Chương 51 - Chương 51: Vy Khóc Trước Họ Hàng
Chương 51: Vy Khóc Trước Họ Hàng
Hạnh không bước ra khỏi cánh cổng ngay. Bà đứng sau tấm gỗ đã bạc màu, nghe tiếng Trúc hạ thấp dần rồi đặt ống nghe xuống quầy nước. Câu hỏi chưa có lời đáp cứ mắc trong đầu bà: ai đã nối Khoa với ông Hải?
Trúc đẩy cổng vào, thấy mẹ đứng bên then cửa thì khựng lại. Hai mẹ con nhìn nhau một thoáng. Hạnh không hỏi cô vừa nói chuyện với ai, cũng không nhắc câu “em đã nói như anh dặn”. Bà chỉ tránh sang một bên. “Vào ngủ đi. Sáng mai con đã muốn nói trước mặt mọi người thì tối nay đừng nói thêm lúc đang giận.”
“Con không có gì phải giấu.” Trúc nói, nhưng bàn tay lại siết lấy mép áo.
“Vậy sáng mai cứ nói đúng từng việc con biết. Đừng nói thay điều người khác bảo con phải tin.”
Trúc mím môi đi thẳng vào nhà. Cánh cửa phòng khép lại không mạnh, nhưng tiếng chốt cài vẫn khiến ông Bình ngẩng đầu khỏi chiếc ghế trước tủ sắt. Hạnh ngồi xuống bên bàn, mở cuốn sổ ở trang vừa ghi tên Khoa rồi viết thêm: “Trúc nói đã làm theo lời Khoa. Khoa dặn ông Hải mang tiền cọc tới trước. Chưa rõ ai giới thiệu.”
Ông Bình nhìn dòng chữ, giọng mệt mỏi. “Bà nghe hết à?”
“Đủ để phải hỏi, chưa đủ để kết luận.” Hạnh khép sổ. “Ngày mai ông giữ chìa khóa sát người. Tiền họ đem tới, mình không cầm. Giấy họ đưa, mình đọc rồi giữ bản sao nếu họ đồng ý. Không ai được mở tủ.”
Ông Bình tháo chùm chìa khóa khỏi tay, luồn vào sợi dây vải rồi buộc quanh bụng bên trong áo. Hạnh nhìn chồng thắt nút hai lần mới xong. Cả đời ông từng dùng im lặng để tránh cãi vã; bây giờ chỉ việc giữ chìa khóa cũng khiến vai ông nặng trĩu.
Quân về khi đèn đã tắt bớt, lặng lẽ lấy phần cơm nguội trong lồng bàn. Hạnh nghe tiếng đũa chạm bát nhưng không bước ra kể chuyện họ hàng. Bà không muốn lần nào nhà có chuyện cũng lôi cậu vào giữa, bắt cậu chứng minh mình không đòi hỏi gì.
Sáng hôm sau, nồi cơm vừa cạn hơi thì Cẩm Tú đã xuất hiện cùng ba người họ hàng tối qua. Họ đi thẳng vào gian nhà như thể chuyện hôm qua chỉ còn thiếu một chữ ký. Đức theo sau trong chiếc áo sơ mi sạch. Trúc bưng ấm nước ra mà không nhìn mẹ; Vy mặc đồng phục, ôm cặp đứng sát vách.
Ông Hải tới sau đó không lâu. Ông ta mang cặp da nâu, đi cùng người trẻ cầm xấp giấy đánh máy. Không có bản sao hồ sơ đất, bảng giá hay giấy đối chiếu nợ của Đức. Một tờ “giấy nhận cọc” và những bó tiền được đặt lên bàn.
“Tiền tôi đã chuẩn bị,” ông Hải nói. “Nhà mình đông người, có họ hàng chứng kiến, cứ nhận trước cho yên tâm. Phần giấy còn thiếu thì bổ sung sau. Tôi mua bán lâu năm, không để anh chị thiệt.”
Hạnh không nhìn lâu vào tiền. Bà kéo tờ giấy về phía mình, đọc từ đầu đến cuối. Giấy ghi cả căn nhà lẫn phần đất phía sau; bên bán phải trả gấp đôi nếu không giao dịch, còn bên mua được rút khi “hồ sơ không phù hợp” mà không phải bồi thường.
“Giá chính thức ở đâu?” Hạnh hỏi.
Ông Hải chỉ vào con số viết tay dưới mép giấy. “Hôm trước đã nói rồi.”
“Con số viết thêm, không có chữ ký hai bên. Diện tích lấy theo đâu khi giấy nguồn gốc còn thiếu? Phần sau bếp ông chưa được vào xem, sao giấy lại ghi riêng?”
Người trẻ nói đó chỉ là mẫu, có thể sửa sau. Cẩm Tú chen vào: “Mẫu thì sửa. Quan trọng là người ta có thiện chí mang tiền tới. Chị cứ bắt từng chữ, đến lúc người ta đổi ý thì cả nhà gánh nợ với Đức.”
Hạnh đặt tờ giấy xuống, đẩy xấp tiền về phía ông Hải dù bà chưa hề chạm vào nó. “Tiền vẫn ở bên ông. Tôi chưa nhận. Giấy này không ký.”
Một người bác thở dài, quay sang ông Bình. “Chú nói đi. Đêm qua chú còn nghe vợ, sáng nay tiền đặt trước mặt rồi cũng không biết tính sao à?”
Ông Bình đưa hai tay ra khỏi túi áo, để mọi người thấy chúng trống không. “Tôi cùng ý với bà ấy. Chưa đủ giấy thì không nhận cọc.”
Cẩm Tú cười nhạt. “Hai vợ chồng thống nhất giữ nhà rồi. Giữ cho ai thì cả họ biết.”
Vy bỗng đặt cặp xuống nền. Tiếng khóa sắt va vào xi măng khiến mọi người quay lại. Nó nhìn xấp tiền rồi nhìn Hạnh, môi run lên.
“Mẹ chỉ nghĩ cho anh Quân thôi.” Vy nói. Nước mắt tràn xuống trước khi câu sau thành tiếng. “Anh Đức bị đòi nợ, chị Trúc sắp cưới, còn con đi học bị người ta hỏi tới hỏi lui. Mẹ vẫn giữ căn nhà, giữ tiền cho anh Quân học nghề. Sau này chuyển đi hay không có tiền học nữa, mẹ cũng mặc kệ con.”
Cẩm Tú kéo Vy vào lòng. “Khổ thân con bé. Nó nhỏ nhất mà chẳng ai hỏi nó sợ gì.”
Được Cẩm Tú ôm, Vy càng khóc lớn. Nó nói bạn học đã nghe tin nhà bị siết nợ, người ta cười Đức trốn tiền, sạp đóng thì mẹ sẽ không còn tiền đóng học. Họ hàng lập tức trách Hạnh cố giữ tài sản khiến con bé đang tuổi học phải hoang mang.
Cảnh ấy không xa lạ. Kiếp trước, chỉ cần Vy đỏ mắt, bà đã lấy tiền chỗ khác bù vào rồi trách Quân không biết nhường em. Chính bà dạy con bé rằng nỗi sợ nói giữa đám đông sẽ nặng hơn sự thật nói trong nhà. Nước mắt Vy có phần thật, nhưng nó vẫn đặt Quân vào chỗ phải trả giá thay mình.
Bà rót một cốc nước, đặt xuống chiếc ghế cạnh Vy. “Con ngồi xuống. Khóc xong rồi nói từng việc.”
Cẩm Tú cau mặt. “Con bé đang thế này mà chị còn hỏi cung?”
“Nếu không hỏi, lời khóc của nó sẽ thành lý do ký bán nhà.” Hạnh kéo cuốn sổ tới. “Tôi không cấm nó sợ. Tôi chỉ không để mọi người thêm số tiền và việc nghỉ học vào miệng nó.”
Vy không ngồi. Nó lau mặt bằng tay áo, vừa tủi vừa giận. “Mẹ lúc nào cũng bắt con chứng minh. Anh Quân nói muốn học nghề thì mẹ giữ học phí cho anh ấy. Con xin học thêm, mẹ bắt xem điểm, xem giấy khám, hỏi đủ thứ. Mẹ không còn thương con như trước.”
Hạnh hiểu “như trước” nghĩa là gì: Vy đau đầu thì được nghỉ, điểm kém thì có lớp đắt hơn, chỉ tay về phía Quân thì được tin trước. Sự công bằng bà đang tập làm, với Vy, mang hình dạng của một cuộc mất phần.
“Mẹ đã thương con theo cách làm con tưởng muốn gì cũng chỉ cần khóc,” Hạnh nói chậm. “Đó là lỗi của mẹ. Nhưng mẹ không sửa lỗi ấy bằng cách tiếp tục tin mọi câu con nói mà không hỏi.”
Bà mở một trang mới. “Học phí kỳ này của con đã đóng chưa?”
Vy nấc một tiếng, không đáp.
Hạnh nhìn thẳng con gái. “Đã đóng chưa?”
“Rồi.”
“Tiền sách, đồng phục?”
“Cũng rồi.”
“Có ai trong nhà nói con phải nghỉ học nếu không bán nhà không?”
Vy cúi mặt. “Chưa.”
“Vậy câu ‘không có tiền học nữa’ con nghe từ ai?”
Căn nhà im đi. Cẩm Tú vuốt lưng Vy mạnh hơn, định nói con bé chỉ lo xa. Nhưng Hạnh không nhìn bà ta. Bà chờ chính Vy trả lời.
“Con tự nghĩ.” Vy nói rất nhỏ.
“Còn hôm qua, khi mẹ hỏi điều con sợ nhất là gì, con đã nói gì?”
Vy cắn môi. Trúc đặt ấm nước xuống, mắt thoáng chuyển sang em gái. Đức quay mặt về phía cửa.
Hạnh không ép con nhớ theo lời mình. Bà lật lại trang cũ, đọc đúng dòng đã ghi: “Vy nói sợ bạn học biết nhà có người đòi nợ, sợ bị cười và phải chuyển khỏi khu chợ.” Bà đặt ngón tay dưới dòng chữ. “Có đúng con đã nói vậy không?”
Vy bật khóc to hơn. “Thì con sợ hết! Con sợ bạn cười, sợ mất nhà, sợ sau này mẹ cho anh Quân hết. Con là con út mà bây giờ chuyện gì mẹ cũng bảo tự chịu. Mẹ có bao giờ nghĩ nếu nhà mình tan ra thì con đi đâu không?”
Câu “con đi đâu” là nỗi sợ thật của đứa trẻ mười lăm tuổi. Nhưng Vy vừa đổi từ nguy cơ nghỉ học sang nỗi sợ mất mặt và mất phần. Nước mắt không hoàn toàn giả; nó đang bị dùng để kéo một quyết định lớn về phía mình.
Hạnh khép sổ lại, không đọc thêm trước mặt mọi người. “Mẹ nghĩ chỗ con đi là chỗ cả nhà có thể ở an toàn, chứ không phải chỗ mua vội bằng số tiền còn dư sau khi trả một món nợ chưa rõ. Con được quyền sợ mất nhà. Nhưng con không được nói mình sắp phải nghỉ học khi học phí đã đóng và chưa ai bắt con nghỉ.”
Một người dì trách Hạnh quá lạnh. Bà nhận phần đúng trong lời ấy. “Tôi từng lạnh với đứa không biết khóc và mềm với đứa khóc đúng lúc. Cả hai đều là sai. Hôm nay tôi không mắng Vy, nhưng tôi cũng không thưởng cho lời nói sai bằng một chữ ký.”
Cẩm Tú buông vai Vy ra. “Chị nói như thể con bé bày trò.”
“Tôi nói con bé đang sợ thật và kể thêm điều chưa xảy ra để mọi người đứng về phía nó. Hai việc có thể cùng đúng.” Hạnh quay sang ông Hải. “Ông thấy rồi đó. Nhà tôi chưa thống nhất, hồ sơ chưa đủ, khoản nợ chưa đối chiếu. Ông mang tiền về.”
Ông Hải không giấu được vẻ khó chịu. Ông đóng cặp da, nhưng vẫn để tờ giấy nhận cọc trên bàn. “Tôi cho nhà chị tới trưa. Quá giờ, giá này không còn.”
“Ông đem cả giấy về. Tôi không nhận thời hạn bằng miệng.”
Người trẻ thu tờ giấy. Khi tiền được cất đi, họ hàng nhìn theo như Hạnh vừa đẩy cơ hội duy nhất ra khỏi cửa. Đức nghiến răng, Trúc ôm lấy Vy. Cẩm Tú đứng dậy, nói đủ lớn cho cả ngoài sạp nghe rằng từ nay con cái trong nhà này muốn sống phải tự biết giành, vì cha mẹ đã chọn giữ phần cho một người.
“Dì đừng nói vậy.” Vy kéo tay Cẩm Tú, nhưng giọng yếu ớt không đủ ngăn câu ấy trôi ra ngõ.
Hạnh bước tới kéo cánh rèm sạp xuống một nửa. Ngoài cổng có tiếng chân dừng đột ngột. Quân đứng đó, chiếc túi vải của xưởng còn vắt trên vai, tay áo dính một vệt dầu đen. Không ai biết cậu đã nghe từ câu nào.
Ánh mắt Quân lướt qua gương mặt đỏ bừng của Vy, qua Trúc đang ôm em, qua chiếc cặp da vừa được ông Hải khóa lại. Cuối cùng, cậu nhìn cuốn sổ dưới tay Hạnh. Cậu tháo chiếc chìa khóa nhà khỏi sợi dây buộc trong túi, đặt nó lên mép bàn.
“Con chỉ về lấy mấy bộ quần áo.”
