từng tài liệu, từng lời khai và từng con người đã dựng nên câu chuyện đó. Tôi sẽ hủy tất cả.”
Lan Anh không quay đi. An Nhiên nghe tiếng cửa túi chứng cứ được khóa phía sau mình. Vũ Kiến Thành vừa không đe dọa bằng bạo lực, không cần lộ ra một mệnh lệnh nào. Ông đã chọn đúng chiến trường: tòa án, dư luận và những sai lầm có thật của từng người đang đứng đối diện ông.
