Chương 188 - Chương 188: Đội Săn Yêu Không Tên: Cánh Cửa Sang Ván Mới
Chương 188: Đội Săn Yêu Không Tên: Cánh Cửa Sang Ván Mới
Chiếc giày xám hạ xuống, mũi giày chỉ còn cách nền đá một gang tay. Tạ Huyền không nhìn người phía trên, hắn nhìn bóng của bàn chân đang trùm qua rãnh máu trên Đạo Bia. Kẻ chỉ huy cố ý đi theo sợi xích chủ lễ, bởi chỉ cần một điểm chạm trong vòng mười ba ghế, máu của hắn sẽ không còn là lệnh từ bên ngoài mà trở thành máu của người đứng trong trận. Khi ấy, đường trả lệnh vừa mở sẽ biến thành cuộc tranh đoạt có luật lệ bảo vệ hắn.
“Không đánh vào người.” Tạ Huyền nói nhanh. “Giữ chân hắn khỏi đất. Thanh Hành, báo nhịp chùng. Vân Chi, lấy sợi xích gần cửa nhất. Cố Dã, tháo dây khỏi eo ta.”
Cố Dã không hỏi hắn có chịu nổi lực kéo còn lại hay không. Gã giật nút dây, quăng đầu thòng lọng lên đúng lúc Lục Thanh Hành gõ cán binh khí xuống nền. “Một nhịp… chùng!” Tạ Vân Chi xoay móc bốn răng, không cố điều khiển xích như người giữ cửa từng làm mà móc thẳng vào mắt xích đang bị lực trả lệnh kéo lên. Nàng dồn cả thân người sang bên, khiến sợi xích vồng ngang dưới chiếc giày xám. Đầu dây của Cố Dã quấn được cổ chân đối phương; A Mộc lập tức vòng phần dây còn lại quanh bệ phong ấn, dùng khối đá làm trục ghì.
Chiếc giày giẫm xuống sợi xích căng, cách nền đá chưa đầy hai ngón tay. Cả căn phòng rung mạnh. Cố Dã bị kéo trượt nửa bước, bàn tay bỏng bật máu, nhưng gã không buông. A Mộc ép vai vào bệ, hơi thở nghẹn lại vì vết đau ở sườn. Tạ Vân Chi giữ móc bằng cả hai tay; cổ tay nàng run dữ dội, mỗi lần mắt xích giật là móc bốn răng lại cào sâu thêm vào rãnh đá.
Người chỉ huy áo xám không hề hoảng. Bàn tay nắm xích trên trần siết lại, lực nặng hơn lập tức truyền xuống. Hắn hạ thấp trọng tâm, dùng chính sợi xích làm bậc, ép bàn chân từng chút một về phía nền. Dòng máu của hắn trên Đạo Bia cũng dày lên, đỏ tươi tràn xuống rãnh giữa, đẩy vệt máu của Tạ Huyền lùi lại.
“Các ngươi giữ được một bước, không giữ được cả người.” Giọng hắn vẫn bình tĩnh. “Một đội săn không tên, không lệnh bài, không chỗ dựa, cuối cùng cũng chỉ là những kẻ chết thay. Giao ghế chủ lễ cho ta, ta cho các ngươi một cái tên đủ để sống ngoài ngọn núi này.”
Tạ Huyền nghe nhưng không đáp. Cơn đau từ cổ tay trái và lòng bàn tay phải đang xé hai phía cơ thể hắn, song điều khiến hắn chú ý không phải sức ép, mà là cách hai dòng máu giằng nhau. Máu của người chỉ huy đang thắng trong rãnh giữa, nhưng mười hai rãnh quanh bia không hề nhận hắn. Chúng chỉ rung khi sợi xích dưới chân hắn chạm vào nhịp của mười hai ghế. Dòng chữ vừa hiện lại vẫn còn đó: chủ lễ không được giữ tên; mười hai neo có quyền trả lệnh.
Họ đã hiểu sai một nửa. Ghế thứ mười ba không phải phần thưởng dành cho kẻ mạnh nhất. Nó phải trống để không ai giữ lệnh cho riêng mình. Nếu Tạ Huyền tiếp tục tranh rãnh giữa như một chủ lễ, hắn đang tự bước vào đúng cái bẫy mà đội săn cũ từng mắc: dùng một người chống lại một người, rồi để Đạo Bia chọn kẻ còn sống.
“Cố Dã,” hắn nói, mắt vẫn dán vào vết máu, “ta sẽ bỏ đường giữa.”
Dây trong tay Cố Dã căng đến phát tiếng rít. Gã nghiến răng, không quay đầu. “Ngươi buông lệnh thì buông. Ta không buông ngươi.”
Tạ Huyền hít một hơi ngắn. Hắn không kéo máu ngược lên nữa. Đầu móc bốn răng trong tay phải chuyển ngang, cào khỏi rãnh giữa một đường mảnh, kéo phần máu của hắn sang vòng rãnh nối mười hai nan bia. Viền bạc nơi lòng bàn tay bùng sáng rồi tắt phụt; cảm giác nóng buốt xuyên qua cánh tay, như toàn bộ xương ngón trỏ bị ép vào đá. Dây xích ở cổ tay trái lập tức siết mạnh, muốn kéo hắn trở lại vị trí chủ lễ.
Người chỉ huy áo xám nhận ra ý đồ, bàn tay trên trần giật xuống. Máu đỏ của hắn tràn qua đoạn rãnh Tạ Huyền vừa bỏ, chiếm trọn đường giữa. “Tự nhường lệnh?” hắn hỏi. “Ngươi tưởng xác chết có thể thay ngươi chọn sao?”
Mười một bộ xương không động. Chỉ người giữ cửa ngẩng đầu. Nửa thân lão đã bị kéo khỏi lớp đá bám quanh ghế, máu đen chảy dọc xương sườn, nhưng đôi mắt đục lại nhìn rõ từng người trong phòng. “Đội các ngươi… tên gì?”
Cố Dã bật ra một tiếng cười khàn giữa lúc gồng dây. “Chưa kịp đặt.”
Khóe miệng người giữ cửa nhích lên. “Vậy thì đừng đặt.” Lão đặt bàn tay bốn ngón xuống tay ghế lần cuối. “Tên dùng để gọi. Lệnh cũng dùng để gọi. Đội không giữ tên… mới không bị một kẻ giữ mất.”
Bàn tay lão ép xuống. Chiếc móc trong tay Tạ Vân Chi rung bần bật, rồi mười hai rãnh quanh Đạo Bia đồng loạt đỏ lên. Không phải ánh sáng mới sinh ra, mà là máu đen đã khô hàng chục năm trong những khe cạn bị đánh thức bởi đường máu Tạ Huyền vừa nối. Mười một bộ xương trên ghế cùng cúi đầu. Phần da thịt cuối cùng trên người giữ cửa rạn thành bụi xám, để lộ bộ xương thứ mười hai vẫn ngồi thẳng trong xích.
Nhịp rung đổi hẳn.
“Nửa nhịp nữa!” Lục Thanh Hành quát.
Tạ Vân Chi xoay móc sang trái. Sợi xích dưới chiếc giày xám không còn làm bậc đỡ mà cuộn lên như một vòng khóa. Cố Dã đồng thời giật dây về phía bệ, còn A Mộc dùng đầu gối húc khối đá xoay nửa vòng. Dây thừng quấn quanh trục đá siết chặt cổ chân người chỉ huy. Hắn chém xuống bằng cạnh bàn tay, cắt đứt một nửa sợi dây, nhưng đúng khoảnh khắc ấy, mười hai dây xích từ các ghế cùng bật thẳng lên trần.
Lực trả lệnh không nhằm vào thân thể hắn. Nó nhằm vào máu đang giữ đường giữa và bàn tay đang nắm xích. Cánh tay áo xám bị giật mạnh vào khe nứt; chiếc giày trượt khỏi mắt xích, hạ xuống thêm nửa tấc rồi dừng lại trên vòng dây cuối cùng. Cố Dã gầm lên, bàn chân cày sâu vào nền. Tạ Huyền buông đầu móc, dùng tay phải túm lấy vai gã, dồn phần trọng lượng còn lại về phía sau. Không ai trong hai người đủ sức giữ riêng, nhưng dây không tụt thêm.
Máu đỏ trên Đạo Bia bỗng chạy ngược. Nó bị mười hai rãnh kéo khỏi đường giữa, phân thành những sợi mảnh lao về các ghế đá. Người chỉ huy áo xám lần đầu im lặng. Một tiếng nứt sắc vang trên trần, bàn tay hắn bị xích lôi bật khỏi khe. Chiếc giày xám cũng bị dây kéo văng lên trước khi chạm nền. Tạ Vân Chi thả móc, A Mộc đổ người sang một bên, còn Cố Dã ngã quỵ nhưng vẫn giữ đoạn dây đứt trong tay.
Khe trần khép lại giữa tiếng đá nghiến. Trước khi bóng áo xám biến mất, giọng người chỉ huy còn vọng xuống, không tức giận mà lạnh hơn trước: “Các ngươi đã chọn không nhận tên. Tốt. Vậy xem dưới mỏ, ai sẽ nhận xác các ngươi.”
Bức tường cửa cuối cùng khép kín. Tiếng ngân bị cắt đứt. Dây xích trên cổ tay Tạ Huyền nới ra, trượt xuống nền, để lại một vòng tím đen sâu quanh da. Hắn quỳ một gối cạnh Đạo Bia, ngón trỏ phải gần như không còn cảm giác. Cố Dã thở dốc bên cạnh, vai trái run từng hồi. Hai người nhìn nhau, không ai nói lời cảm ơn. Giữa họ, đoạn dây thừng đứt vẫn quấn cả máu của hai người.
Tạ Huyền đưa tay kéo gã đứng dậy. “Còn đi được không?”
Cố Dã nắm cổ tay hắn, tránh đúng vết xích. “Ngươi còn bày được đường, ta còn kéo được ngươi về.”
Phía sau, bộ xương thứ mười hai ngồi im trên ghế. Không còn giọng nói của người giữ cửa, nhưng bàn tay bốn ngón vẫn đặt trên tay vịn, giữ đúng rãnh cuối cùng. Mười hai bộ xương và chiếc ghế chủ lễ trống tạo thành một vòng hoàn chỉnh. Đội săn cũ đã mất sạch tên tuổi; đổi lại, lần đầu tiên sau nhiều năm, không một mệnh lệnh nào còn nằm trong tay một người.
Sự yên lặng chỉ kéo dài ba nhịp.
Từ dưới Đạo Bia vang lên một tiếng chuyển động trầm sâu. Cốt chìa trên bệ phong ấn dựng thẳng, tự xoay về phía bức tường sau ghế chủ lễ. Mặt đất nghiêng nhẹ. Bụi đá từ trần rơi xuống, rồi một tiếng sập lớn vọng qua những đường hầm bên ngoài, nối tiếp bằng hàng loạt tiếng gãy như xương núi bị bẻ từng đoạn.
Người bảo vệ ôm đứa trẻ lùi sát vào tường. “Mỏ đang sập.”
“Không chỉ sập.” Lục Thanh Hành áp cán binh khí xuống nền. Sắc mặt y trắng bệch. “Cả tầng đá đang hạ xuống.”
Vệt máu trên Đạo Bia đã rút hết vào mười hai rãnh. Ở chính giữa phiến bia, đường rãnh thứ mười ba mở ra một khe đen. Khe ấy chạy thẳng đến bức tường sau ghế trống. Hai nửa đá nặng nề tách sang hai bên, để lộ một lối dốc lao xuống lòng núi. Gió lạnh từ dưới thổi lên mang theo mùi linh thạch sống, bụi sắt và thứ ẩm mục của một đường mỏ đã bị chôn rất lâu.
Con đường họ vừa đi vào rung lên rồi sụp xuống sau cánh cửa đã khép, chặn sạch lối quay lại. Trên vách lối dốc mới mở, những nét cổ văn hiện dần dưới lớp bụi. Tạ Huyền không đọc được toàn bộ, nhưng dấu vòng tròn ba nét trên ngực hắn nóng lên khi mắt chạm vào bốn chữ cuối: cửa mỏ đã nhận người.
A Mộc nhìn vực dốc tối om, rồi nhìn khối đá đang nứt dưới chân. “Ván này xong chưa?”
Tạ Huyền nhặt cốt chìa, dùng mảnh vải còn sạch quấn cổ tay trái. Phía sâu trong lối mỏ, ba tiếng gõ đá vang lên, chậm và đều, giống hệt nhịp Lục Thanh Hành vừa dùng để báo xích. Hắn hiểu người chỉ huy đã bị đẩy ra khỏi căn phòng, nhưng bàn cờ của kẻ ấy chưa từng chỉ nằm trên trần.
“Xong một ván.” Tạ Huyền bước đến trước cánh cửa mới mở. “Ván sau ở dưới mỏ.”
