Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 57 - Chương 57: Đừng Cứu Tôi Như Cứu Người Chết

Chương 57: Đừng Cứu Tôi Như Cứu Người Chết

Khi tôi tỉnh lại hoàn toàn, thứ đầu tiên nhìn thấy không phải ánh đèn sân thượng, cũng không phải lan can, mà là một vệt nắng rất mỏng nằm trên mép chiếc ly giấy. Nó run nhẹ theo gió điều hòa, sáng đến mức gần như không có nhiệt độ. Tôi nhìn vệt sáng ấy rất lâu, lâu đến khi tiếng người xung quanh từ những mảng âm thanh vỡ vụn dần trở lại thành câu nói rõ ràng.

“Không cần chuyển viện ngay.” Giọng Lương Tịnh ở gần bên trái tôi. “Cô ấy đang thở ổn, mạch hơi nhanh. Mọi người lùi ra ngoài trước, đừng vây quanh.”

Có tiếng ghế bị kéo nhẹ, tiếng bộ đàm tắt đi. Giản Tư Ninh nói hôm nay tạm dừng quay, toàn bộ tư liệu vừa quay phải niêm phong. Tôi muốn nói cảnh đó có thể dùng, đừng vì tôi mà hủy lịch của cả đoàn, nhưng cổ họng khô đến mức chỉ nuốt một cái cũng đau.

Tôi vẫn nhớ mình đã nói gì trước khi ngã xuống. Đừng cứu tôi như cứu người chết. Câu đó không giống một câu thoại. Nó giống tiếng nứt của một thứ đã bị đè dưới đáy lòng quá lâu. Tôi tưởng đời trước đã bị khóa kín, nhưng hôm nay, một ánh đèn đủ lạnh đã tự mở cánh cửa ấy ra.

“Lạc Tinh Miên.” Lương Tịnh cúi xuống, giữ giọng đều và chậm. “Cô đang ở phòng nghỉ của đoàn phim ‘Không Tắt’. Cảnh quay đã kết thúc. Không ai yêu cầu cô diễn nữa. Cô có thể nói một chữ cũng được, không cần giải thích.”

Tôi chớp mắt. “Nước.”

Chiếc ly giấy được đặt vào tay tôi, nhưng Lương Tịnh không ép tôi cầm chắc. Cô chỉ đỡ ở đáy ly, để tôi tự quyết định có uống hay không. Nước ấm trôi qua cổ họng, kéo tôi về hiện tại bằng một cảm giác rất nhỏ nhưng thật. Người đang sống mới thấy khát, mới biết một ngụm nước cũng có thể khiến lồng ngực đau lên vì thở lại quá sâu.

“Anh ấy ở ngoài à?” Tôi hỏi.

Lương Tịnh không hỏi “anh ấy” là ai. “Đang đứng ngoài cửa. Tôi nói không ai được vào nếu cô chưa đồng ý.”

Tôi im lặng một lúc. Tôi biết Hạ Trầm Chu đang ở ngoài. Nếu là anh của vài chục chương trước, có lẽ anh đã bước vào trước khi ai kịp ngăn, dùng tất cả những cách người có quyền lực quen dùng để chống lại cảm giác bất lực. Nhưng lúc nãy, tôi đã thấy anh dừng lại. Anh lùi đúng một bước. Chỉ một bước đó thôi, đối với tôi, đã nặng hơn rất nhiều lời xin lỗi.

“Cho anh ấy vào đi.” Tôi nói.

Cửa mở ra rất khẽ. Hạ Trầm Chu bước vào, nhưng không đi thẳng đến cạnh giường. Anh dừng lại ở khoảng cách hai cánh tay, nhìn tôi trước, rồi nhìn Lương Tịnh. Lương Tịnh không rời khỏi phòng ngay, như một đường ranh mềm nhắc rằng đây không phải lúc để ai dùng nỗi đau của người khác chứng minh tình cảm của mình.

Hạ Trầm Chu hỏi: “Tôi vào được không?”

“Được.” Tôi nói. “Nhưng đừng đứng gần quá.”

Anh gật đầu, kéo chiếc ghế gấp đặt cách giường một khoảng rồi ngồi xuống. Bàn tay trái còn quấn băng của anh đặt trên đầu gối, các khớp ngón tay trắng bệch vì cố giữ yên. Tôi nhìn bàn tay ấy, bỗng nhớ đến những lần anh đến muộn, và những lần tôi dùng sự đến muộn ấy để chứng minh rằng không nên tin ai.

“Xin lỗi.” Anh nói.

Tôi nhắm mắt lại. “Đừng xin lỗi nhanh như vậy.”

Hạ Trầm Chu không biện minh, cũng không hỏi vì sao. Anh chỉ đáp rất khẽ: “Được.”

“Tôi không nói câu đó để trách anh đã không cứu tôi.” Tôi mở mắt, nhìn thẳng vào anh. “Tôi nói vì tôi sợ anh đang nhìn tôi như nhìn một người đã chết rồi được kéo về. Sợ anh nhìn thấy tôi ngã xuống là lại muốn bù đắp tất cả bằng cách tự quyết định thay tôi. Chuyển lịch thay tôi, phong tỏa người khác thay tôi, chắn mọi thứ trước mặt tôi, rồi nghĩ rằng như vậy là tôi sẽ an toàn.”

Hạ Trầm Chu nhìn tôi rất lâu. “Tôi đã từng làm vậy.”

“Đúng.” Tôi nói. “Có thể vì anh sợ chậm thêm một lần. Có thể vì anh thật sự muốn tốt cho tôi. Nhưng tôi không muốn được cứu như một cái xác cần đặt vào nơi sạch sẽ. Tôi chưa chết.”

Hai chữ cuối bật ra rất nhẹ, nhưng khi rơi xuống, lồng ngực tôi run lên. Tôi chưa chết. Đời này tôi đã nói trong lòng vô số lần, nhưng hôm nay mới giống lần đầu thật sự nói ra với người khác.

“Tôi biết cô chưa chết.” Anh đáp.

“Không.” Tôi lắc đầu, cảm giác nước mắt dâng lên nhưng không rơi ngay. “Biết bằng đầu khác với nhìn bằng mắt. Hạ Trầm Chu, anh đừng nhìn tôi như một kết cục anh phải sửa. Tôi không phải lỗi sai của anh, không phải em gái anh, không phải một vụ án đến muộn. Tôi là Lạc Tinh Miên. Tôi còn có thể nói không, có thể sợ, có thể ngã, cũng có thể tự đứng dậy nếu người bên cạnh đừng vội biến tôi thành người không còn khả năng đứng dậy.”

Lương Tịnh khẽ nhìn sang Hạ Trầm Chu, như chuẩn bị ngắt lời nếu anh phản ứng sai. Nhưng anh không phản ứng sai. Anh không vội đưa tay ra, không nói “tôi hiểu” theo kiểu dùng một câu để đóng lại vết thương của tôi. Anh chỉ hít vào rất chậm, rồi hỏi: “Vậy bây giờ cô cần gì?”

Câu hỏi ấy làm tôi suýt bật khóc. Đời trước, quá nhiều người đã nói họ biết tôi cần gì: công ty nói tôi cần xin lỗi, Kỷ Tu Dương nói tôi cần im lặng, cha tôi nói tôi cần nghĩ cho gia đình, dư luận nói tôi cần biến mất. Không ai hỏi. Không ai chờ tôi trả lời.

Tôi nhìn xuống chiếc chăn mỏng trên người. “Tôi cần ngồi dậy.”

Hạ Trầm Chu đứng lên theo phản xạ, rồi dừng lại ngay. “Tôi có thể đỡ cô không?”

“Có.”

Anh bước đến, động tác rất chậm, chỉ đỡ sau khuỷu tay tôi chứ không vòng qua vai. Tôi tự chống tay ngồi dậy. Cơ thể vẫn mềm nhũn, đầu hơi choáng, nhưng khi lưng chạm vào gối tựa, tôi lại có cảm giác mình vừa thắng một trận nhỏ không ai nhìn thấy: thắng khoảnh khắc cơ thể muốn nằm xuống mãi, còn tôi bắt nó nhớ rằng mình vẫn có quyền đổi tư thế.

“Tôi cần anh ở lại.” Tôi nói sau một lúc. “Nhưng ở khoảng cách tôi có thể thở.”

“Được.”

“Tôi cần hôm nay đừng ai nói chuyện này với giọng thương hại. Tôi cần đoàn phim giữ nguyên quy trình. Nếu cảnh quay dùng được, cứ dùng. Nếu không dùng được, quay lại khi tôi đủ sức. Không ai được biến cú ngã của tôi thành lý do nói vai này quá nguy hiểm với tôi.”

Lần này Hạ Trầm Chu không lập tức đáp. Trong mắt anh có đau và lo, nhưng cuối cùng anh vẫn nói: “Tôi không quyết định thay cô. Tôi sẽ nhớ điều đó trước khi nói với bất kỳ ai.”

Ngoài cửa, Giản Tư Ninh gõ hai tiếng rất nhẹ trước khi đẩy cửa vào. “Tôi không vào lâu. Cảnh vừa rồi đã khóa vào ổ riêng, hiện chỉ tôi, phó đạo diễn và Tô Mạn có quyền truy cập. Không ai trong đoàn được xem lại. Lịch quay chiều nay hủy. Còn cảnh đó có dùng hay không, cô quyết định sau khi xem trong trạng thái ổn định.”

Tôi nhìn cô. “Đừng vì tôi mà đổi cách quay của bộ phim.”

“Không.” Giản Tư Ninh đáp. “Tôi đổi vì bộ phim này không cần lấy sự kiệt sức thật của diễn viên làm bằng chứng cho sự chân thành. Nếu cảnh dùng được, dùng vì nó đúng. Nếu không, bỏ vì nó làm đau sai cách.”

Tôi gật đầu. “Cảm ơn.”

Giản Tư Ninh đặt chiếc điện thoại đạo cụ đã rơi lúc nãy lên bàn. Màn hình giả đã nứt một đường ở góc, nhưng vẫn sáng. “Tôi giữ nó lại. Không sửa vội. Có lẽ Chu Lê cũng cần một đạo cụ đã rơi nhưng chưa tắt.”

Cô rời đi. Lương Tịnh cũng theo ra sau khi xác nhận tôi không còn chóng mặt nhiều, để lại cửa hé một khoảng rất nhỏ. Trong phòng chỉ còn tôi và Hạ Trầm Chu, cùng tiếng điều hòa chạy đều đều.

Tôi nhìn vết nứt trên màn hình đạo cụ. “Lúc nằm xuống, tôi thật sự đã nghĩ mình lại quay về đêm đó.”

Hạ Trầm Chu không hỏi “đêm nào”.

“Tôi đã thấy rất nhiều bình luận.” Tôi nói. “Thấy mưa. Thấy màn hình điện thoại sáng mãi. Thấy mình không còn là người, chỉ là một cái tên xấu để người khác ném đá cho hả giận. Cho nên khi anh bước vào, tôi sợ. Không phải sợ anh hại tôi. Mà sợ anh sẽ đau đến mức chỉ nhìn thấy cái chết trong tôi.”

“Tôi sợ thật.” Anh nói. “Nhưng tôi sẽ học cách không để nỗi sợ của mình biến thành cái lồng của cô.”

Câu ấy rất giống Hạ Trầm Chu. Không hoa mỹ, không hứa trọn đời, chỉ là một việc khó được nói ra như một quyết định cần thực hiện từng ngày. Tôi bỗng thấy mệt đến mức không còn sức dựng gai nhọn.

Tôi đưa tay ra trước.

Hạ Trầm Chu nhìn bàn tay tôi, không lập tức nắm lấy. Chính sự chần chừ ấy làm tôi muốn khóc. Tôi cong ngón tay, chạm vào đầu ngón tay còn lạnh của anh. “Lần này là tôi chọn.”

Anh mới khẽ nắm lại, rất nhẹ, như chỉ giữ một chút hơi ấm chứ không giữ người.

Đúng lúc ấy, điện thoại của anh rung lên trên mặt bàn. Anh nhìn thoáng qua màn hình, ánh mắt tối xuống. Tôi cũng nhìn thấy tên Tô Mạn hiện trên thông báo.

“Tô Mạn gửi gì?” Tôi hỏi.

Hạ Trầm Chu không giấu. Anh mở tin nhắn, đặt điện thoại nghiêng về phía tôi. Trên màn hình là một ảnh chụp bài đăng chưa lên hot search, chỉ mới xuất hiện trong một nhóm kín của giới truyền thông: “Đoàn phim độc lập ép diễn viên tái hiện cảnh tuyệt vọng, Lạc Tinh Miên ngất tại phim trường?” Bên dưới, Tô Mạn chỉ gửi thêm một dòng: “Đừng phản hồi. Tôi đã bắt được tài khoản đẩy bài đầu tiên. Nó từng xuất hiện trong ba chiến dịch hot search cũ.”

Căn phòng như lạnh thêm một tầng. Tôi nhìn dòng chữ ấy, rồi nhìn bàn tay mình đang nằm trong tay Hạ Trầm Chu. Tôi không rút ra.

“Anh vừa hỏi tôi cần gì.” Tôi nói.

“Ừ.”

“Tôi cần anh đừng cứu tôi như cứu người chết.” Tôi siết nhẹ tay anh, nghe nhịp tim mình chậm rãi đập lại trong lồng ngực. “Hãy đứng cạnh tôi như đứng cạnh một người đang sống. Một người còn có thể tự nhìn vào cái tên đứng sau mọi hot search.”