Chương 26 - Chương 26: Một Cuộc Gọi Không Lưu
Chương 26: Một Cuộc Gọi Không Lưu
Điện thoại phụ nằm im giữa bàn sau tin nhắn “Lần sau nghe máy. Đừng lưu cuộc gọi”, nhưng không ai dám coi sự im lặng đó là kết thúc. Bảo Châu úp màn hình xuống, rút dây nối với máy tính rồi kiểm tra từng cài đặt. Không đồng bộ đám mây, không chuyển tiếp, không ứng dụng ghi âm chạy nền. Lý Tường đứng sát bên, vẻ mặt khó chịu như vừa bị bắt tháo bỏ thứ duy nhất khiến cậu thấy an toàn. “Nếu không lưu gì, sau này người ta bảo mình nghe nhầm thì sao?” Bảo Châu đáp: “Thì ghi nhận như nguồn tin miệng chưa kiểm chứng. Còn nếu vì muốn giữ một đoạn âm thanh mà làm người kia biến mất, có đúng cũng không còn ai để hỏi.”
Vũ vẫn nhìn chiếc điện thoại, hai ngón tay cái miết vào nhau đến trắng bệch. Tên Quỳnh trên tờ danh sách rách đã khiến anh mất đi khoảng cách cần thiết. Ở đầu dây bên kia có thể là người biết cô bị đưa đi đâu, cũng có thể là kẻ muốn nhìn họ tự phá quy trình. Bảo Châu đặt một tờ giấy trắng trước mặt anh. “Khi cuộc gọi tới, không ai chen lời trừ khi tôi cho phép. Không hỏi tên, không hỏi vị trí, không hứa bảo vệ tuyệt đối. Sau khi cúp, mỗi người tự viết lại điều mình nghe trước khi trao đổi. Anh làm được không?” Vũ hỏi: “Nếu người đó nhắc Quỳnh?” “Anh vẫn làm đúng như vậy. Càng đau càng phải nhớ mình đang giữ lời cho ai.”
21 giờ 29, điện thoại rung lần nữa. Màn hình vẫn chỉ hiện “cuộc gọi riêng tư”. Bảo Châu để chuông qua hai hồi rồi mới nhấc máy, bật loa ngoài ở mức nhỏ. “Tôi đang nghe.” Đầu dây kia có tiếng gió, tiếng bánh xe nghiến trên nền xi măng và một giọng loa nữ bị rè, kéo dài tên một chuyến xe. Chỉ khi loa tắt, một giọng phụ nữ mới vang lên, thấp và gấp: “Có ghi không?” Bảo Châu trả lời: “Không ghi âm, không lưu sang thiết bị khác.” “Trong phòng có mấy người?” “Ba người nghe. Tôi nói trước để chị biết.” Một khoảng im lặng kéo dài. Người phụ nữ nói: “Đừng gọi tôi là chị. Đừng hỏi tên. Tôi chỉ nói một lần.”
Bảo Châu cầm bút nhưng chưa viết. “Được. Cứ nói phần có thể kiểm tra.” Người kia thở ra. “Người áo mưa xanh không giữ bản gốc. Hắn chỉ đứng nhìn xem ai đến lấy bản photo. Người biết bản gốc đi đâu là tài xế cũ. Bảy Lợi.” Cây bút trong tay Vũ khựng lại. Bảo Châu vẫn giữ giọng đều: “Bảy không chỉ nhận người ở đầu đê. Ông ấy lái chuyến đêm. Xe mười hai chỗ màu trắng, cửa trượt bên phải hay kẹt, phải kéo hai lần mới đóng. Đêm mười hai, ông ấy có mặt.”
Bảo Châu hỏi: “Đêm mười hai nào?” “Đêm có ba người bị ghi không ký lại. Một người tên Quỳnh. Một người sốt, trên giấy chỉ còn Hà N. Người còn lại bị gọi là Tú Anh, nhưng tôi không biết đó là tên thật hay tên dùng trong kho.” Căn phòng như bị rút hết không khí. Tờ danh sách rách nằm trong túi bảo quản ở đầu bàn, ba dòng tên mờ và đứt bỗng có tiếng nói đi kèm. Bảo Châu hỏi: “Cô nhìn thấy ba người đó?” “Tôi thấy họ lên xe.” “Có thấy xe đi đến đâu không?” “Không. Tôi không ở trên chuyến đó.”
Vũ nghiêng người về phía điện thoại, nhưng Bảo Châu giơ một ngón tay chặn lại. Anh vẫn hỏi, giọng thấp: “Quỳnh lúc lên xe còn tỉnh không?” Đầu dây bên kia im lặng. Tiếng loa bến xe lại vang lên, lần này đủ rõ để nghe hai chữ “Bắc An”, sau đó bị tiếng động cơ nuốt mất. Cuối cùng, người phụ nữ nói: “Còn. Cô ấy tự bước lên. Cô ấy hỏi đi ca sau thì mấy giờ được về. Không ai trả lời. Cô ấy còn quay lại nhìn cổng kho một lần.” Mỗi chữ rơi xuống bàn chậm và nặng. Vũ hỏi thêm: “Sau đó thì sao?” “Tôi không biết. Đừng bắt tôi nói thứ tôi không thấy.”
Bảo Châu đặt tay lên mép bàn, nhắc Vũ dừng lại. “Bản gốc tờ danh sách rời khỏi kho thế nào?” Người phụ nữ đáp: “Sau khi Quỳnh không quay lại, có người từ phòng điều hành xuống thu giấy. Không xé tại kho. Bản bị xé sau đó.” “Ai thu?” “Tôi không thấy mặt. Áo sơ mi sáng màu, đeo đồng hồ dây kim loại. Bảy thấy rõ hơn vì ông ấy chở người đó ra trạm cân cũ cuối đường đê.” “Bảy có giữ giấy không?” “Không. Ông ấy sợ đến mức không dám giữ cái gì có tên. Nhưng ông ấy nhớ người cầm bản gốc và nhớ xe đến nhận.”
Lý Tường ghi nhanh đến mức đầu bút cào vào giấy. Bảo Châu hỏi: “Vì sao bây giờ mới liên lạc?” Người phụ nữ bật cười rất khẽ. “Vì trước đây tôi nghĩ im thì sống được. Sau đó tôi thấy tên người ta vẫn bị gạch, còn những người cầm bút thì sống bình thường.” Ở đầu dây kia có tiếng một người đàn ông hỏi vọng: “Xe mấy giờ?” Người phụ nữ lập tức hạ giọng. “Muốn hỏi Bảy thì đừng đưa tờ photo cho ông ấy xem. Chỉ hỏi về cửa trượt xe trắng và trạm cân cũ. Nếu ông ấy nói không biết, hỏi vì sao đêm mười hai ông phải thay áo trước khi về nhà.”
Bảo Châu hỏi: “Cô có đang gặp nguy hiểm ngay lúc này không?” “Đừng tìm tôi.” “Tôi không hỏi vị trí. Tôi hỏi cô có cần hỗ trợ khẩn cấp không.” Tiếng loa thông báo một chuyến xe chuẩn bị rời bến vang lên, phía sau là tiếng trẻ con khóc và tiếng dép kéo vội. “Tôi tự lo được,” người phụ nữ nói, nhưng giọng không còn chắc. “Hãy lo cho Bảy. Người áo mưa xanh không phải tài xế. Hắn từng đi theo xe để giữ người. Nếu hắn biết Bảy sắp nói, ông ấy sẽ không có cơ hội nói lần hai.”
Bảo Châu nhìn Lý Tường, ra hiệu gọi Đỗ Nam bằng máy khác nhưng không bật âm thanh. Cô giữ người phụ nữ ở lại bằng câu hỏi duy nhất còn cần thiết: “Bảy sẽ tin ai?” Đầu dây bên kia có tiếng va đập, như điện thoại bị ép vào thành ghế. Một giọng đàn ông gần hơn hỏi: “Cô gọi ai vậy?” Người phụ nữ thở gấp. “Bảy không tin công an mặc sắc phục. Ông ấy sẽ nói với người đã đọc lời khai cũ mà không chửi ông là quỷ.” Bảo Châu nhìn sang Vũ. Người phụ nữ nói thêm, nhanh đến hụt hơi: “Đừng để ông ấy về phòng tầng trệt tối nay. Áo mưa xanh biết chỗ—”
Cuộc gọi bị cắt.
Màn hình trở lại màu đen, sạch sẽ đến tàn nhẫn. Vũ đứng bật dậy. “Gọi lại.” Lý Tường lắc đầu. “Không có số.” “Thì kiểm tra log nhà mạng.” “Điện thoại phụ không tự lấy được log nhà mạng trong ba mươi giây.” Bảo Châu nói: “Ngồi xuống.” Vũ quay sang cô. “Người kia biết chỗ ông Bảy.” “Nên càng không được chạy loạn.” Cô đẩy ba tờ giấy trắng ra. “Viết. Ngay bây giờ. Không nhìn nhau, không nhắc lại thành tiếng.”
Họ viết trong gần bảy phút. Bảo Châu ghi các câu hỏi và câu trả lời theo thứ tự, đánh dấu chỗ không chắc. Lý Tường ghi cả âm thanh nền: hai lần loa bến xe, một lần nghe “Bắc An”, giọng nam xuất hiện hai lượt. Vũ chỉ viết được nửa trang, nhưng câu nào cũng rõ: Quỳnh còn tỉnh; tự bước lên xe; hỏi mấy giờ được về; quay lại nhìn cổng kho. Khi đặt bút xuống, anh ngồi bất động, đôi mắt đỏ nhưng không khóc. Bảo Châu đọc riêng từng bản rồi mới cho phép trao đổi. Những điểm trùng nhau được khoanh lại; những chỗ chỉ một người nghe thấy được giữ dưới nhãn “chưa xác nhận”. Không ai biến tiếng loa thành vị trí cụ thể. Bảo Châu nói: “Người đó đã yêu cầu không tìm. Ta không lấy một chi tiết vô tình làm đường tắt đến đời họ.”
Đỗ Nam gọi lại từ máy của Lý Tường. Bảo Châu chỉ báo phần cần để bảo vệ người có nguy cơ: ông Bảy có thể từng là tài xế chuyến đêm, người áo mưa xanh có khả năng đang theo dõi ông, cần kiểm tra kín nơi ở và mời ông đến chỗ an toàn mà không dùng bản photo làm mồi. Đỗ Nam không hỏi nguồn. Anh chỉ nói: “Tôi cho người thường phục qua ngay. Nhưng ông Bảy không nghe máy từ hai mươi phút trước.” Bảo Châu hỏi: “Lần cuối ai thấy?” “Chủ quán nước đầu hẻm. Ông ấy mua một gói thuốc, rồi đi bộ về phía dãy trọ cũ. Có một xe mười hai chỗ màu trắng chạy chậm sau lưng.”
Lâm Từ đang ở gần khu đó nên được điều sang quan sát, không tiếp cận một mình. Trong lúc chờ, Vũ đứng trước cửa sổ, nhìn bóng mình phản trên kính. Anh nói như nói với người không có mặt: “Cô ấy hỏi mấy giờ được về.” Bảo Châu không an ủi bằng những câu dễ chịu. “Anh không sửa được câu hỏi đó.” Vũ gật đầu. “Tôi biết.” “Nhưng anh có thể giúp người còn sống không phải hỏi lại.” Anh quay lại, hơi thở đã đều hơn dù gương mặt vẫn trắng. “Tôi sẽ nói chuyện với ông Bảy. Không ép, không hứa, không dùng tờ giấy.” “Và không biến lời người gọi thành sự thật chỉ vì nó làm anh đau.” “Tôi nhớ.”
21 giờ 52, Lâm Từ gọi. Giọng cô rất thấp, phía sau có tiếng chó sủa và tiếng tôn rung vì gió. “Tôi tới dãy trọ rồi. Phòng tầng trệt của ông Bảy mở cửa. Đèn còn sáng, ấm nước đang cắm, không thấy người.” Bảo Châu hỏi: “Có dấu xáo trộn không?” “Chưa vào nên chưa biết. Nhưng ngoài cổng có một chiếc xe trắng vừa nổ máy.” Vũ chụp lấy áo khoác. Lâm Từ nói tiếp: “Biển số bị che bùn. Trên gương chiếu hậu treo một vòng dây phản quang. Người ngồi ghế phụ đang mặc áo mưa xanh.”
Chiếc xe bắt đầu lăn bánh khỏi đầu hẻm.
