Chương 27 - Chương 27: Người Lái Xe Cũ
Chương 27: Người Lái Xe Cũ
Chiếc xe trắng vừa nhích khỏi đầu hẻm, Lâm Từ đã hạ giọng báo vào máy: “Nó đi về phía đường đê. Tôi giữ khoảng cách.” Bảo Châu đáp ngay: “Không ép sát, không chặn một mình. Chỉ xác nhận hướng đi và số người trong xe.” Vũ đã mặc xong áo khoác. Anh muốn lao thẳng đến dãy trọ, nhưng câu cảnh báo cuối vẫn nằm nguyên trong đầu: người áo mưa xanh biết chỗ ông Bảy. Bảo Châu nhìn anh. “Anh đến phòng tầng trệt cùng Đỗ Nam. Lâm Từ bám xe, tôi và Lý Tường giữ liên lạc.” Vũ cầm theo tờ ghi nhớ, bỏ lại bản photo trong túi bảo quản rồi đi.
Dãy trọ cũ chỉ cách đó mười phút, nhưng đêm khiến từng ngã rẽ dài ra. Đỗ Nam đã có mặt với hai người mặc thường phục. Cửa phòng ông Bảy mở hé, bóng đèn vàng hắt ra nền xi măng. Ấm nước reo khô trên bếp điện; ly trà còn nửa, gói thuốc bị vò, chiếc ghế đổ nghiêng. Không có dấu lục lọi rõ ràng, cũng không thấy máu. Đỗ Nam ngắt điện rồi hỏi chủ dãy trọ về lối thoát sau phòng. Bà chỉ ô thông gió cạnh nhà vệ sinh: “Sau đó là hành lang máy bơm, thông sang sân phơi.”
Vũ cúi nhìn mép cửa thông gió. Hai con ốc nằm dưới nền, không có bụi bám. Trên tường thấp hơn đầu gối có một vệt bùn kéo ngang, như người lớn đã ép mình chui qua trong vội vã. Anh gọi khẽ: “Ông Bảy, tôi là Vũ. Tôi đã đọc bản lời khai cũ của ông. Tôi không mang theo tờ danh sách.” Không ai trả lời. Đỗ Nam ra hiệu mọi người lùi khỏi cửa, để hành lang trống. Vũ nói tiếp, chậm hơn: “Tôi không đến bắt ông nhận hết tội. Tôi chỉ cần biết ông còn sống.” Từ phía phòng máy bơm vang lên hai tiếng gõ rất nhẹ, cách nhau một quãng dài.
Họ tìm thấy ông Bảy ngồi co sau bồn nước dự phòng, chân trái kẹt giữa hai ống nhựa. Áo ông ướt mồ hôi, cánh tay bị xước vì chui qua ô cửa, nhưng không có vết thương nghiêm trọng. Ông vẫn nắm một đoạn cán chổi gãy như vũ khí. Thấy Đỗ Nam, ông lập tức lùi sâu hơn. “Tôi không đi phường.” Đỗ Nam đứng ngoài ngưỡng, hai tay để trước người. “Không ai đưa ông đi đâu khi ông chưa đồng ý, trừ khi có tình trạng khẩn cấp về sức khỏe. Trước mắt ra khỏi chỗ máy bơm đã.” Ông Bảy nhìn qua vai anh, chỉ khi thấy Vũ không mặc sắc phục và không cầm giấy tờ, bàn tay mới bớt siết.
Trong lúc họ đưa ông ra, Lâm Từ báo chiếc xe trắng đã rẽ vào đường trạm cân cũ. Cửa trượt bên phải rung khi qua ổ gà. Người áo mưa xanh ngồi ghế phụ, tài xế đội mũ lưỡi trai; cô không thấy người thứ ba. Đến bãi đất cạnh trạm cân, xe giảm tốc, cửa trượt bật ra rồi đóng lại sau hai lần kéo. Một vật màu đen bị ném xuống rãnh. Lâm Từ đợi xe đi hẳn mới kiểm tra. Đó là điện thoại ông Bảy bị đập vỡ, cuộn trong chiếc áo bảo vệ cũ. Biển số bị bùn che, còn xe đã nhập quốc lộ trước khi có đủ căn cứ để chặn.
Ông Bảy ngồi xuống bậc thềm, hai tay che mặt. “Chúng vào phòng ngay sau khi tôi chui ra. Tôi nghe chúng hỏi điện thoại đâu. Cái áo treo cạnh cửa, chắc chúng lấy luôn.” Bảo Châu nói qua loa ngoài: “Điện thoại và áo bị bỏ ở trạm cân có thể để dựng hướng ông bị đưa đi, hoặc xem ai đang theo. Chưa kết luận.” Ông Bảy cười khan. “Chuyện nào chưa chắc thì cô không cho dùng để chửi nhau.” Bảo Châu chỉ hỏi ông có đồng ý rời dãy trọ đến nơi kín để kiểm tra vết xước và nói chuyện không. Ông nhìn chiếc ấm đã nguội rồi gật đầu.
Họ đưa ông đến căn phòng làm việc phía sau một văn phòng tư vấn đang đóng cửa. Không bảng tên, không cửa kính nhìn từ ngoài vào. Bảo Châu tới sau, đặt trước mặt ông một cốc nước và một tờ giấy trắng. “Ông có thể dừng bất cứ lúc nào. Phần ông nói tối nay trước hết được ghi nhận là lời kể cần kiểm chứng. Tôi sẽ không hứa nó đủ để bảo vệ ông, nhưng chúng tôi sẽ không dùng nó làm mồi gọi người khác ra.” Ông Bảy không chạm vào cốc nước. “Tôi nói rồi thì mấy người có tin không?” Vũ ngồi đối diện, đáp: “Không phải câu nào cũng tin ngay. Nhưng chúng tôi sẽ kiểm tra từng phần.” Ông Bảy ngẩng lên. “Vậy mới đúng.”
Ông bắt đầu từ chuyện mình từng làm bảo vệ cho một xưởng phụ trợ, sau đó nhận lái xe đêm vì cần tiền gửi về cho con. Xe thuộc một đơn vị cho thuê, nhưng lịch chạy do người của An Tín chuyển xuống. Ban đầu chỉ là chở công nhân tăng ca, người có hợp đồng và thẻ ra vào. Vài tháng sau xuất hiện những chuyến không ghi tên đầy đủ. Trên phiếu điều xe chỉ có số lượng, mã kho và hai chữ “bàn giao”. Ông hỏi thì bị bảo đừng nhiều chuyện. “Tôi vẫn lái,” ông nói, mắt nhìn xuống mặt bàn. “Tôi tự bảo họ thiếu giấy tờ, mai bổ sung. Nói riết rồi mình cũng tin.”
Bảo Châu hỏi về chiếc xe mười hai chỗ. Ông Bảy mô tả đúng cửa trượt bên phải bị lệch ray, phải kéo mạnh lần đầu rồi nhấc nhẹ tay cầm mới đóng được lần hai. Ghế cuối có một vết rách hình tam giác, dưới sàn phía sau luôn có mùi dầu máy vì từng đổ can dự phòng. Lý Tường ghi riêng từng chi tiết có thể đối chiếu với hồ sơ bảo dưỡng. Khi được hỏi về đêm mười hai, ông Bảy im rất lâu. Vũ không thúc. Ngoài hành lang, tiếng máy điều hòa bật rồi tắt khiến khoảng lặng càng rõ.
“Ba người,” ông Bảy nói cuối cùng. “Một cô tên Quỳnh. Một cô sốt, trên giấy ghi Hà N. Còn một người họ gọi Tú Anh.” Ông nhận họ ở cửa sau kho không biển hiệu. Người áo mưa xanh ngồi ghế phụ, không lái xe nhưng giữ chìa khóa cửa trượt và đếm người mỗi lần xe dừng. Một người từ phòng điều hành mặc sơ mi sáng màu mang theo bìa hồ sơ mỏng, tay đeo đồng hồ dây kim loại. Người đó không lên xe từ đầu; ông Bảy chở hắn ra trạm cân cũ sau khi ba cô gái đã ngồi phía sau. “Tôi không thấy rõ mặt. Hắn cứ cúi nhìn điện thoại. Nhưng người áo mưa gọi hắn là anh Hòa.”
Tên ấy làm căn phòng đổi nhịp. Lý Tường ngừng bút đúng một giây rồi viết tiếp. Bảo Châu không hỏi ngay Hòa là ai. Cô yêu cầu ông Bảy nhớ lại nguyên câu đã nghe. Ông nhắm mắt. “Người áo mưa nói: ‘Anh Hòa dặn chuyến này không ký lại, giao đủ mới quay đầu.’ Người sơ mi không sửa. Chỉ bảo đừng nói tên trên xe.” Bảo Châu hỏi: “Ông có từng thấy giấy tờ nào ghi họ tên đầy đủ của người đó?” “Không. Chỉ có chữ H ở góc phiếu, nhưng nhiều chuyến cũng có. Tôi không dám nói đó là chữ ký.” “Tốt. Không đoán.” Ông Bảy gật, vẻ mặt vừa nhẹ đi vừa đau hơn, như lần đầu có người cho phép ông chỉ nhận phần mình thật sự biết.
Vũ hỏi về Quỳnh. Giọng anh không còn vỡ như trong cuộc gọi, nhưng tay vẫn đặt cứng trên đầu gối. Ông Bảy nhìn anh, dường như hiểu người ngồi trước mặt đang cố giữ mình khỏi biến câu trả lời thành bản án. “Cô ấy còn tỉnh. Lúc cửa xe kẹt, cô ấy tự nhích vào để người sau lên. Cô ấy hỏi đi ca sau thì mấy giờ được về. Không ai trả lời.” Ông nuốt khan. “Đến trạm cân, cô ấy xin xuống đi vệ sinh. Người áo mưa đứng chắn cửa. Tôi nhìn thấy, nhưng tôi quay mặt về vô-lăng.” Vũ hỏi: “Ông có thấy ai đánh cô ấy không?” “Không.” “Có thấy cô ấy bị trói không?” “Không.” “Sau trạm cân xe đi đâu?” Ông Bảy lắc đầu. “Tôi chỉ lái đến đó. Sau khi người sơ mi lên, họ đổi tài xế.”
Chi tiết chiếc áo được hỏi sau cùng. Cô gái sốt đã nôn trước trạm cân; khi ông Bảy đỡ cô xuống, áo dính bẩn và ít máu từ môi bị cắn rách. Người áo mưa bắt ông thay áo trong phòng trực, bỏ áo cũ vào túi rác. “Hắn bảo mang về thì vợ con hỏi. Sau tôi mới hiểu hắn không muốn tôi giữ thứ gì từ chuyến xe.” Bảo Châu đánh dấu phần này cần đối chiếu người trực trạm, lịch thay ca và sổ thu gom rác. Một lời thú nhận chưa tự biến thành chứng cứ.
Ông Bảy kể sau đêm đó vẫn lái thêm hai chuyến. Không lần nào thấy Quỳnh, Hà N. hay Tú Anh quay lại kho. Khi hỏi, ông bị chuyển khỏi tuyến. Một tuần sau, ông thấy tên ba người trên bản tổng hợp bị gạch và thay bằng mã số. Ông lấy cớ đau lưng để nghỉ, rồi bỏ việc. “Tôi không cứu ai. Tôi chỉ chạy khỏi cái mình đã làm.” Vũ đáp: “Ông chạy khỏi nó bao lâu không làm thay đổi chuyện tối nay. Ông đang còn cơ hội nói phần có thể kiểm tra.” Ông Bảy nhìn anh. “Cậu không chửi tôi à?” “Tôi chưa tha cho ông. Tôi cũng không có quyền tha thay họ.” Câu trả lời khiến ông già cúi đầu, nhưng lần này ông không né.
Bảo Châu lập danh sách kiểm chứng: hồ sơ thuê xe của An Tín, phiếu điều xe ký hiệu H, sổ trực trạm cân, hồ sơ bảo dưỡng cửa trượt, người thay tài xế và sổ xăng dầu. Ông Bảy nói mỗi chuyến phải ghi công-tơ-mét và lượng dầu tại một cây xăng tư nhân gần cầu Đông Phú. Chủ cây xăng giữ cuống giấy nhiều năm để đối nợ. “Nếu chưa đốt, trong đó có biển số xe trắng.” Lý Tường ghi địa chỉ, nhưng Bảo Châu cấm tự đi lấy trong đêm. Sau chuyện điện thoại bị ném ở trạm cân, mọi bước đều có thể đang bị nhìn.
Khi mọi người tưởng lời khai đã hết, ông Bảy kéo cốc nước lại gần nhưng vẫn không uống. Ông nhìn tờ giấy trắng trước mặt như nhìn một cánh cửa cũ. “Có một chuyện tôi chưa nói với người áo mưa, cũng chưa nói trong lời khai cũ.” Bảo Châu đặt bút xuống. “Ông nói khi sẵn sàng.” Ông Bảy quay sang Vũ. “Người thứ ba không chỉ bị gọi là Tú Anh. Lúc người sơ mi kiểm lại danh sách, hắn đọc đầy đủ một lần. Tôi nhớ vì cô ấy bật dậy, bảo hắn không được gọi cái tên đó.” Hơi thở Vũ chậm lại. “Tên đầy đủ là gì?” Ông Bảy nhắm mắt, giọng khản đặc: “Lý Tú Anh.”
