Chương 189 - Chương 189: Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ: Mở Màn
Chương 189: Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ: Mở Màn
Ván sau chưa kịp bắt đầu, nền đá dưới chân Tạ Huyền đã hạ thêm nửa thước. Chiếc ghế chủ lễ trống nghiêng về phía lối dốc, còn mười hai bộ xương trên vòng neo vẫn ngồi im giữa bụi đá đổ xuống như mưa. Một vết nứt chạy từ cửa cũ qua Đạo Bia, ngoằn ngoèo đến sát gót người bảo vệ. Ông ôm đứa trẻ lùi lại, nhưng bức tường sau lưng cũng đang tách khỏi trần.
“Vào đường mới.” Tạ Huyền cất cốt chìa vào lớp vải quấn ở ngực, giọng không lớn nhưng đủ xuyên qua tiếng đá nghiến. “Người bị thương nặng đi giữa. Thanh Hành dẫn nhịp, Vân Chi giữ đứa trẻ. A Mộc nhìn vách chống. Cố Dã đi cuối với ta.”
Tạ Vân Chi nhận đứa trẻ từ tay người bảo vệ mà không tranh lời. Cổ tay nàng còn run, nên nàng không bế hẳn mà buộc một đoạn dây quanh eo hai người, giữ đứa trẻ sát bên sườn. Lục Thanh Hành dùng cán binh khí dò từng bậc dốc. Mỗi lần cán chạm đá, sắc mặt y lại nhợt thêm một phần, nhưng bước chân vẫn không loạn. A Mộc khom người đi sát vách, thỉnh thoảng dùng đầu ngón tay quệt lớp bụi ở chân cột đá để xem vết trượt.
Tạ Huyền bước qua ranh cửa cuối cùng. Hắn ngoái lại đúng một lần. Bộ xương bốn ngón vẫn đặt tay trên tay vịn, giữ rãnh neo thứ mười hai, như thể lão chỉ vừa nhắm mắt sau một đêm canh cửa quá dài. Tạ Huyền không cúi đầu, cũng không nói lời tiễn. Hắn chỉ kéo cánh tay Cố Dã qua vai mình rồi cùng gã rời khỏi căn phòng. Phía sau họ, nửa trần đá sập xuống, bụi xám che mất vòng ghế.
Ba tiếng gõ lại vang lên từ sâu trong mỏ. Cộc. Cộc. Cộc. Lần này âm thanh rõ hơn, nhưng Lục Thanh Hành không đi tiếp. Y áp cán binh khí vào vách bên trái, đợi dư chấn tan rồi chuyển sang vách phải. “Không ở phía trước,” y nói. “Nhịp được truyền qua cả tầng đá. Có thứ đang gõ vào đường chống mỏ.”
Lối dốc chỉ rộng vừa hai người, hai bên là cột đá đen xen xà gỗ đã hóa cứng như sắt. Trên nền còn hai đường ray thấp phủ bụi linh thạch. Tạ Huyền không mở Quan Linh Tâm Nhãn. Cơn đau sau trận Đạo Bia vẫn ghim sau hốc mắt, còn ngón trỏ phải gần như mất cảm giác; ép thêm chỉ khiến hắn nhìn thấy thứ mình muốn thấy thay vì thứ thật sự tồn tại.
Hắn ngồi thấp xuống, dùng mu bàn tay quét bụi trên đường ray. Bụi mới rơi nằm trên một lớp bột đá cũ đã bị kéo thành những vệt dài hướng xuống. Trong khi cả tầng mỏ đang hạ, lớp bột ấy lại dồn ngược lên mép ray. “Không phải toàn bộ mỏ cùng sập,” hắn nói. “Các khoang đang trượt qua nhau. Đường này là một rãnh dẫn.”
Người bảo vệ nghe vậy liền nhìn những cột chống. Ông vốn mệt đến mức môi trắng bệch, nhưng khi thấy một vết cắt ở chân xà, ánh mắt lập tức đổi khác. “Đây không phải vết mục.” Ông đưa móng tay vào khe gỗ, kéo ra một sợi xơ còn sáng màu. “Có người cưa từ mặt trong, sau đó trét bụi linh thạch lên che. Chỉ cần tầng đá đổi lực, cả dãy chống sẽ gãy theo thứ tự.”
A Mộc kiểm tra ba cột kế tiếp rồi chửi khẽ. Chân cột thứ nhất bị khoét một nửa, cột thứ hai bị đóng nêm ngược, cột thứ ba còn nguyên. Cách phá không nhằm làm đường hầm sập ngay; nó buộc người bên trong phải chạy theo một hướng đã định. Người chỉ huy áo xám không cần bước vào vòng ghế. Hắn đã đặt tay lên ván dưới mỏ từ trước.
Một tiếng rền nặng vọng xuống từ căn phòng Đạo Bia. Cột đầu tiên sau lưng họ gãy ngang. Cả lối dốc chồm tới như một con thú bị kéo xích, khiến mọi người trượt xuống vài bước. Cố Dã lập tức chống vai vào vách, tay lành túm lấy đai lưng Tạ Huyền. Vết thương ở vai trái của gã bật máu, nhưng gã chỉ nghiến răng: “Đường ngươi bày có tính cả việc núi biết chạy không?”
“Từ bây giờ thì có.” Tạ Huyền nhìn dãy cột, không thúc mọi người chạy. Nếu nhắm mắt lao xuống, họ sẽ tự bước vào khoang mà kẻ kia đã chọn. Hắn chỉ vào cột còn nguyên. “Mỗi ba cột có một cột thật. Đi sát cột thứ ba, tránh giữa ray. Thanh Hành, gõ một nhịp trước mỗi lần đổi khoang.”
Cả nhóm hạ xuống theo từng đoạn ngắn. Sau cột thứ chín, vách phải xuất hiện một tấm bia mỏng chìm trong đá. Tạ Vân Chi dùng cạnh móc cạo lớp bụi, để lộ những cổ tự đã mòn quá nửa. Tạ Huyền chỉ đọc được từng cụm rời: mười hai trả lệnh, mười ba hạ mạch; linh thạch sống quy tủy; người nhập mỏ… làm chốt.
Cố Dã nhìn dòng cuối, giọng khàn đi. “Làm chốt gì?”
“Chưa biết.” Tạ Huyền không đoán bừa. Hắn đặt cốt chìa bên ngoài lớp vải. Mảnh cốt lạnh buốt khi quay về phía dưới, còn dấu vòng tròn ba nét trên ngực lại nóng lên. “Nhưng cánh cửa không mở để cứu chúng ta. Nó nhận chúng ta vào một cơ cấu đang thiếu thứ gì đó.”
Đứa trẻ bỗng níu tay áo Tạ Vân Chi. Nó không mở Mắt Thần, chỉ nhìn xuống nền, khuôn mặt nhỏ trắng bệch. “Đá đang thở.”
Tạ Vân Chi vừa định kéo nó sang bên thì phiến nền dưới chân hai người lõm xuống. Không có tiếng báo trước; đường ray trái gập thành một góc, kéo cả mảng đá rơi vào khe tối. Người bảo vệ lao tới ôm đứa trẻ, nhưng chính sức nặng của ông khiến mép nền nứt rộng hơn. Ba người cùng trượt khỏi lối đi.
Tạ Huyền chộp lấy cổ tay Tạ Vân Chi bằng tay trái. Vòng bầm do xích để lại lập tức rách miệng, cơn đau chạy thẳng lên vai. Hắn không đủ lực kéo cả ba. “Móc vào xà ngang!” hắn quát. Tạ Vân Chi xoay người giữa khoảng trống, ném móc bốn răng lên, nhưng cổ tay run khiến hai răng đầu trượt khỏi gỗ.
Cố Dã quấn đoạn dây đứt còn lại quanh eo Tạ Huyền rồi lùi về cột chống thật. A Mộc nhảy qua đường ray, dùng thanh sắt gãy nạy bật một đoạn ray khỏi nền. Gã không đưa ray cho Tạ Huyền mà chọc ngang qua khe, tạo thành điểm tựa dưới khuỷu tay người bảo vệ. “Đừng kéo cùng lúc!” A Mộc hét. “Mép đá sẽ vỡ!”
Lục Thanh Hành quỳ xuống, áp cán binh khí vào phần nền còn lại. Y nhắm mắt, nghe hai nhịp rung chồng lên nhau: nhịp khoang đá đang trượt và nhịp cột chống sắp gãy. “Sau tiếng gõ thứ hai,” y nói gấp. “Khoang sẽ dừng nửa nhịp. Chỉ có nửa nhịp.”
Tiếng gõ từ dưới mỏ vọng lên. Cộc. Tạ Huyền giữ nguyên lực, mặc máu từ cổ tay thấm qua tay áo. Cộc. Hắn giật mạnh Tạ Vân Chi sang trái; nàng đồng thời khóa được móc vào xà, dùng chân đạp vào đoạn ray A Mộc vừa chèn. Cố Dã ngả cả người về sau. Người bảo vệ đẩy đứa trẻ lên trước, để Tạ Vân Chi ôm lấy nó, rồi tự bám vào ray leo lên. Đến tiếng gõ thứ ba, phiến nền còn lại sập hẳn, quét qua gót giày ông và biến mất dưới vực.
Không ai nằm lại, nhưng cái giá hiện rõ. Vai Cố Dã lại chảy máu, A Mộc ôm sườn thở gấp, cổ tay Tạ Vân Chi rách thêm, còn vết xích trên tay Tạ Huyền chảy thành một vòng đỏ đen. Hắn buộc lại vải, giấu việc hai ngón tay trái đang co cứng. Nói ra không làm con đường ngắn hơn.
Lục Thanh Hành nhìn vực vừa mở, rồi nhìn xuống đường hầm. “Ba tiếng không phải gọi chúng ta.” Y nuốt một hơi khó nhọc. “Mỗi lần tiếng gõ vang lên, một khoang đổi vị trí. Vừa rồi nó dừng đúng nửa nhịp rồi tiếp tục hạ.”
“Là tín hiệu rút chốt,” người bảo vệ nói. Ông ôm đứa trẻ sát hơn, giọng nặng nề. “Thợ mỏ Huyền Thạch dùng ba tiếng để báo nổ hoặc hạ chống. Nhưng nhịp này cổ hơn. Người ở dưới không báo cho người chạy ra. Hắn đang điều khiển cả mỏ đóng lại.”
Phía trước, đường dốc chia làm hai. Nhánh trái có linh quang dày, từng mảng tinh thể xanh lộ ra khỏi vách, đủ khiến bất kỳ đội thợ mỏ nào quên cả thương tích. Nhánh phải tối và hẹp, chỉ có một dãy cột đá trơ trụi. Cốt chìa trong tay Tạ Huyền nghiêng về nhánh trái. Cùng lúc đó, họ thấy trên nền nhánh trái có dấu giày mới, bụi bị quét sạch thành một vệt thẳng.
Cố Dã tựa vào cột, nhìn dấu giày. “Chìa muốn đi bên đó. Kẻ áo xám cũng muốn chúng ta đi bên đó.”
“Hai thứ muốn cùng một hướng không có nghĩa chúng cùng một mục đích.” Tạ Huyền quỳ xuống kiểm tra dấu vết. Mũi giày không hướng vào trong mà hướng ra ngoài, chứng tỏ người đặt bẫy đã từ nhánh trái trở về. Ở mép vệt bụi còn một giọt dầu đèn chưa khô hẳn. Kẻ can thiệp không phải tàn hồn của mỏ; hắn đã đi qua nơi này không lâu.
Tạ Huyền không chọn nhánh phải ngay. Hắn nhặt một mảnh tinh thể, đặt vào rãnh ray ở giữa hai lối rồi lùi lại. Sau ba hơi thở, linh quang từ nhánh trái chảy tới, kéo mảnh tinh thể trượt sâu vào trong như nước cuốn cát. Nhánh ấy không chỉ nhiều linh thạch. Nó đang hút mọi vật mang linh khí về một khoang thấp hơn.
“Chúng ta đi nhánh phải.” Hắn cất cốt chìa. “Không phải để tránh chìa, mà để tìm chỗ điều khiển đường hút. Nếu cứ theo lực kéo, người bị thương sẽ không còn sức quay lại.”
Họ vừa đổi hướng thì tiếng gõ lần thứ ba trong chương vang lên, nhưng lần này không phát từ dưới sâu. Nó nổ ngay trong vách bên cạnh. Ba chiếc nêm đá ở chân các cột đồng loạt rút vào, như có bàn tay vô hình kéo chúng khỏi đường chống. Cả nhánh phải lún xuống. Bức tường sau lưng trượt ngang, khóa kín đường trở về ngã rẽ.
Trên mặt đá mới lộ ra một hàng cổ văn còn nguyên hơn tấm bia trước. Lục Thanh Hành soi ánh linh thạch lên, Tạ Huyền đọc chậm từng chữ: “Mười hai neo đã trả lệnh. Chìa sống đã nhập mỏ. Khoang giam thứ nhất… bắt đầu đóng.”
Dưới chân họ, tiếng xích khổng lồ chuyển động xuyên qua lòng núi. Những tinh thể xanh ở nhánh bên kia đồng loạt tắt, rồi từ khoảng tối phía trước nhánh phải, một luồng khí lạnh mang theo mùi sắt cũ thổi tới. Tạ Huyền hiểu ra mỏ linh thạch chỉ là lớp vỏ người đời nhìn thấy. Thứ đang sụp không phải một kho tài nguyên vô chủ, mà là một bẫy phong ấn đang tự tìm vật thay thế cho những chiếc chốt đã mục.
Và họ vừa bị khóa vào khoang đầu tiên.
