Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 182 - Chương 182: Người Mang Cốt - Đội Săn Yêu Không Tên

Keng. Nhát đục thứ hai nện vào đúng mép cắt, mạnh hơn nhát trước. Nửa mảnh men trong hõm thứ chín rung lên, đường nứt bò sát tới vệt máu đã hóa xám. Tạ Huyền không chờ tiếng thứ ba. “Rời vách. Không để kim loại chạm đá.” A Mộc kéo hắn lùi nửa bước, Cố Dã giữ nguyên sợi dây da đang neo cổ tay phải, còn Tạ Vân Chi cùng Lục Thanh Hành chống chuôi đao qua lớp vải, giữ chốt tạm khỏi bật ra.

Nhát thứ ba không rơi ngay vào vết nứt. Nó vang lệch sang trái một thước, sau đó chuyển lên cao rồi quay lại mép cũ. A Mộc áp hai ngón tay xuống nền, sắc mặt trầm hẳn. “Hắn đang dò rỗng. Ba điểm một vòng, tìm chỗ âm dội ngắn nhất.” Đây không phải người bị vùi bên ngoài đang đào bừa để cầu sống. Kẻ kia biết phía sau có một khoang kín, biết vách có phong ấn, thậm chí biết phải tránh tám chốt còn nguyên để đánh vào chốt thứ chín.

Tạ Huyền cúi nhìn lớp bụi mới rơi. Bụi từ nhát đầu nghiêng xuống phải, bụi nhát sau lại nghiêng xuống trái. Mũi đục bên ngoài không đứng yên; nó đang được một vật dẫn kéo đi theo phản ứng trong vách. Hắn vừa định mở Quan Linh Tâm Nhãn thêm một lần thì Lục Thanh Hành bỗng khom người, bàn tay ép chặt trước ngực. Trong tay áo y phát ra một tiếng sột soạt rất nhỏ, giống mảnh xương cào lên lớp tro khô.

“Túi cốt.” Tạ Huyền nói.

Lục Thanh Hành không giấu. Y rút ra chiếc túi vải đã sẫm màu vì bụi nhưng chưa dính máu. Nút buộc vẫn là nút ba vòng dùng từ Vô Danh Tỉnh, bên trong có mảnh cốt đen bạc từng được tro bài vị và đoạn kiếm gãy phong tạm. Mỗi lần tiếng đục ngoài vách vang lên, chiếc túi lại nghiêng về hõm thứ chín một chút. Cùng lúc đó, nhánh đen trên cổ tay Tạ Huyền co giật theo hướng ngược lại, như hai đầu của một sợi dây đang tranh nhau một vị trí.

Đứa trẻ trong lòng người bảo vệ nhắm chặt mắt. Nó không nhìn thẳng, chỉ đặt đầu ngón tay lên lớp áo của người đang ôm mình rồi run giọng: “Có hai màu xương. Mảnh trong túi bị kéo tới. Màu trong người ca ca bị đẩy ra thay chỗ.” Tạ Vân Chi lập tức giữ bàn tay nhỏ lại, không cho nó lần theo sâu hơn. Chỉ một câu ấy đã đủ.

Tạ Huyền mở Quan Linh Tâm Nhãn ở mức thấp nhất. Cơn đau từ hốc mắt xuyên lên trán, nhưng lần này hắn không nhìn toàn bộ đường hầm. Hắn chỉ khóa vào ba điểm: túi cốt, hõm trống và mũi đục phía ngoài. Mảnh cốt đen bạc hiện thành một nét sáng gãy, hình dáng gần như khớp với vệt mòn nằm sâu trong hõm thứ chín. Từ phía ngoài, một sợi bạc mảnh bám theo từng chấn động của mũi đục, luồn qua vết nứt để móc vào lõi bạc trong mảnh cốt. Còn đường đen nối với cổ tay hắn không chạy vào cốt chìa; nó chạy vào phần trống mà cốt chìa lẽ ra phải lấp.

Chốt thứ chín chưa từng là đinh đá. Nó là một mảnh cốt.

Kẻ nào đó đã lấy mảnh cốt khỏi phong ấn, để cơ quan phải tìm một vật mang cốt sống làm chốt thay. Tạ Huyền không phải người được phong ấn chọn vì hắn thích hợp làm chủ lễ. Hắn chỉ là thứ gần nhất có thể bị nhét vào một chỗ trống. Bốn chữ “Người mang cốt đến” từng hiện ở Vô Danh Tỉnh không còn giống một lời khiêu khích riêng lẻ. Đó là cùng một cách nhận diện, chạy xuyên qua nhiều tầng cơ quan dưới Huyền Thạch.

“Đưa cốt về hõm?” Cố Dã hỏi. Gã nói ngắn, nhưng mắt vẫn nhìn dây da trên cổ tay Tạ Huyền, sẵn sàng giật hắn khỏi vách nếu dấu lệnh động lại.

“Không khi mũi đục còn gõ.” Lục Thanh Hành thở khó nhọc. Vòng phản phệ cũ dưới cổ y nổi lên một đường tím. “Lời thề vận cốt: tro không chạm máu, cốt không nghe chuông, người sống không quay đầu. Tiếng bên ngoài không phải chuông, nhưng sợi bạc đang dùng nhịp đục thay tiếng. Đưa cốt vào lúc này, nó sẽ nghe lệnh của người cầm đục trước khi nghe phong ấn.”

Tạ Huyền nhìn hai vách hẹp. Muốn dừng mũi đục, họ không cần thắng người bên ngoài; chỉ cần khiến vật dẫn của hắn nghe sai vị trí trong một nhịp. Hắn lấy nửa mảnh men đã gãy rơi trên nền, bọc kín bằng vạt vải sạch còn lại rồi đặt cách vết nứt gần hai thước. “A Mộc, giữ nó sát đá nhưng không chạm. Cố Dã, dùng chuôi gỗ gõ vào sống đao qua lớp vải. Một nhịp nặng, hai nhịp nhẹ.”

Cố Dã không hỏi. Gã gõ đúng nhịp. Âm rung chạy qua thanh đao, truyền vào mảnh men mang dư lệnh rồi tản sang vách phải. Bên ngoài im lặng đúng một hơi. Sau đó tiếng đục lập tức chuyển sang điểm giả, nện mạnh vào nơi A Mộc đang giữ mảnh men. Đá vụn rơi xuống vai hắn, nhưng hõm thứ chín tạm thời không chịu thêm lực.

“Không phải hắn nghe chúng ta.” Tạ Huyền nói. “Công cụ của hắn đang đuổi theo vật mang lệnh và vật mang cốt.”

Kẻ bên ngoài nhận ra bị dẫn lệch nhanh hơn họ mong đợi. Một tiếng cào kim loại kéo dài quét ngang vách, không còn thăm dò từng điểm. Mảnh men trong tay A Mộc nóng bừng, còn chiếc túi cốt giật mạnh khỏi tay Lục Thanh Hành. Gần như cùng lúc, mũi bạc xuyên qua vết nứt. Nó không giống đục mỏ thông thường mà là một thanh kim rỗng, thân có ba rãnh vòng như chiếc chuông không lưỡi bị kéo thẳng ra. Đầu kim vừa lọt vào đã bật thành một móc nhỏ, quét về phía túi cốt.

Lục Thanh Hành bị kéo nhào tới. A Mộc bỏ mảnh men, chụp ngang thắt lưng y. Cố Dã dùng sống đao chặn móc bạc, nhưng kim loại vừa chạm nhau, nhánh đen trên cổ tay Tạ Huyền lập tức trườn thêm nửa đốt ngón tay. “Không chém!” Tạ Huyền quát. “Nó đang mượn kim loại nối lệnh.”

Cố Dã xoay đao, dùng phần bọc da kẹp thanh kim thay vì lưỡi. Tạ Vân Chi quỳ xuống bên túi cốt. Nàng không dùng tay trần mà trải lớp vải dưới túi, dùng nửa mảnh men làm nêm mở nút buộc. Dư lệnh trên men vừa tới gần thanh kim liền hiện lại nét “lĩnh”, kéo móc bạc lệch khỏi túi trong một khoảnh khắc. “Ba hơi,” nàng nói, giọng lạnh nhưng đã hụt sức. “Sau đó mảnh men sẽ vỡ.”

Tạ Huyền nhìn hõm thứ chín. Vệt mòn bên trong không đều: nửa phía ngoài bạc sáng, nửa phía trong đen xám. Cốt chìa cũng có hai mặt. Nếu đặt mặt bạc vào trong, sợi bạc ngoài vách sẽ có đường kéo thẳng qua phong ấn. Muốn chặn nó, phải quay mặt đen vào trong để phong ấn nhận cốt, còn mặt bạc hướng ra ngoài chịu lực câu.

“Thanh Hành, mở túi. Vân Chi, xoay mặt đen về hõm. A Mộc giữ người, Cố Dã kéo kim vào khi bên ngoài giật.” Tạ Huyền tự lùi đến cuối dây da. “Khi chốt tạm vỡ, đừng giữ vai ta. Chỉ giữ cổ tay.”

Nhát kéo từ ngoài tới ngay sau đó. Cố Dã và A Mộc đồng thời dồn trọng lượng về sau, khiến thanh kim bạc lọt sâu thêm nửa tấc thay vì rút ra. Tạ Vân Chi nghiêng mảnh men, hất cốt chìa khỏi túi. Mảnh xương đen bạc lơ lửng trên lớp vải, rung dữ dội giữa hõm trống và móc bạc. Lục Thanh Hành dùng hai đầu ngón tay bọc tro giữ mép vải, môi bật máu vì lời thề phản phệ nhưng không để một giọt rơi xuống cốt.

Nửa mảnh men đang cắm trong hõm thứ chín vỡ tan.

Tám đinh đá tắt cùng lúc. Vết nứt há rộng, khí đen phụt ra, còn đường lệnh trên cổ tay Tạ Huyền lao thẳng vào lòng bàn tay. Dây da siết mạnh đến rách da Cố Dã. Tạ Huyền xoay cánh tay theo lực kéo, dùng khuỷu tay ghì vào ngực A Mộc để lòng bàn tay không chạm đá. Vai trái bật máu, cơn đau làm đầu gối hắn khuỵu xuống, nhưng khoảng cách với vách vẫn còn nửa gang.

“Đặt!”

Tạ Vân Chi xoay nêm men lần cuối. Mặt đen của cốt chìa quay vào trong. Cố Dã đột ngột thả lỏng rồi giật ngược thanh kim, lợi dụng lực kéo bên ngoài làm móc bạc quét qua mặt cốt, đẩy nó đúng vào hõm thứ chín. Mảnh cốt cắm sâu quá nửa, phát ra một âm rung không thành tiếng. Lục Thanh Hành lập tức gập lớp vải phủ lên, dùng chuôi đao ép phần còn lại xuống.

Tám đinh đá sáng lại từ trái sang phải. Khi ánh thứ tám chạm cốt chìa, mặt bạc hướng ngoài bùng lên, hút toàn bộ sợi bạc trong thanh kim vào chính nó. Móc bạc run bần bật rồi gãy ngang. Phần còn lại bị người ngoài giật bật khỏi vách, để lại một lỗ nhỏ bằng đầu đũa. Vết nứt co lại, lần này khép sát quanh mảnh cốt như miệng vết thương ôm lấy xương gãy.

Nhánh đen trên tay Tạ Huyền dừng ở giữa lòng bàn tay rồi chậm rãi rút về cổ tay. Hai ngón tay vẫn tê, nhưng đầu ngón trỏ đã cảm được sức siết của dây da. Họ không phá được dấu chủ lễ, cũng không khiến phong ấn trở lại nguyên vẹn, nhưng ít nhất cơ quan không còn dùng thân thể hắn thay chốt thứ chín trong lúc này.

Không ai kịp thở lâu. Từ lỗ nhỏ ngoài vách, một giọng đàn ông truyền vào, bị đá ép méo nhưng vẫn bình tĩnh đến lạnh người. “Mảnh cốt đã về chỗ.”

Cố Dã nâng đao. Tạ Huyền giơ tay ngăn gã lên tiếng.

Giọng kia dừng một hơi, như đang kiểm tra thứ gì đó ở đầu thanh kim gãy. “Vậy là đường tìm không sai. Người mang cốt thật đang ở bên trong.”

Một tiếng kim loại rất khẽ vang lên trên cao, rồi tiếng thứ hai, thứ ba đáp lại ở những vị trí xa dần khỏi phong ấn. Kẻ bên ngoài không tiếp tục đào xuyên vách nữa. Chúng đang chuyển mũi đục lên tầng đá phía trên, đúng nơi những vân chịu lực của đường hầm hội tụ.

Bụi trần rơi xuống tóc Tạ Huyền. Trong lòng bàn chân hắn, cả mạch đá dưới mỏ rung lên một nhịp dài.